Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (307.81 KB, 4 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
ÔN TẬP GKII TUẦN 27- sgk Tiếng Việt 3 tập 2 trang 74
<b>TIẾT 2 </b>
<b>I.Mục đích , yêu cầu: </b>
<b>- Phát âm rõ tiếng từ ,đọc đúng tốc độ yêu cầu 70 chữ /phút </b>
- Ôn tập về các cách nhân hóa
<b>II. Bài mới </b>
<b> 1.Ở lại với chiến khu, Chú ở bên Bác Hồ </b>
<b>a. Bài đọc: Ở lại với chiến khu </b>
- Em đọc đọc bài
- Em trả lời câu hỏi sách giáo khoa
<b> Ở lại với chiến khu </b>
– Các em ạ, hoàn cảnh chiến khu lúc này rất gian khổ. Mai đây chắc còn gian khổ, thiếu thốn nhiều hơn.
<b>Các em sẽ khó lòng chịu nổi. Nếu em nào muốn trở về sống với gia đình thì trung đồn cho các em về. </b>
Các em thấy thế nào?
2. Trước ý kiến đột ngột của chỉ huy, bọn trẻ lặng đi. Tư nhiên, ai cũng thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Lượm bước tới gần đống lửa. Giọng em rung lên:
– Em xin được ở lại. Em thà chết trên chiến khu còn hơn về ở chung, ở lộn với tụi Tây, tụi Việt gian…
Cả đội nhao nhao:
Chúng em xin ở lại.
Mừng nói như van lơn:
– Chúng em cịn nhỏ, chưa làm chi nhiều thì trung đồn cho chúng em ăn ít cũng được. Đừng bắt chúng
em phải về, tội chúng em lắm, anh nờ…
3. Những lời van xin thơ ngây mà thống thiết, van xin được chiến đấu hi sinh vì Tổ quốc của các chiến sĩ
nhỏ tuổi làm trung đoàn trưởng rơi nước mắt.
Ơng ơm Mừng vào lịng nói:
– Nếu các em đều xin ở lại, anh sẽ về báo cáo với Ban chỉ huy.
4. Bỗng một em cất tiếng hát, cả đội đồng thanh hát vang:
“ Đoàn vệ quốc quân một lần ra đi
Nào có mong chi đâu ngày trở về
Ra đi, ra đi bảo tồn sông núi
Ra đi,ra đi, thà chết không lui…”
Tiếng hát bay lượn trên mặt suối, tràn qua lớp cây rừng, bùng lên như ngọn lửa rực rỡ giữa đêm rừng lạnh
tối, làm cho lòng người chỉ huy ấm hẳn lên.
<b> Theo PHÙNG QUÁN </b>
<b>Câu 1: Trung đoàn trưởng đến gặp các chiên sĩ nhỏ tuổi làm gì? </b>
<b>Câu 2: Vì sao nghe ơng nói, ai cũng thấy cổ họng mình nghẹn lại? </b>
<b>Câu 3: Vì sao Lượm và các bạn khơng muốn về nhà? </b>
Đáp án
<b>Câu 1 :Trung đoàn trưởng đến gặp các chiên sĩ nhỏ tuổi làm gì? </b>
<b>Trả lời: </b>
Trung đoàn trưởng đến gặp các chiến sĩ nhỏ tuổi thơng báo ý kiến của trung đồn, cho các chiến sĩ nhỏ
tuổi trở về sống với gia đình vì cuộc sống ở chiến khu cịn nhiều gian khổ, khó khăn, thiếu thốn.
<b>Câu 2: Vì sao nghe ơng nói, ai cũng thấy cổ họng mình nghẹn lại? </b>
<b>Trả lời: </b>
Khi nghe trung đồn trưởng nói, ai cũng thấy cổ họng mình nghẹn lại vì điều này là q bất ngờ đối với
các em. Khơng ai có thể nghĩ rằng mình sẽ rời xa trung đồn, rời xa anh em trong đội ngũ để về với gia
đình. Chiến đấu cho Tổ quốc là lí tưởng cao đẹp của các em. Trở về với gia đình chính là từ bỏ lí tưởng
cao đẹp đó.
<b>Câu 3: Vì sao Lượm và các bạn khơng muốn về nhà? </b>
<b>Trả lời: </b>
Lượm và các bạn khác đều không muốn về nhà vì tất cả đều sẵn sàng chịu đựng gian khổ, sẵn sàng chịu
đói khát để ở lại sống chết với chiến khu, không thể trở về ở chung với gia đình cịn trong vùng tạm
chiếm có tụi Tây và Việt gian kiểm soát.
<b>Câu 4: Lời nói của Mừng có gì cảm động? </b>
<b>Trả lời: </b>
Mừng nói lời ngây thơ và rất thật lịng. Em xin trung đồn trưởng cho các em ăn ít di, nhưng dừng bắt
phải trở về. Đó là những lời nói rất cảm động xuất phát từ lòng yêu nước và căm thù giặc của em.
