Tải bản đầy đủ (.docx) (9 trang)

Tải Viết thư quốc tế UPU lần thứ 44: “Hãy viết một bức thư kể về thế giới bạn muốn được lớn lên trong đó” - Bài văn mẫu viết thư quốc tế UPU lần thứ 44

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (113.77 KB, 9 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

<b>Viết thư quốc tế UPU lần thứ 44: “Hãy viết một bức thư viết kể</b>


<b>về thế giới bạn muốn được lớn lên trong đó”</b>



<b>Cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 44 năm 2015 (UPU 44) có chủ đề</b>
<b>“Write a letter describing the world they want to grow up in” (Hãy viết một</b>
<b>bức thư kể về thế giới em muốn lớn lên).</b>


<b>A. VỀ MẶT KỸ THUẬT:</b>


* Bức thư được viết dưới dạng văn xuôi, càng chân thực, tình cảm càng tốt. Trong
bức thư đó, em có thể trao đổi hoặc bày tỏ mong muốn của mình về mơ hình thế
giới tươi đẹp để em được sống, được phát triển ở trong đó.


* Là một bức thư nên đương nhiên phải có người nhận. Em có thể lựa chọn đối
tượng nhận thư (là cha mẹ, anh chị em, bạn bè, hoặc các thần tượng, các lãnh
tụ…), miễm sao đối tượng đó tạo được cảm xúc thật sự khi em viết thư.


* Em phải rất lưu ý trong cách hành văn, cần rõ ràng, mạch lạc và có cảm xúc.
Nếu trong bức thư có nhiều hình ảnh sinh động, hoặc cách so sánh hợp lý thì càng
dễ lôi cuốn, hấp dẫn.


* Em cần tránh lối viết sáo rỗng, trình bày tư liệu khơ khan, hoặc hơ khẩu hiệu
chung chung mà không xuất phát từ cảm xúc thật.


<b>B. VỀ MẶT NỘI DUNG:</b>
1. Thế giới là gì?


</div>
<span class='text_page_counter'>(2)</span><div class='page_container' data-page=2>

2. Vì sao cần nói về thế giới em mong muốn?


Cũng như hàng tỷ trẻ em đủ mọi dân tộc, màu da trên thế giới, em may mắn được
sinh ra và sẽ lớn lên, học tập và trưởng thành trong thế giới này. Và để có thể phát


triển một cách tốt và bền vững nhất, trẻ em cần có những điều kiện thuận lợi nhất
về đầy đủ các mặt : kinh tế, văn hóa, mơi trường, sự hịa bình và hữu nghị. Trong
bài hát “Thiếu nhi thế giới liên hoan”, nhạc sĩ Lưu Hữu Phước đã viết : “Vàng,
đen, trắng – nước da khơng chia tấm lịng. Cơn chiến chinh khơng ngăn chúng ta
trao tình. Cùm hoặc gơng khơng ngăn đoàn ta ước mong một ngày sáng tươi cùng
nhau liên hoan thái bình…”.


Chắc chắn rằng, em nào cũng mơ ước có được một thế giới tốt đẹp để mình có thể
lớn lên một cách bình n, hạnh phúc và trưởng thành đúng hướng.


3. Thế giới em mong muốn như thế nào?


* Bắt đầu từ một thế giới nhỏ là gia đình, với ơng bà, bố mẹ và anh chị em. Chắc
em nào cũng mơ ước có một gia đình hạnh phúc, mọi người yêu thương và quý
trọng nhau. Về kinh tế thì cũng cần có sự chuẩn bị tương đối đầy đủ, để ai cũng có
cơm ăn, áo mặc, được lao động và học tập.


* Rộng hơn chút nữa, thế giới em mong muốn là những ngôi trường khang trang,
sạch đẹp với các thầy cô giáo và bạn bè thân thương. Ở đó, em được học kiến
thức, học làm người để sau này em có thể trở thành kỹ sư, bác sĩ, cán bộ nghiên
cứu…


* Ngôi trường của em sẽ nằm trong một tỉnh, một thành phố và trong một đất
nước. Nếu đó là những nơi có mơi trường xanh sạch đẹp, có các cơng trình hạ tầng
hiện đại, có nếp sống văn minh thì thật là tuyệt vời.


