Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (307.94 KB, 7 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b>Tả chị bán hàng quán tạp hóa - Mẫu 1</b>
Mỗi khi cần mua vật dụng gì, em hay đến cửa hàng bách hoá thiếu nhi ở đầu
chợ. Nơi đó, chẳng những có bán rất nhiều thứ mà cịn có chị bán hàng rất vui
vẻ, biết chiều khách.
Chỉ mới nhìn chị thơi, người ta đã có cảm tình ngay: gương mặt đầy đặn, trắng
trẻo, má lúm đồng tiền. Nhất là những lúc tiếp chuyện với khách, ánh mắt chị
ân cần, lịch sự và miệng cười tươi tắn. Trên mái tóc dài chấm ngang bờ vai đen
nhánh, chị cài một chiếc băng đơ màu hồng nên có vẻ vừa thướt tha vừa gọn
gàng.
Tuy là cửa hàng bách hoá thiếu nhi nhưng lại có bán đủ thứ: từ tập, viết, thước,
đồ chơi đến xà bông, bột ngọt… cho nên khách hàng rất đông, không chỉ trẻ
con mà cả người lớn nữa. Một vài người đi đi lại lại ngắm nghía hàng hố bày
trên chiếc kệ dài treo sát tường, cịn số đơng tập trung trước mặt quầy, chồm cả
người lên, tay cầm tiền giơ cao tranh nhau mua hàng trước.
– Bán cho tôi hai hộp sữa.
– Cái cặp đó giá bao nhiêu vậy cơ?
Khách háng dồn dập; chị tất bật vã mồ hôi mà vẫn không tỏ vẻ bực bội. Giá
được quen biết chị em sẽ không ngần ngại vào phụ bán với chị ngay. Nhưng
chị thật nhanh nhẹn tay vừa thoăn thoắt lấy hàng cho người này, miệng đã vồn
vã trả lời cho người kia, luôn niềm nở, lễ phép với mọi người:
– Thưa bác, chịu khó đợi cháu một chút.
Do đó, dù có chờ đợi hơi lâu nhưng khơng một ai phiền lịng cả. Thấy em cịn
đứng phía ngồi, chị ngóng lên hỏi:
– Em mua gì đó?
– Chị bán cho em hai quyển tập.
Chị nhoẻn miệng cười:
– Nãy giờ chị tưởng em đứng ngắm hàng. Thơi được, có ngay!
Hai quyển tập được gói lại cẩn thận, chị đưa cho em. Trả tiền xong, em lật đật
ra về.
Chị bán hàng ấy rất vui vẻ, nhã nhặn, thảo nào cửa hàng chị bán đắt là phải.
<b>Tả chị bán hàng quán tạp hóa - Mẫu 2</b>
Cứ mỗi lần cần mua gì là em hay ghé qua gian hàng dụng cụ học sinh của cửa
hàng bách hoá tổng hợp trên đường đi học. Chắng phải nơi đây bán rẻ hơn, mà
do cô bán hàng rất lịch sự.
của cô. Đôi mắt cô đen láy với cái miệng hay cười, do đó nét mặt cơ Ba lúc nào
cũng rạng rỡ.
Gian hàng của cơ Ba có đủ thứ. Phía trên tường, lủng lẳng những cái bình mủ
đựng nước, những chiếc cặp xinh xắn dù màu xanh đỏ.
Trong quầy kính khá dài, nào thước, viết đủ loại, nào tập vở, giấy màu. thiệp
chúc xuân, tất cả đều trưng bày khéo, sắp xếp tạo thành những hình trang trí
Vừa thấy chúng em bước vào, cô đã vui vẻ chào đón. Vì là giờ tan học nên học
trị là đa số, chi có vài khách người lớn. Các bạn ùa vào vây quanh quầy hàng.
Người hỏi mua thứ này, người hỏi mua thứ khác lao xao. Có bạn vì nơn về sớm
nên hối thúc, cô nhã nhặn:
– Em làm ơn đợi có một chú nhé!
việc nhanh chóng, cứ nhìn đơi tay thoăn thoắt thì đù biết cơ là người buôn bán
thành thạo. Thấy em nãy giờ đứng bên ngồi, cơ mỉm cười.
– Em trai cần mua gì?
– Dạ, bán cho em một quyển vở và một cây viết.
Vừa trả tiền xong, định quay ra, cô đã gọi lại:
– Em quên nhận tiền thối lại rồi.
Em cám ơn cô và cùng các bạn ra về.
Tuy giữa em và cơ Ba khơng có mối quan hệ thân mật gì nhưng chính thái độ
niềm nở, ân cần của cơ đã làm cho em rất có cảm tình. Thảo nào gian hàng bán
đắt là phải.
