Tải bản đầy đủ (.pdf) (3 trang)

Phân tích đường nét

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (122.88 KB, 3 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

<b>Sự phân tích đường nét: là một nghệ sỹ theo phong cách tổng hợp, Diana Cooper đã </b>
<b>sử dụng các chất liệu thủ công tạo nên những hình, mảng kỷ hà một cách táo bạo, </b>
<b>nhưng cũng rất vui nhộn, mang phần nào tính chất tự do của chủ nghĩa Orwellian. </b>


Bài viết của Lilly Wei


Tác phẩm Daphne ( năm 2006) là một bức cắt dán trừu tượng thu hút sự chú ý với hình
thức vẽ chất liệu tổng hợp được đặt gần cửa ra vào của cuộc triển lãm gần đây có tên “
Đằng sau những đường nét: Nghệ thuật của Diana Cooper” tại Bảo Tàng Nghệ Thuật
đương đại, Clevelend. Múa may với những hình ảnh ảo giác của các nữ thần tuyệt đẹp
chuyển dần sang hình ảnh cây nguyệt quế rồi lại để thốt thân khỏi vịng tay của Apollo
đa tình – những hình ảnh này được biểu hiện với những chiếc đĩa xếp dọc, rung rinh từ
phía sau nền – với hệ thống cân bằng đầy mạo hiểm của những mảng cắt tinh xảo và dày
đặc, được vẽ bằng những nét đen rất mảnh cũng như những nét bút dứt khoát trên nền
xanh lá cây bao gồm cả sự mềm mại cũng như cứng cáp, sự biến hóa và những đường
chạy điên cuồng dường như là tinh thần của cuộc triển lãm đầy cuồng nhiệt này.


Là một cuộc triển lãm nhìn lại 10 năm sáng tác của Cooper, “Đằng sau những đường nét”
là cuộc triển lãm cá nhân tại bảo tàng lần đầu tiên bao gồm những bức vẽ to, nhỏ hoặc
những bức phù điêu trên tường, một tác phẩm điêu khắc và năm tác phẩm sắp đặt kết hợp
sự thay đổi thất thường cũng như một phương pháp kết cấu chặt chẽ. Mặc dầu bố cục
dựng lên rất đẹp, những tác phẩm sắp đặt đầy phức tạp, tổng hợp và đòi hỏi nhiều phần
lao động chân tay này có thể sẽ cịn thành cơng hơn nữa nếu được ưu tiên một không gian
riêng cho từng tác phẩm một, như tác phẩm Báo động da cam UK ( 2003-2007), một tác
phẩm ln biến đổi ( nó thay đổi mỗi lần được sắp đặt lại) lấy cảm hứng từ hệ thống báo
động khủng bố hậu sự kiện 11 tháng 9, và tác phẩm điêu khắc được đặt làm tại một vị trí
cụ thể có tên Tất cả các mái chèo cùng cùng chèo ( 2007). Chỉ có tác phẩm điêu khắc của
chị là được sắp theo một loạt dãy các mặt hình chữ nhật nối liền màu đỏ bằng vinyl và
được cắt bằng miếng tẩy màu đen.Hiệu ứng này được so sánh với những “hình zig zag
rơi”nằm rải rác trên sàn nhà, như curator Margo Crutchfield của bảo tàng MOCA đã đề
cập trong cuốn catalogue của triển lãm. Về phần chính , tác phẩm được làm bằng gỗ, và


những cấu trúc đơn sơ, mộc mạc thể hiện một hướng đi mới cho nghệ sỹ, thậm chí cịn
khẳng định sự yêu thích bao lâu nay của Cooper đối với Donald, Tony Smith và lịch sử
nghệ thuật trừu tượng hiện đại và hậu hiện đại. Nội thất bên trong của tác phẩm gợi ý nên
hình ảnh một chiếc phễu nghiêng chia làm nhiều phần được định hình bởi những chiếc
hộp không đáy đan chen, và được bao bọc bởi nhiều hình vẽ kiểu graffiti màu đỏ. Đây là
một nền tảng mới cho Cooper, với một mạng lưới chồng chéo nhì nhằng của các hình ảnh
phức tạp hỗn hợp được thực hiện, được tạo nên bởi một loạt các ký họa và tranh vẽ trước
đó, mà sau đó được vẽ lại bằng tay – như một kiểu nhìn nhận lại q khứ của chính
chúng.