</div>
<span class='text_page_counter'>(3)</span><div class='page_container' data-page=3>

Trong bài hát “Em như chim câu trắng”, nhạc sĩ Trần Ngọc viết rất hay: “Em
mong sao trên trái đất hoa thơm nở bốn mùa. Em mong sao trên trái đất mỗi con
người, như em đây là chim trắng, chim hịa bình. Sống để u thương giữ đẹp trái
đất xanh”.



Hiện nay, ở nhiều nơi trên thế giới, còn rất nhiều em không được đi học, phải lao
động cực nhọc, thậm chí cịn bị chết, bị thương vì chiến tranh. Vì vậy, con người
cịn phải phấn đấu rất nhiều để có một thế giới thực sự tốt đẹp. Tất nhiên để có
được thế giới mơ ước đó, tất cả mọi người đều phải chung tay góp sức xây dựng.
Ngay cả trẻ em, với tinh thần “tuổi nhỏ làm việc nhỏ”, các em cũng góp phần xây
dựng thế giới tốt đẹp bằng cách chăm học, chăm làm, rèn luyện đạo đức và sức
khỏe tốt, tích cực tham gia các hoạt động bảo vệ mơi trường…


<b>Bài tham khảo 1</b>


Xứ sở Tình Thương, ngày 15 tháng 02 năm 2015.
Nhà văn Andersen kính mến!


Ơng cịn nhớ cháu chứ? Cháu là “Cơ bé bán diêm” trong truyện ngắn cùng tên của
ông đây ạ, cô bé nghèo khổ phải dò dẫm lê bước trên tuyết giữa mùa đông lạnh giá
và từ giã cuộc sống trong một đêm Giáng Sinh - đêm mà ai cũng đều cầu chúc
những điều tốt lành.


Nếu được gặp ông trước đêm ông đặt bút viết nên câu chuyện kể về cháu, cháu đã
xin ông đừng tạo nên một nhân vật đáng thương đến vậy. Cháu muốn được lớn lên
trong một thế giới đẹp đẽ hơn, sống một cuộc sống yên bình, hạnh phúc nhưng
ngặt nỗi số phận và chính ơng đã chẳng cho cháu có quyền được lựa chọn.


Cháu đã phải sống trong cảnh mồ cơi mẹ, khơng lâu sau đó người bà thân thương
nhất cũng qua đời; gia sản tiêu tán bởi người cha nghiện ngập, suốt ngày đánh đập,
hành hạ con gái, nhất là khi cả ngày cháu chẳng bán được bao diêm nào.


</div>
<span class='text_page_counter'>(4)</span><div class='page_container' data-page=4>

được vui chơi như biết bao bạn bè cùng trang lứa, không phải mang bên mình
chiếc túi đầy những bao diêm và canh cánh nỗi lo rằng sẽ không bán hết, bị mắng,


bị chửi, bị đánh đập…


Cháu buồn và tủi thân lắm ông ạ! Giá như năm ấy, ông tặng cho cháu một mái ấm
trọn vẹn, một cuộc sống đầy đủ để cháu được học, được đến trường cùng bạn bè
thì hay biết mấy!


Thực lịng, thế giới cháu ln mơ về trong những đêm say giấc không hẳn là một
thế giới hiện đại, văn minh bậc nhất, cháu chỉ cần một cuộc sống mà ở đó con
người chẳng bao giờ phải đối mặt với chiến tranh, hận thù, bệnh tật, đói nghèo, tệ
nạn xã hội…


Chính người bà mà cháu yêu quý đã rời xa cháu vĩnh viễn chỉ vì bệnh tật và nghèo
khổ đấy ông ạ! Những cánh chim bồ câu trắng khẽ bay lượn trên bầu trời trong
lành, thoáng đãng, chẳng chút bụi bặm, ơ nhiễm, bên dưới là mái nhà có dây
thường xuân bao quanh, có tiếng mẹ, tiếng cha ấm áp, dịu dàng… Đó mới là một
cuộc sống mà cháu hằng mong ước, ơng có biết?


