Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (84.33 KB, 5 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b>Văn mẫu lớp 6</b>
<b>Bài học đường đời đầu tiên của Dế Mèn rút ra được là gì?</b>
<b>Đề bài:</b>
Nêu diễn biến tâm lí và thái độ của Dế Mèn trong việc trêu chọc chị Cốc,
dẫn đến cái chết thảm thương của Dế Choắt. Qua sự việc ấy, Dế Mèn đã rút ra
được bài học đường đời đầu tiên cho mình. Bài học ấy là gì?
<i><b>1. Lập dàn ý bài học đường đời đầu tiên của Dế Mèn</b></i>
<b>Mở bài:</b>
- Nêu vị trí đoạn văn.
- Giới thiệu vài nét về Dế Mèn và Dế Choắt.
<b>Thân bài:</b>
a/ Diễn biến tâm lí và thái độ của Dế Mèn trong việc trêu chọc chị Cốc:
- Cái tên Dế Choắt là do Dế Mèn đặt ra với thái độ mỉa mai, chế giễu.
- Cách xưng hô của Dể Mèn với Dế Choắt rất trịch thượng, kẻ cả.
- Dế Mèn coi nhẹ tình nghĩa xóm giềng, thiếu tình thương đồng loại.
- Lúc đầu thì huênh hoang trước Dế Choắt, sau khi trêu chọc chị Cốc lại
chui tọt vào hang, yên trí với nơi ẩn nấp an tồn của mình.
- Khi Dế Choắt bị chị Cốc mổ gãy lưng thì Dế Mèn sợ hãi nằm im, chờ
chị Cốc bay đi rồi mới dám mon men bò ra khỏi hang.
b/ Thái độ của Dế Mèn trước cái chết thảm thương của Dế Choắt:
- Dế Mèn ân hận về tội lỗi của mình, thấm thìa bài học đường đời đầu
tiên: ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà khơng biết nghĩ, sớm muộn
- Ngẫm nghĩ về hậu quả của thói hung hăng, xốc nổi.
<b>Kết bài:</b>
- Tác giả sử dụng nghệ thuật nhân hoá đặc sắc, miêu tả sinh động nhân vật
Dế Mèn với những tính tốt và tính xấu.
<i><b>2. Văn mẫu Bài học đường đời đầu tiên của Dế Mèn là gì?</b></i>
<b>2.1. Bài mẫu 1: Bài học đường đời đầu tiên của Dế Mèn</b>
Đoạn văn kể về quan hệ giữa Dế Mèn và Dế Choắt thuộc chương I truyện
Dế Mèn phiêu lưu kí của Tơ Hồi. Đây là đoạn văn hay, có nhiều ý nghĩa giáo
dục.
Dế Choắt là láng giềng của Dế Mèn. Cái tên Dế Choắt là do Dế Mèn đặt
ra với thái độ mỉa mai, chế giễu. Dế Mèn nhìn Dế Choắt bằng con mắt khinh
thường và cho rằng Dế Choắt thật xấu xí: Cái chàng Dế Choắt người gầy gò và
dài lêu nghêu như một gã nghiện thuốc phiện. Đã là thanh niên rồi mà cánh chỉ
ngắn ngủn đến giữa lưng… Đôi càng bè bè, nặng nề. Râu ria cụt có một mẩu và
mặt mũi lúc nào cũng ngẩn ngẩn, ngơ ngơ… Dế Mèn nói năng với Dế Choắt
bằng cái giọng rất trịch thượng, kẻ cả. Tuy bằng tuổi nhưng Dế Mèn gọi Dế
Choắt là chú mày và lên giọng dạy đời:
- Ôi chú mày ơi! Chú mày có lớn mà khơng có khôn.
Khi nghe Dế Choắt than thở về sự ốm yếu của mình và muốn nhờ Dế Mèn
đào giúp cho cái ngách thơng qua hang Dế Mèn phịng khi bất trắc thì Dế Mèn
giận dữ, mắng chửi Dế Choắt như mưa:
- Hức! Thông ngách sang nhà ta? Dễ nghe nhỉ! Chú mày hôi như cú mèo
thế này, ta nào chịu được. Thôi, im cái điệu hút mưa dầm sùi sụt ấy đi. Đào tổ
nơng thì cho chết!
