Tải bản đầy đủ (.docx) (2 trang)

Tải Kể chuyện lớp 3: Kể lại câu chuyện Người đi săn và con vượn theo lời của bác thợ săn - Giải bài tập SGK Tiếng Việt 3 tập 2

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (57.59 KB, 2 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

<b>Soạn bài: Kể chuyện: Người đi săn và con vượn</b>



<b>Đề bài (trang 114 sgk Tiếng Việt 3): Dựa vào các tranh sau, kể lại câu chuyện</b>


Người đi săn và con vượn theo lời của bác thợ săn


Trả lời:


Tranh 1: Rừng cây rậm rạp và lối mòn rất khó đi, nhưng bác thợ săn đã quá
quen thuộc địa hình nên bác vẫn xăm xăm bước đi. Bác là một tay cung tuyệt
giỏi. Lần này vào rừng, thế nào cũng một vài con hoang thú bị hạ gục bởi mũi
tên của bác.


Tranh 2: Bác đang bước tới bỗng dừng lại vì vừa nhìn thấy trên tảng đá phía
trước có một con vượn mẹ đang ngồi bồng con và cho con bú. Bác núp mình
vào một cái cây to rồi lắp mũi tên vào cây cung và ngắm bắn. Phựt! Mũi tên lao
vút đi trúng vào vượn mẹ làm máu rỉ ra đỏ loang cả ngực.


Tranh 3: Vượn mẹ giật mình, hết nhìn mũi tên lại nhìn người thợ săn bằng con
mắt căm giận, rồi nó cúi xuống đặt con vào một đám lá khơ. Nó vắt sữa vào
một chiếc lá to để vào miệng con. Sau đó nó đứng lên giật phắt mũi tên ra, hét
to lên một tiếng đầy oán trách rồi lăn đùng ra chết.


Tranh 4: Chứng kiến cái chết thương tâm đó, bác thợ săn vơ cùng ân hận. Hai
giọt nước mắt từ từ ứa ra trên khuôn mặt bác. Bác cắn môi, bẻ gãy cung tên rồi
quay gót ra về. Từ đó, bác bỏ hẳn cái nghề săn bắn độc ác.


<b>Lời kể của bác thợ săn:</b>


Tôi là môt thợ săn chuyên nghiệp. Hễ mỗi lần tơi vào rừng phát hiện được con
thú nào thì coi như số con thú ấy đã hết.



</div>
<span class='text_page_counter'>(2)</span><div class='page_container' data-page=2>

Bỗng, vượn mẹ đặt con xuống, vơ vội một nắm bùi nhùi gối lên đầu cho con,
vắt sữa vào một cái lá đưa lên miệng con. Sau đó, nó nghiến răng giật phắt mũi
tên ra, kêu to lên một tiếng rồi ngã xuống.


Tôi đứng lặng người đi, tự nhiên hai giọt nước mắt lăn dài trên má. Tôi cắn
môi, bẻ gãy chiếc nỏ và những mũi tên, lẳng lặng ra về trong một tâm trạng
buồn khơn xiết. Từ đó tơi khơng bao giờ đi săn nữa.


</div>

<!--links-->

×