Điều mà cháu tiếc nhất ở câu chuyện của ơng đó là giữa những con người cịn có
một khoảng cách vơ hình tồn tại, ngăn cản sự chan hịa của tình thương. Ơng cũng
biết đấy, trơng thấy một bé gái nhỏ lạnh co vì rét giữa đêm giao thừa giá buốt chào
diêm mà chẳng ai dừng lại mua giúp lấy một bao. Để rồi khi cô bé ấy “nắm tay bà
bay lên”, bay về một thế giới khác, người ta cũng chẳng buồn quan tâm, họa chăng
chỉ là đôi lời bàn tán để thỏa mãn cho sự hiếu kỳ của họ.


Ông ơi! trước khi chết vì cái đói, cái rét, cơ bé kia đã chết vì chính sự lạnh lùng vơ
cảm, tàn nhẫn và ích kỷ của người đời. Càng ngẫm nghĩ, cháu lại càng thấm thía
câu nói, tuy đơn giản ngắn gọn nhưng lại vơ cùng ý nghĩa của Loilla Cather: “Nơi
nào có tình thương u thì nơi đó ln có những điều kỳ diệu”.


</div>
<span class='text_page_counter'>(5)</span><div class='page_container' data-page=5>

chỉ mơ ước nhỏ bé ấy thôi mà chẳng ai giúp cháu, giúp những em bé có hồn cảnh


như cháu thực hiện được ơng nhỉ?


Ơng ơi! Chắc hẳn ông ngạc nhiên lắm! Cô bé của ông ngoan ngỗn ngày nào nay
lại viết thư để phiền trách ơng với lý do ơng chưa cho nó được một cuộc sống như
nó vẫn mơ ước. Khơng đâu ơng, cháu hiểu vì nỗi lịng trăn trở, lo lắng cho những
số phận trẻ em bất hạnh trên khắp thế giới nên ông mới viết nên một câu chuyện
buồn như thế. Ông viết nó bằng cả tâm huyết của mình với hi vọng có thể thức
tỉnh được trái tim vơ cảm của một số con người, để chúng cháu có một cuộc sống
tốt đẹp hơn.


Phải rồi ông ơi, từ ngày “Cô bé bán diêm” được xuất bản và phát hành ở nhiều
nước trên thế giới, có rất nhiều fan hâm mộ viết thư cho cháu. Bức thư gần nhất
mà cháu nhận được là những dòng tâm sự đầy cảm xúc của một cậu bé giấu tên
đến từ Việt Nam. Trong thư, cậu có nhắc đến một cuộc thi với chủ đề rất hay:
“Hãy viết một bức thư nói về thế giới bạn muốn được lớn lên trong đó”.


Vậy là cháu quyết định viết và gửi thư cho ông với mong muốn qua nhưng chuyến
xe bưu chính UPU, lá thư này sẽ đến được tay ông, giúp ông hiểu được nhiều hơn
những ước mơ, hoài bão của cháu cũng như bao trái tim bé bỏng khác về một thế
giới mà mọi đứa trẻ đều muốn lớn lên và phát triển ở đó.


Ơng ơi! Hi vọng ông sẽ nhớ về cháu, về truyện ngắn mang tên đứa bé này hơn 166
năm về trước. Luôn ấp ủ một niềm tin là ông vẫn khỏe mạnh, luôn ấp ủ một tình
yêu đối với Andersen của cháu! Chúc ông một buổi tối thật nhiều niềm vui!


Cô bé bán diêm.


</div>
<span class='text_page_counter'>(6)</span><div class='page_container' data-page=6>

<b>Bài tham khảo 2 </b>


Trái Đất, ngày 16 tháng 12 năm 2014



Thư gửi Bồ Câu!


Hôm nay trên truyền hình có phát đi một tin tức chấn động rằng: “Phiến quân IS
đã hành quyết con tin như thời trung cổ”, một sự hành quyết vô cùng man rợ và
độc ác. Vì vậy mình lập tức biên thư gửi gấp cho Bồ Câu đây.