</div>
<span class='text_page_counter'>(2)</span><div class='page_container' data-page=2>

sự đảo lộn, lại vừa muốn khống chế nó, trong một hành đơng thể hiện của sự cảm tính,
mà chỉ một phần thăng hoa, và cũng có một phần của sự nhận thức. Cơ bản là những bức
vẽ không gian 3 chiều này gợi nên những hệ thống và phần nào giống thể loại không gian
rạp xiếc – từ sinh lý cho đến máy móc đến xã hội, rồi đến chính trị và kinh tế - đã được
trừu tượng hóa và biểu đồ hóa, nhưng vẫn dựa trên nguồn gốc thực tế và hình thể số liệu
thực.


Cooper ( sinh năm 1964) bắt đầu sự nghiệp là một họa sỹ với “sự yêu thích và ảnh hưởng
rất lớn” từ Mondrian , như chính chị đã tâm sự như vậy - đặc biệt là đối với những tác
phẩm , như Broadway Boogie Woogie – nhưng cũng có thế so sánh chị với những nghệ
sỹ đương đại khác như Tom Friedman, Sarah Sze, Tara Donovan, Elliot Hundley và
thậm chí cả Jason Rhoades. Khác với những nghệ sỹ khác mang phong cách tổng hợp, về
cơ bản nghệ thuật của Cooper là những mảng hình học, thường được dùng bằng một hoặc
hai màu cơ bản, được làm bằng tay sử dụng các chất liệu thủ cơng có thể tìm thấy trong
các trường lớp phổ thông như: bút dạ, bút bi, bút chì, màu acrylic và giấy. Cùng với
những chất liệu này, chị cũng dùng thêm cả chất liệu như xốp bọt biển, Velcro, đinh ghim
và ghim bản đồ, dây thơng ống điếu , vải , băng dính, quả tròn bằng len và nhiều thứ khác
nữa. Theo quy trình như vậy , kết hợp những bức vẽ , phần lớn những cấu trúc của chị -
được dán băng dính, được gài, được dập ghim và được đính lại – tạo nên một hình thức
bất ngờ và đầy mạo hiểm, dường như khẳng định tất cả mọi thứ trên đời này đều được kết


nối bằng những chi tiết dây chun vậy.


Tác phẩm trước đây của chị có tên The Black One ( 1997), đại diện cho một nhóm các
tấm toan màu độc tôn mà chị vẽ từ năm 1996 đến năm 1999, được bao phủ hoàn toàn bởi
những đường vẽ loằng ngoằng bằng bút bi đen. Những tấm toan không được căng sẵn
trên khung được đóng ghim trực tiếp vào tường, bề mặt được tô điểm bởi những dây
thông ống điếu, băng dính bạc, quả trịn bằng len và một hệ thống cấu trúc trở thành sự
đặc trưng trong chất liệu của Cooper.


Vào cuối giai đoạn này, Cooper từ bỏ tranh vẽ trên toan mà thực hiện vẽ trực tiếp trên
tường, như trong tác phẩm của chị có tên The Dispenser ( 1999) , một tác phẩm tuyệt vời
có cấu trúc lai tạo trước đây baogồm hàng trăm vật thể làm bằng tay sáng bóng hoặc mờ
nhạt: một tấm mica vàng dài dựng theo chiều dọc; những dây thông ống điếu dài được
gập lại thành những chiếc êke giá đỡ hoặc những giàn giáo được dựng một cách xuề
xịa;những hình khối nhỏ làm bằng giấy trắng trải dài từ trên tường xuống sàn nhà, cứ
được sắp đạt tự nhiên như vậy; những băng dây nhỏ bằng giấy trắng được làm trang trí
cho cấu trúc hỗ trợ đầy yếu ớt; các quả bong len màu đỏ, vàng da cam và trắng được giữ
trong một chỗ chứa hoặc trong một lọ thủy tinh nhỏ màu xanh trong; những thùng rác
nhựa màu xanh trong rải rác lưa thưa khắp nơi. Tác phẩm the Dispenser gợi nên một
khơng khí vui nhộn và gợi một phần nào một cỗ máy có thể sản xuất thuốc, nhưng lại bị
tồn kho. Câu hỏi ẩn chứa bên trong là liệu có thể tin cậy cỗ máy này trong việc sản sinh
ra sản phẩm gì hay khơng. Và nếu nó làm việc được, thì sản phẩm cuối cùng liệu có hại,
có lợi hay chỉ là một thứ vô dụng?