<b>Câu 5 :Tìm hình ảnh so sánh ở cuối bài: </b>
<b>Trả lời: </b>
Hình ảnh so sánh ở cuối bài là:
Tiếng hát bay lượn trên mặt như ngọn lửa rực rỡ giữa đêm.
Suối tràn qua lớp cây rừng, bùng lên như rừng lạnh tối.
<b>b.Bài đọc </b>
<b>Chú ở bên Bác Hồ </b>
Chú Nga đi bộ đội
Sau lâu quá là lâu!
Nhớ chú, Nga thường nhắc:
- Chú bây giờ ở đâu?
Chú ở đâu, ở đâu?
Trường Sơn dài dằng dặc?
Trường Sa đảo nổi, chìm?
Hay Kon Tum, Đắk Lắk?
Mẹ đỏ hoe đôi mắt
Ba ngước lên bàn thờ:
- Đất nước khơng cịn giặc
Chú ở bên Bác Hồ!
<b> Dương Huy </b>
- Em đọc đọc bài
<b>Câu 1 :Những câu nào cho thấy Nga rất mong nhớ chú? </b>
<b>Câu 4 :Vì sao các chiến sĩ hi sinh vì Tổ quốc được nhớ mãi? </b>
Đáp án
<b>Câu 1 :Những câu nào cho thấy Nga rất mong nhớ chú? </b>
<b>Trả lời: </b>
Những câu thơ sau đây cho thấy Nga rất mong nhớ chú:
Chú Nga đi bộ đội Sao lâu quá là lâu
Nhớ chú, Nga thường nhắc:
Chú bây giờ ở đâu?
Chú ở đâu, ở đâu?
Trường Sơn dài dằng dặc
Trường Sơn đảo nổi, chìm
Hay Kon Tum, Đăk Lăk?
<b>Câu 2: Khi Nga nhắc chú, thái độ của ba mẹ ra sao? </b>
<b>Trả lời: </b>
Khi Nga nhắc đến chú, mẹ "đỏ hoe đôi mắt", ba "ngước lên bàn thờ" và nói :
Đất nước khơng cịn giặc Chú ở bên Bác Hồ.
<b>Câu 3: Em hiểu câu nói của Ba bạn Nga như thế nào? </b>
<b>Trả lời: </b>
Em hiểu câu nói của ba có ý nghĩa như sau:
Bác Hồ đã từ trần. Chú của Nga cũng đã hi sinh trên chiến trường. Như vậy, bây giờ chú là một liệt sĩ vẫn
luôn đi theo Bác Hồ. Bác Hồ và các liệt sĩ vẫn sống mãi trong lòng dân tộc Việt Nam.
<b>Câu 4 :Vì sao các chiến sĩ hi sinh vì Tổ quốc được nhớ mãi? </b>
<b>Trả lời: </b>
Các chiến sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc được nhân dân ta nhớ mãi vì đó là những con người đã cống hiến cả
cuộc đời của mình cho sự nghiệp chiến đấu để đánh đuổi giặc ngoại xâm, để bảo vệ non sơng, giữ gìn tự
do, hạnh phúc, an bình cho tất cả mọi người.
- Em học thuộc lòng bài thơ
<b>2. Đọc bài thơ sau và trả lời câu hỏi : </b>
<b>Em thương </b>
Em thương làn gió mồ cơi
Khơng tìm thấy bạn, vào ngồi trong cây
Em thương sợi nắng đông gầy
Run run ngã giữa vườn cây cải ngồng.
Nguyễn Ngọc Ký
<i><b>a) Trong bài thơ, làn gió và sợi nắng được nhân hóa nhờ những từ chỉ đặc điểm và hoạt động của con </b></i>
người. Em hãy tìm những từ ngữ ấy.
<b>Trả lời: </b>
– Các từ đó là : làn gió mồ cơi, khơng tìm thấy bạn, vào ngồi, sợi nắng gầy, run run ngã.
b) Em thấy làn gió và sợi nắng trong bài thơ giống ai ? Chọn ý thích hợp ở cột B cho mỗi sự vật nêu ở cột
A B
Làn gió Giống một người bạn ngồi trong vườn .
Sợi nắng Giống một người bạn nhỏ gầy yếu.
<b> Giống một người bạn nhỏ mồ côi.</b>
<b> </b>
<b>Trả lời: </b>
A B
Làn Sợi Giống một người gầy yếu.
Sợi nắng Giống một người bạn nhỏ mồ côi .
c) Tình cảm của tác giả bài thơ dành cho những người này như thế nào ?
<b>Trả lời: </b>
Tác giả tỏ rõ tình cảm yêu thương, thông cảm với trẻ nhỏ mồ côi và những người ốm yếu, không nhà
không cửa.