Bồ Câu ơi! Thế giới hiện tại vẫn cịn chiến tranh, khủng bố, giết chóc đẫm máu.
Một hiểm hoạ ảnh hưởng đến toàn nhân loại chúng ta và có nguy cơ châm ngịi
một cuộc chiến tranh thế giới lần thứ 3. Đẩy con người vào chỗ khốn cùng của sự
tang thương, mất mát. Hai cuộc chiến trước đã huỷ hoại thế giới tàn khốc đến mức
nào? Hơn 70 triệu người chết, hơn 110 triệu người bị thương, thành phố, làng mạc,
đường sá, cơng trình bị phá huỷ nghiêm trọng. Người chết thì xương phơi đồng,
núi – người sống thì tàn tật, đau ốm suốt đời. Các thế hệ con cháu cũng mang
trong mình những di chứng của chất độc hố học, chất phóng xạ, … Biết bao
nhiêu của cải vật chất, động thực vật cũng bị huỷ hoại theo. Dẫn đến thiên tai, dịch
hoạ, đói kém,… cướp đi không biết bao nhiêu triệu người nữa?


Bồ câu ơi! Xương máu, mồ hôi và nước mắt đã đổ xuống trái đất này quá nhiều
rồi, vậy mà loài người vẫn chưa tỉnh ngộ. Giờ đây, hồ bình lập lại chưa được bao
lâu, thì đâu đó trên hành tinh này ngọn lửa chiến tranh vẫn còn âm ỉ cháy. Giao
tranh ở Ukraina, xung đột Israel - Palestine, phiến quân IS ở Iraq và Syria, …
Hằng ngày, hằng giờ bom rơi, đạn nổ, … vẫn ung dung lấy đi sinh mạng của con
người, trong đó có rất nhiều người già, phụ nữ và trẻ em như chúng ta đấy Bồ Câu
ạ!


</div>
<span class='text_page_counter'>(7)</span><div class='page_container' data-page=7>

hiện nay thì cũng chỉ đem đến chết chóc cho hành tinh đó mà thơi. Con người đã
đầu tư quá nhiều vào việc phát triển vũ khí, đạn dược. Tại sao không ngưng ngay
việc này lại để tập trung phát triển y tế, kinh tế, giáo dục?



- Với những bệnh nan y như: Ung thư, HIV/AIDS, tai biến, thần kinh, các bệnh
dịch … chưa có thuốc đặc trị. Thay vì chạy đua vũ trang hãy chạy đua tìm ra
phương thuốc mới.


- Mỗi năm trên trái đất hứng chịu biết bao nhiêu thiên tai, bão lũ, … sao không
dồn sức tìm ra giải pháp ứng phó phù hợp để hạn chế thiệt hại?


- Thế giới ngày càng văn minh nhưng đạo đức con người lại càng xuống thấp?
Vậy sao không quan tâm đầu tư phát triển giáo dục hơn nữa?


Những điều tốt đẹp, ý nghĩa không làm, lại đi bành trướng, cướp bóc, tàn sát lẫn
nhau. Khơng gì có thể đẩy con người vào chỗ tuyệt chủng, ngoại trừ chính con
người.


Bồ Câu thân mến! Mình mong muốn rằng sau này khi mình lớn lên bóng ma chiến
tranh sẽ khơng còn hiện diện trên thế giới này nữa. Con người sống hồ đồng,
thương u, giúp đỡ lẫn nhau khơng phân biệt màu da hay địa vị xã hội, cùng nhau
bảo vệ thiên nhiên, bảo vệ cuộc sống bình yên trên mọi đất nước. Bởi suy cho
cùng, mỗi chúng ta đều sống có giới hạn, mỗi ngày trơi qua thì giới hạn đó càng
gần. Hãy sống để xây dựng, đừng sống để phá hoại. Bồ Câu có đồng ý với mình
khơng?


Khi nhận được thư, mong Bồ Câu và bạn bè khắp năm châu, cố gắng tìm ra giải
pháp hữu hiệu, cho vấn đề sống còn của hành tinh này. Và cũng là để cho ước
muốn của mình thành sự thật. Bồ Câu nhé!


Mến chúc Bồ Câu nhiều sức khoẻ!
Bạn thân của Bồ Câu!


</div>
<span class='text_page_counter'>(8)</span><div class='page_container' data-page=8>

TK, ngày 28 tháng 9 năm 2014.



Kính gửi: Ngài Ban Ki-moon, Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc.


Trên bàn giấy, trong căn phịng nhỏ, ngơi nhà ọp ẹp, em mang một ước mơ giản
đơn, kính mong ngài cho nó thành hiện thực được khơng?


