Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (241.73 KB, 8 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b>Tả hình ảnh bác nông dân đang làm việc - Mẫu 1</b>
Sáng chủ nhật, em được theo mẹ ra đồng màu Lạc Thổ đưa nước cho thợ cày.
Các ruộng lúa mới gặt xong độ một tuần đã bắt đầu cày vỡ, làm đất trồng màu
vụ đơng.
Trong làng, một số gia đình đã có máy cày, máy bừa, nhưng phần đông các hộ
vẫn nuôi trâu, bị vừa để cày bừa, vừa lấy phân chuồng bón ruộng. Gia đình em
chỉ có 6 sào ruộng, mẹ chỉ dùng hình thức đổi cơng.
Bác Huấn vẫn cày bừa, làm đất cho nhà em. Nhìn thấy hai mẹ con em đứng
trên bờ, bác giơ nón vẫy rồi lại xăm xăm cày. Bác Huấn ngót 50 tuổi, bác nói
tuổi bác là tuổi Sửu, "cái tuổi làm hùng hục như trâu bò". Tính bác vui, cởi mở,
vừa nói vừa cười rất dễ mến. Bác to khỏe, quần nâu xắn cao, áo lính bạc màu,
sau lưng giắt cái điếu cày mà bác gọi là "đại bác". Người lực lưỡng, bắp chân
bắp tay cuồn cuộn. Nước da màu nâu sẫm, đúng là vóc dáng của một con người
quanh năm chân lấm tay bùn, quen dầm mưa dãi nắng.
ruộng thành nhiều khoảnh, mỗi khoảnh là một luống cày; mỗi luống cày có
nhiều đường cày. Ruộng đồng màu, đất xốp vừa độ ẩm, nhưng luống cày lượn
sóng úp vào nhau, trơng thật đẹp.
Xong một luống cày, bác cho trâu đứng nghỉ. Bác lên bờ đến chỗ hai mẹ con
em đứng đợi. Mẹ em lấy ra bốn củ khoai lang bày ra trên đĩa, rót chè xanh ra
bát mời bác. Bác lấy chiếc nón đang đội trên đầu quạt một lúc rồi đặt xuống
làm "ghế" ngồi rất thoải mái. Vừa nói chuyện với hai mẹ con em, bác vừa bật
lửa rít thuốc lào. Tiếng rít thuốc giịn tan. Cặp mắt lờ đờ, bác phun khói ra cả
mũi, cả miệng, làm em ngạc nhiên quá. Cả con người bác tốt ra một vẻ sảng
khối kì lạ. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, hai vai áo. Trán lấm tấm mồ hơi. Cặp lơng
– Chè chị mua ở chợ Đồng à? Thơm và đậm lắm. Cứ để tất cả mọi thứ lại, hai
mẹ con chị cứ ra về kẻo nắng. Tôi sẽ lo liệu hết.
Bác lại xăm xăm bước đến chỗ con trâu. Tiếng "tắc… rì…" nghe rất rõ. Trâu
kéo cày băng băng. Lúc thì bác Huấn khom lưng, lúc thì nhồi người ra phía
trước, tay phải nắm đốc cày một cách thiện nghệ. Những đường cày thẳng tăm
tắp, những luống cày lượn sóng. Đi theo sau người và trâu là đàn sáo mỏ vàng
năm, sáu con, lúc bay lúc nhảy để tìm mồi.
Cả cánh đồng màu chuyển động. Những luống cày màu nâu óng ánh dưới nắng
tháng mười. Trâu và người cặm cụi, mải miết làm việc. Đi được một qng,
ngối lại nhìn, em vẫn cịn nhìn thấy bóng nón trắng của bác Huấn đang nhấp
nhơ trên thửa ruộng gia đình em.
Mẹ vừa đi vừa nói: "Bác Hn chỉ học hết lớp 7, rồi đi thanh niên xung phong.
Bác chất phác, cày bừa giỏi, cả làng ai cũng quý. Cuối tuần, bác lại bừa và làm
luống giúp để nhà ta trồng đậu cô-ve giống mới. Bố bác Huấn ngày xưa là lão
nơng tri điền, 70 tuổi mà cịn đi cày quanh năm…".
<b>Tả hình ảnh bác nơng dân đang làm việc - Mẫu 2</b>
dụng cày rất thành thạo. Em biết được bác là nhờ hôm Trung thu về thăm
Ngoại.
Hôm ấy, trên đường về, em đi qua một cánh đồng rộng mênh mông. Em
đang ngồi trên xe mà lịng nơn nao mong chóng về gặp Ngoại. Nhưng ối ăm
Khi cày được gần một nửa đám ruộng, bác nghỉ giải lao bước đến dưới cây
phi lao nằm gác chân lên tảng đá nhỏ, lim dim đôi mắt nhìn trời. Hai con trâu
được bác cởi ách ra đang tự do gặm cỏ ở góc ruộng. Nhìn bác nằm nghĩ thoải
mái dưới bóng râm, lịng em dấy lên một niềm cảm phục. Một nắng hai sương
bác và bao nhiêu những người nông dân như bác quanh năm phơi mình trên
đồng ruộng để làm ra hạt gạo ni sơng con người.