<b>Tả chị bán hàng quán tạp hóa - Mẫu 3</b>
thích nhất là chị Hoa. Chị là một trong số những nhân viên lâu năm của cửa
hàng. Chị rất nhiệt tình và tốt bụng cho nên hầu như ai cũng muốn được chị tư
Lần đầu tiên gặp chị Hoa là khi em đi cùng với chị gái đi mua một túi đinh
đóng cho bố. đang lúc loay hoay không biết làm như thế nào thì chị xuất hiện.
với một nụ cười tươi rói chị lại gần về phía chúng em và hỏi xem chúng em cần
gì. Sau khi truyền đạt lại như những gì chúng em yêu cầu, chị lại cẩn thận dẫn
chúng em ra tới chỗ lấy đồ và gói lại cho chúng em mang về nhà cho khỏi bị
rơi. Hôm nay đi tới đây, em nhìn thấy chị Hoa đầu tiên. Vẫn là bộ đồng phục
như mọi người trong cửa hàng mặc nhưng không hiểu sao em cảm thấy chị mặc
lên lại đẹp lạ thường. Chiếc áo sơ mi trắng được sơ vin một cách gọn gàng đi
cùng với quần âu màu đen. Dáng của chị dong dỏng cao nên mặc vào nhìn vơ
cùng đẹp mắt mà lại rất chun nghiệp nữa.
Lúc chị nhìn thấy mẹ con em là khi chi vần đang tư vấn cho khách hàng thế
nên chị không thể đi ra chỗ em và mẹ được nên chị chỉ nở một nụ cười dịu
dàng rồi lại tiếp tục chỉ dẫn cho vị khách của mình. Có lẽ do quá đông khách
nên nước da vốn trắng hồng của chị nay đã ửng đỏ,, trên trán là những giọt mồ
hôi lấm tấm, mặc dù lúc này ở ngoài trời đang rất lạnh. Mái tóc ngang vai của
chị được búi lên một cách gọn gàng và đẹp. có một lần em tới cửa hàng vào
cuối ngày lúc chị sắp đóng cửa đi về nhưng thấy em tới chị vẫn dịu dàng mở
cửa cho em để em vào trong cửa hàng lấy đồ mà mình chọn. có rất nhiều những
vị khách khó tính những chị vẫn nhẫn nại, cẩn thận để tư vấn cho từng người
một. Cũng có lẽ bơi vì vậy cho nên trong ba năm liền, mẹ em bảo rằng chi Hoa
đều được bình chọn là nhân viên xuất sắc nhất và hiện tại chị đang làm phụ
trách tại cửa hàng này.
nói nhẹ nhàng của chị, em thầm mong sau này mình cũng sẽ cố gắng để được
như vậy.
<b>Tả chị bán hàng quán tạp hóa - Mẫu 4</b>
Khơng khí buổi sáng ngày chủ nhật thật trong lành. Tôi ung dung đạp xe đạp
đến nhà sách Hưng Phát. Hễ cần thứ gì là tơi chỉ cần chạy ra đấy vì các nhân
viên ở đây phục vụ rất nhiệt tình và tận tụy, nhất là chị Liễu Chi, chị bán ở
quầy văn phịng phẩm. Tơi là khách hàng quen thuộc của chị.
Năm nay, chị khoảng hai mươi ba tuổi, vóc người thon thả, cân đối. Nói một
cách cơng bằng, chị đẹp khơng kém gì những cơ người mẫu trên ti vi. Ghiếc áo
dài màu thanh thiên như càng tôn thêm vẻ duyên dáng của chị. Trên ngực áo,
bảng hiệu nền đỏ chữ trắng “Trần Liễu Chi” được đính một cách ngay ngắn.
xinh đẹp duyên dáng hơn khi hai lúm đồng tiền trên đôi má hồng ấy hiện lên.
Chị khơng những đẹp cả người mà cịn đẹp cả nết. Lúc quầy đông khách, chị
làm việc liên tục, vừa đưa cho khách hàng này lại thu tiền khách hàng kia trả
lời cho khách hàng khác.
Tuy vất vả nhưng nụ cười trên môi chị không bao giờ tắt. Thậm chí có một số
khách hàng mua đi đổi lại vài ba lần chị vẫn vui vẻ. Có người cầm hàng lên vân
vê một hồi rồi trả lại không mua ấy vậy mà chị khơng hề nóng giận cáu gắt
với ai bao giờ. Sáng nay, tôi đến quầy để mua năm quyển tập, một cái thước đo
độ và một hộp bút chì màu. Lấy hàng và gói gém cẩn thận đưa cho tơi, chị cịn
nói: “Lần sau có mua đồ dùng học tập gì nhớ đến quầy chị nhé! Hàng bây giờ
nhiều và phong phú lắm! Chị trả tiền thừa cho tơi xong cịn dặn dị thêm: “Em
nhớ cất tiền cho cẩn thận kẻo bị móc túi lấy hết đấy!” Tơi cảm ơn chị rồi tần
ngần bước đi ra khỏi quầy hàng, mắt vẫn đăm đăm hướng về chị.