Em tên là Do Da Ca ở đất nước hình chữ S xinh đẹp. Đất nước từng một thời hứng
hàng triệu tấn bom đạn chiến tranh và hàng trăm triệu lít chất độc hố học Dioxin
tàn khốc, mà hậu quả của nó cho đến tận bây giờ đất đai, con người Việt Nam vẫn
còn đang phải gánh chịu.


Ba em là bộ đội giải phóng quân, từng xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Trong
những năm tháng chiến tranh ác liệt đó, ba đã bị nhiễm trong mình chất độc ghê
ghớm ấy. Để rồi sau khi hồ bình, tóc đã muối tiêu ba mới lập gia đình. Trước khi
sinh em, mẹ đã bị sẩy thai đến 7 lần mà khơng hiểu lý do vì sao? Sau này đi khám
mới biết là di chứng của chất độc hố học Dioxin. Bác sĩ nói là ba rất khó có con,
nếu có thì cũng bị dị dạng, tật nguyền,.. và khuyên ba không nên… Nhưng niềm
khao khát được ẵm bồng đứa con thơ trên bàn tay còn lại của ba q thiết tha,
mãnh liệt. Chắc có lẽ vì thế cho nên một chiều mùa thu em đã cất tiếng khóc chào
đời trong niềm vui sướng khơn xiết, tột cùng của ba mẹ. Nhưng bất hạnh thay lời
nói của vị bác sĩ kia đã thành hiện thực. Em càng lớn, càng phát triển thất thường,
chân tay khẳng khiu, dài lêu nghêu, các ngón tay, ngón chân co quắp lại, lưng gù,
mắt to chỉ mỗi cái đầu là bình thường, nhưng đôi lúc cũng xuất hiện những cơn
buốt đau, ê ẩm khi trời trở gió.


</div>
<span class='text_page_counter'>(9)</span><div class='page_container' data-page=9>

chăm bón, cày cuốc… Tất cả chỉ để có tiền chạy chữa cho em được trở nên bình
thường giống như bao đứa trẻ khác. Nhìn bàn tay chai sần của ba, đơi chân lấm
lem bùn đất của mẹ, đôi mắt thâm quầng của hai người, em thầm ao ước rằng:
Mai này khi lớn lên, em mong sao mình có thể làm được việc gì đó để có thể chăm
sóc ba mẹ lúc tuổi già, sức yếu đền bù lại phần nào công ơn sinh thành, dưỡng


dục, cực khổ mà ba mẹ đã lo cho em nên vóc nên hình. Rồi em ao ước mình trở
thành một diễn giả tài ba, đem kiến thức đi khắp thế gian truyền bá cho mọi người
hiểu biết về chiến tranh, về chất độc hoá học, về hồ bình, về hạnh phúc đơn sơ,…
Em mong muốn rằng thế giới sau này khi em lớn lên sẽ không còn phải chịu
những cảnh chiến tranh, mất mát, đau thương, lồi người khơng phải đớn đau,
thống khổ vì bom đạn, vũ khí hố học, vũ khí ngun tử hay vũ khí huỷ diệt hàng
loạt… Các vị lãnh tụ, các ngài tổng thống, các vị chủ tịch, … những người đứng
đầu một đất nước, xin hãy suy nghĩ thật kỹ, xin lấy lợi ích tồn nhân loại làm
trọng, đừng vì chút lợi ích nhỏ nhoi cho bản thân hay cho dân tộc mình mà đem
chết chóc, đau thương đến cho dân tộc khác. Ai cũng là người, cũng có cha, có mẹ,
cũng chỉ sống có một lần xin hãy sống thật bao dung, nhân hậu, xin hãy làm những
điều thiện, tránh điều ác, tạo phúc cho muôn dân, bá tánh. Nếu khơng – Đến một
lúc nào đó lồi người sẽ bị huỷ diệt bởi chính mình mà thơi.


Ngài Ban Ki-moon kính mến!


Đứng trước nỗi đau và mong muốn nhỏ nhoi của mình, em chỉ mong sao lá thư
này đến được với ngài. Xin ngài hãy làm tất cả những gì có thể để cho mong muốn
giản đơn của em thành sự thật.


Xin ngàn lần cảm ơn ngài, kính chúc ngài nhiều sức khoẻ, vạn sự an lành!
Ký tên


</div>

<!--links-->

×