</div>
<span class='text_page_counter'>(3)</span><div class='page_container' data-page=3>

xa tường và nhằm mục đích có thể nhìn từ hai phía – một bước tiến xa hơn tới các tác
phẩm sắp đạt không gian 3 chiều. Những dây thông ống dài như dây điện vẫn gắn liền nó
với bức tường, dù sao, dường như Cooper vẫn chưa sẵn sàng dừng lại.


Một tác phẩm khác với bảng điều khiển qn sự hay cơng nghiệp có tên Hidden Tracks
Sabotage the Random (2001-02) lại dùng tường làm sự hỗ trợ, nhưng cũng sử dung cả


sàn nhà, kéo dài 12 feet khắp không gian của gallery tạo thành một cấu trúc rối rắm mà
người xem cần được đưa vào thỏa thuận. Tác phẩm này , làm bằng nhựa và vải vinyl, bị
khống chế bởi một nhóm các hộp mica đỏ trong suốt đẹp mắt, được buộc chặt lại với
nhau bằng băng dính trong suốt. Cooper nói về tác phẩm này rằng chị đã “ vẽ lên trên
nhựa bằng những nhát kéo và dao”.


Tác phẩm Swarm ( 2003-07) , một sự phá cách, một tác phẩm sắp đặt đen trắng hiện hình
bất ngờ dường như chuyển đông, là một trong những tác phẩm đầy hòai bão nhất từ xưa
đến nay của Cooper. Chị bắt đầu thực hiện nó vào năm 2003, trong khi đang tham gia trại
sáng tác tại Học viện Hoa Kỳ tại Rome, dùng cảm hứng từ hình ảnh những con chim bay
theo vòng tròn trên trời ngay ngồi xưởng vẽ của chị. Những mơtíp lớn được lặp đi lặp lại
hàng ngàn lần, giống hình mũi tên – tựa như hình dung cách điệu của một đúa trẻ về một
con chim, hay một dấu hiệu trên bàn phím của máy vi tính – sà xuống , lao vào những
những cấu trúc hình học, như những con ong, những phi đội chiến đấu hoặc những
phương tiện bay lượn trong không trung. Những sự liên kết này mọc lên từ những mảng
tường, gợi lên những khu vực dưới lớp dây ăng ten giám sát, và từ một loạt những bức
ảnh nhỏ của Kenedy Space Center được gài vào phần trung tâm. . Những tấm barrier
nhựa trắng gấp nếp gợn sóng được sắp xếp thành nhóm trên sàn nhà – gợi nên từ một ý
tưởng của sự kiện hậu 11 tháng 9, chiển tranh tại Iraq và sự căng thẳng mà ngày nay đã
trở nên quen thuộc.


Tác phẩm Emerger ( 2005-07) , một tác phẩm khắc nổi trên tường, lại một lần nữa là sự
kết hợp giữa kình học và hình uốn lượn tự nhiên. Những đường kẻ ơ màu xám được treo
với những hình cắt phức tạp màu đỏ gợi nên hình ảnh các tế bào sinh vật gấn liền với
nhau. Khơng chống váng như các tác phẩm khác, sự hài hước bóng gió đến ghê rợn của
tác phẩm này làm nhớ lại một loạt hình ảnh trừu tượng từ các sách nghiên cứu y học, và
có thể lấy từ các nguồn khác mang tính bạo lực hơn. Cooper đã sử dụng mảng tường một
cách khác bằng cách cắt những lối đi từ nhiều điểm nhấn.Được xếp dọc bởi những chiếc
gối hồng và đỏ trịn trịa, chúng gợi nên hình ảnh cấu trúc bên trong của cơ thể, cả bên
trong lẫn bên ngồi, vùa được biểu đạt cũng như khơng thể biểu đạt hết. Cooper , với sự


vui chơi gần như đến mức ngớ ngẩn và sự bắt chước theo phong cách Orwellian, đã trở
nên rất phù hợp với chị - và những sáng tác biến hóa lai tạp của chị - là một vị trí độc
nhất vơ nhị trong nghệ thuật trừu tượng đương đại.


“Đằng sau những đường nét: Nghệ thuật của Diana Cooper” được trưng bày tại Bảo tàng
nghệ thuật đương đại Cleveland ( 28 tháng 9 đến 30 tháng 12 năm 2007). Nghệ sỹ gần
đây đã triển lãm tại Postmaster Gallery, New York ( từ 23 tháng 2 đến 29 tháng 3 năm
2008)


</div>

<!--links-->

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×