Đúng như Dế Mèn tự nhận: Ngẫm ra thì tơi chỉ nói lấy sướng miệng tôi.
Dế Mèn không muốn nghe ai và cũng chẳng cần để ý rằng có ai nghe mình nói.
Qua thái độ và lời nói của Dế Mèn đối với Dế Choắt, ta thấy Dế Mèn là kẻ kiêu
ngạo, coi nhẹ tình nghĩa xóm giềng và thiếu tình thương đồng loại.
mắt quát: - Sợ gì? Mày bảo tao sợ cái gì? Mày bảo tao cịn biết sợ ai hơn tao
nữa?
Dế Mèn khốc lác nói với Dế Choắt: - Giương mắt ra xem tao trêu con
mụ Cốc đây này, rồi véo von ngâm bài ca dao nói về chị Cốc nhưng sửa đi đơi
chút với ý cố tình chọc tức. Lúc chị Cốc nổi nóng thì Dế Mèn nhanh chân chui
tọt vào trong hang sâu, lên giường nằm khểnh bắt chân chữ ngũ đắc ý về trị tinh
nghịch của mình. Chỉ tội cho Dế Choắt trốn không kịp, bị chị Cốc hiểu lầm, mổ
cho mấy nhát vào lưng gãy cả xương.
Nghe tiếng kêu thảm thiết của Dế Choắt. Dế Mèn sợ hãi nằm im thin thít.
Lúc này, Dế Mèn mới biết thế nào là sợ. Đợi đến lúc chị Cốc đi rồi, Dế Mèn mới
mon men bò sang hang Dế Choắt. Thấy Dế Choắt nằm thoi thóp thì hốt hoảng
qùy xuống, nâng đầu Dế Choắt, thực sự hối hận về hành động dại dột của mình!
Tơi hối lắm! Tơi hối hận lắm! Cái chết oan của Dế Choắt đã thức tỉnh lương tâm
Dế Mèn. Để chuộc lại lỗi lầm, Dế Mèn đã chơn cất Dế Choắt chu đáo. Sau
chuyện đó, Dế Mèn đau xót, ân hận lắm. Chú tự trách mình là ngơng cuồng và
dại dột. Cũng từ đấy, chú cố gắng sửa đổi tính nết để trở thành người tốt.
Bài học đầu tiên mà Dế Mèn rút ra qua câu chuyện với Dế Choắt là: Ở đời
mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà khơng biết nghĩ, sớm muộn cũng mang
Đoạn trích trên đây tiêu biểu cho nghệ thuật miêu tả loài vật của nhà văn
Tơ Hồi. Bằng bút pháp nhân hóa đặc sắc, tác giả đã tạo cho nhân vật Dế Mèn
một linh hồn và một tính cách vừa rất riêng vừa rất chung. Dế Mèn đã trở thành
nhân vật mang đầy đủ những nét đáng yêu và cả những tật xấu thường có của
tuổi mới lớn. Đọc truyện, chúng em tìm thấy ở Dế Mèn thấp thống hình bóng
của chính mình và càng suy ngẫm, càng thấm thìa những bài học quý giá mà nhà
vân Tơ Hồi đã khéo léo lồng vào trong đó.
“Tơi cảm thấy hối hận và đau xót lắm. Trị đùa ngỗ ngược của tơi đã
khiến cho anh Choắt phải vả lây. Tơi giận cái thói huênh hoang, hống hách của
mình. Càng nghĩ đến lời anh Choắt, tơi càng thấy thấm thía hơn. Hơm nay cũng
may là thốt nạn nhưng khơng cố mà sửa cái thói hung hăng bậy bạ đi thì khéo
sớm muộn tơi sẽ cũng tự rước họa vào mình. Sự việc hơm nay quả thực đã dạy
cho tôi một bài học đường đời quá lớn. Chắc sẽ đến mãi sau này tôi cũng không
thể nào quên”.
