Tải bản đầy đủ (.docx) (1 trang)

TUẦN 32 - TIẾT 152+153 - NGỮ VĂN 9 - BỐ CỦA XI-MÔNG

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (66.04 KB, 1 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

BỐ CỦA XI-MÔNG


<b>1. Hãy xác định từng phần nếu chia bài văn trên thành bốn phần căn cứ vào diễn</b>
<b>biến của truyện: nỗi tuyệt vọng của Xi-mông; Phi-líp gặp Xi-mơng và nói sẽ cho em</b>
<b>một ơng bố; Phi-líp đưa Xi-mơng về nhà trả cho chị Blăng-sốt và nhận làm bố của em;</b>
<b>Xi-mơng đến trường nói với các bạn là có bố và bố em tên là Phi-líp.</b>


Đoạn 1 (từ đầu đến “em chỉ khóc hồi”): nỗi tuyệt vọng của Xi-mông. Đoạn 2 (tiếp
đến “Người ta sẽ cho cháu… một ơng bố”): bác Phi-líp gặp Xi-mơng và an ủi em. Đoạn 3
(tiếp đến “bỏ đi rất nhanh”): bác Phi-líp đưa Xi-mơng về với mẹ và nhận làm bố của em.
Đoạn 4 (cịn lại) Xi-mơng đến trường và khoe với các bạn rằng em có một ơng bố tên là
Phi-líp.


<b>2. Xi-mơng đau đớn vì sao? Nỗi đau đớn ấy được nhà văn khắc họa như thế nào</b>
<b>qua những ý nghĩ, sự bộc lộ tâm trạng và cách nói năng của em trong bài văn?</b>


Xi – mông đau đớn vì các bạn chê em là khơng có bố. Bạn bè trêu chọc và đánh em.
Nỗi đau đớn thể hiện: Bị bạn bè trêu chọc, em đau đớn đến mức muốn đi tự tử. Cảnh vật bờ
sông làm em nguôi ngoai, nhưng vẫn đau khổ vơ cùng. Em khóc rất nhiều. Nghĩ đến mẹ, nhớ
nhà, em lại khổ tâm và khóc. Nỗi khổ thể hiện ở giọng nghẹn ngào, mắt đẫm lệ khi em trả lời
bác Phi – lip, ở giọng nói ln ngắt qng xen lẫn những tiếng nấc buồn tủi.


<b>3. Qua hình ảnh ngơi nhà của chị Blăng – sốt, thái độ của chị đối với khách và nỗi</b>
<b>lịng của chị khi nghe con nói, chứng minh chị Blăng-sốt chẳng qua vì lỡ lầm mà sinh ra</b>
<b>Xi-mơng, chứ căn bản chị là người tốt.4. Nêu lên những diễn biến tâm trạng của Phi-líp</b>
<b>qua các giai đoạn: khi gặp Xi-mông; trên đường đưa Xi-mông về nhà; khi gặp chị</b>
<b>Blăng-sốt; lúc đối đáp với Xi-mông.</b>


Blăng-sốt là cô gái một thời lầm lỡ khiến cho Xi-mông trở thành một đứa con khơng
có bố. Tuy nhiên, đó vẫn là một cơ gái đức hạnh, đứng đắn. Điều đó được thể hiện ít nhiều
qua hình ảnh ngơi nhà: “Một ngơi nhà nhỏ, qt vôi trắng, hết sức sạch sẽ”. Trong ngôi nhà


nhỏ đơn sơ ấy, người phụ nữ bất hạnh đã can đảm ni dạy Xi-mơng trở thành một đứa trẻ
ngoan ngỗn.


Bản chất tốt đẹp của Blăng-sốt còn được thể hiện qua cách chị đối xử với khách. Ban
đầu bác Phi-líp cũng có ý định khơng hẳn nghiêm túc, nhưng khi nhìn thấy chị “bỗng tắt nụ
cười, vì bác hiểu ngay là khơng bỡn cợt được nữa với cô gái cao lớn, xanh xao, đứng nghiêm
nghị trước cửa nhà mình, như muốn cấm đàn ông bước qua ngưỡng cửa”. Khi nghe Xi-mông
hỏi bác Phi-líp “Bác có muốn làm bố cháu khơng?”, chị “lặng ngắt và quằn quại vì hổ thẹn,
dựa người vào tường, hai tay ôm ngực…”. Những biểu hiện ấy càng chứng tỏ Blăng-sốt là
người rất có ý thức về nhân cách của mình.


<b>4. Nêu lên những diễn biến tâm trạng của Phi-líp qua các giai đoạn: khi gặp </b>
<b>mơng; trên đường đưa mông về nhà; khi gặp chị Blăng-sốt; lúc đối đáp với </b>
<b>Xi-mông.</b>


Khi gặp Xi – mông: cảm nhận sự đau khổ của em và an ủi em. Trên đường đưa Xi
mông về nhà : bác nghĩ mẹ cậu bé rất có thể lại lỡ lầm thêm lần nữa. Khi gặp chị Blăng –
sốt: trở nên lúng túng, bối rối trước thái độ nghiêm túc của chị. Cảm mến chị Blăng sốt. Khi
nói chuyện với Xi mơng: thương Xi mơng và nhận làm bố em (dù cho rằng đó là chuyện
đùa). Nhưng sự hồn nhiên, ngây thơ của Xi – mông đã làm cho bác Phi – lip cảm mến em.
Diễn biến tâm trạng của bác Phi – lip vừa phức tạp, vừa bất ngờ.


</div>

<!--links-->

×