<b>Tả hình ảnh bác nơng dân đang làm việc - Mẫu 3</b>
Bác Tùng là một nông dân cần cù, chất phác. Bác là người họ hàng của
gia đình em. Em được biết đến bác là nhờ một lần về thăm quê ngoại. Gặp bác
khi bác đang cày ruộng.
Hôm ấy, trên đường về quê em phải qua một cánh đồng rộng. Xa xa là dãy
núi tím ngắt. Con mương nhỏ dẫn nước chạy men theo con đường trải đá răm.
Đang vui vẻ nói chuyện cùng bố. Bố em dừng lại chào to: “Chào bác Hải, trưa
rồi mà vãn không nghỉ tay à?”
Bác Tài đang cày ruộng. Bác ngừng trâu. Dừng lại, nở nụ cười thật tươi
chào lại bố con em. Năm nay bác chừng ngoài bốn mươi tuổi rồi. Dáng người
thầm cảm ơn các bác nông dân, những người đã cho ta bát cơm trắng, dẻo thơm
trong sự nhọc nhằn vất vả của mình.
<b>Tả hình ảnh bác nông dân đang làm việc - Mẫu 4</b>
Cánh đồng lúa quê em đã vào mùa thu hoạch các bác nông dân ngày ngày
ra đồng gặt lúa, mang về những hạt thóc vàng ươm sau những ngày tháng vất
vả.
Từ sáng tinh mơ, các bác nông dân đã ra đồng. Ra đồng các bác rẽ theo
Vào mùa gặt, ai cũng bận rộn. Những hạt lúa chắc nịch, vàng ươm đã
được đưa về nhà. Các bác nông dân phấn khởi vì vụ mùa bội thu.
<b>Tả hình ảnh bác nông dân đang làm việc - Mẫu 5</b>
Hôm ấy, sau một đêm mưa nước ngập đồng, từ mờ sáng tôi đã theo bác
Tám ra đồng. Bác có vóc người khỏe mạnh, tuổi khoảng trên bốn mươi. Nước
da ngăm đen, đầu đội chiếc nón lá cũ. Bác mặc áo bà ba, quần cụt đen, để lộ
cánh tay và bắp chân thật rắn chắc. Gương mặt bác trông đã già trước tuổi
nhưng biểu hiện nét phúc hậu và thật thà, miệng bác ngậm điếu thuốc, tay dắt
trâu, vai vác cày ra đồng. Cánh đồng lúc này đã ngập nước trắng xóa mênh
Nhìn những luống cày mới úp lên nhau, tôi thầm nghĩ mai đây cánh đồng
lúa này sẽ mọc bời bời và cho ta những hạt thóc q thơm ngon ni sống mọi
người… Em thầm cảm ơn các bác nông dân cần cù như bác Tám đã đổ bao
nhiêu giọt mồ hôi cho chúng em những bát cơm thơm dẻo…
Cánh đồng lúa q tơi đã chín rộ, chờ tay người đến mang về. cả làng bước
vào mùa gặt. Những bác nông dân ngày ngày chăm chỉ, cần mẫn thu hoạch
thành quả lao động của mình sau những tháng ngày vất vả.
Vào mùa gặt, ai cũng bận rộn. Người lớn ra đồng, trẻ con đi học, môi người
một việc. Cuộc sống như hối hả hơn. Từ sáng sớm tinh mơ, khi ơng mặt trời
cịn chưa dậy, các bác nơng dân đã rục rịch ra đồng. Đi làm trong buổi sớm mai,
Lúa vụ này trĩu nặng, hạt nào hạt nấy mình mẩy chắc nịch. Bác nơng dân
vui mừng thấy cơng lao của mình được bù đắp. Trong niềm phấn khởi, bác cúi
xuống, tay trái nâng những bông lúa, tay phải cầm chiếc liềm sắc cạnh đưa vào
ngang thân, “xoẹt...xoẹt...” âm thanh ấy cứ đều đều vang lên cùng nhịp thở của
bác. Nhìn những bàn tay thoăn thốt cắt lúa, bó lúa của bác mà tưởng như một
nghệ nhân tài hoa đang biểu diễn. Từng bước chân nhịp nhàng di chuyển từ chỗ
này sang chỗ khác. Những bông lúa vâng lời, theo tay bác nằm im trên đất, cắt
lúa đến đâu, bác tập hợp chúng lại thành từng đống nhỏ gọn gàng. Trông xa xa,
thấy ai ai cũng chăm chỉ làm việc. Lúa được cắt mỗi lúc một nhiều. Tiết trời
buổi sáng gió mát, ánh nắng cịn dịu nên ai cũng tranh thủ làm việc. Khi đã
thấm mệt, các bác nông dân đứng lên nghỉ giải lao, ngồi uống ngụm chè tươi
mát rượi, có khi hát một đoạn chèo, hay hát đối đáp để xua đi những mệt mỏi.
Sau phút nghỉ giải lao, mọi người lại tiếp tục công việc.
chỉ cịn nghe thấy tiêng xồn xoạt mà thơi. Nhưng khơng phải vì thế mà bàn tay
kém nhanh, bàn chân bước không đều. Họ vẫn giữ sự nhịp nhàng lúc trước,
chính vì thế mà chả mấy chốc lúa trên ruộng đã sắp được cắt hết.