Dế Choắt là láng giềng của Dế Mèn. Cái tên Dế Choắt là do Dế Mèn đặt
ra với thái độ mỉa mai, chế giễu. Dế Mèn với Dế Choắt là kẻ cả, trịch thượng.
Nhìn Dế Choắt với con mắt khinh thường, chê bai mỉa mai châm biếm. Cho Dế
Choắt là một kẻ xấu xí: Cái chàng Dế Choắt người gầy gò, và dài lêu nghêu như
một gã nghiện thuốc phiện. Đã là thanh niên rồi mà cánh chỉ ngắn ngủn đến giữa
lưng… Đôi càng bè bè, nặng nề. Râu ria cụt có một mẩu và mặt mũi lúc nào
cũng ngẩn ngẩn ngơ ngơ… Dế Mèn nói năng với Dế Choắt luôn bằng giọng bề
trên, khinh khỉnh, dạy dỗ:
Gọi Dế Choắt là chú. Tuy bằng tuổi với Dế Choắt: “Ơi chú mày ơi! chú
Dế Mèn cịn là một kẻ ích kỉ khơng cho Dế Choắt đào ngách thơng nhà
mình lại cịn mắng: "Hứ! Thông ngách sang nhà ta? Dễ nghe nhỉ! Chú mày hôi
như cú mèo như thế này, ta nào chịu được. Thôi, im cái điều hút mưa dầm sùi
sụt ấy đi. Đào tổ nơng thì cho chết.”
Đúng như Dế Mèn tự nhân: Ngẫm ra thì tơi chỉ nói cho sướng miệng thôi.
Dế Mèn là một kẻ không bao giờ nghe ai và cũng khơng quan tâm là có ai nghe
mình khơng. Qua cái thái độ và lời nói của Dế Mèn đối với Dế Choắt ta thấy Dế
Mèn là một kẻ kiêu ngạo, coi nhẹ tình hàng xóm láng giềng và khơng có tình
thương u đồng loại.
Lúc thấy bóng chị Cốc đậu trước cửa hang, Dế Mèn rủ Dế Choắt trêu
chọc chị. Dế Choắt tỏ ra nhát gan khơng dám thì Dế Mèn quắc mắt mắng:
“Sợ gì? Mày bảo tao sợ cái gì? Mày bảo tao cịn biết sợ ai hơn tao nữa!”.
Thậm chí, hát trêu xong, Dế Mèn vẫn tự đắc, thách thức: “Mày tức thì mày cứ
tức, mày ghè đầu mày ra cho nhỏ đi, nhỏ đến đâu thì mày cũng khơng chui nổi
vào tổ ta đâu!”. Nhưng khi chứng kiến chị Cốc đánh Choắt, Dế Mèn khiếp hãi
“nằm im thin thíp”. Biết chắc chị Cốc đi rồi, mới dám “mon men bò lên”. Từ
hung hăng, kiêu ngạo, Dế Mèn trở nên sợ hãi, hèn nhát.
Thấy Dế Choắt nằm im thoi thóp thì hoảng hốt quỳ xuống, nâng đầu Dế
Choắt thật sự hối hận về hành động dại dột của mình: Tơi hối lắm! Tơi hối hận
lắm! Cái chết oan của Dế Choắt đã thức tỉnh lương tâm Dế Mèn. Để chuộc lại
lỗi lầm Dế Mèn đã chôn cất Dế Choắt chu đáo. Sau cái chết của Choắt, Dế Mèn
đau xót ân hận lắm. Chú tự trách mình ngơng cuồng và dại dột. Cũng từ đấy,
chú cố gắng sửa đổi tính nết để trở thành người tốt.
Bài học đường đời đầu tiên Dế Mèn rút ra chính là sự trả giá cho những
hành động ngơng cuồng thiếu suy nghĩ. Bài học ấy thể hiện qua lời khun chân
tình của Dế Choắt: "Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà khơng biết
nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạ vào mình đấy”. Đó cũng là bài học cho chính
con người.