Tải bản đầy đủ (.docx) (2 trang)

Tải Kể chuyện lớp 3: Kể lại câu chuyện Các em nhỏ và cụ già theo lời một bạn nhỏ - Giải bài tập SGK Tiếng Việt 3 trang 63

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (53.58 KB, 2 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

<b>Soạn bài: Kể chuyện: Các em nhỏ và cụ già</b>



<b>Kể lại câu chuyện Các em nhỏ và cụ già theo lời một bạn nhỏ.</b>
<b>Trả lời:</b>


<b>Bài tham khảo 1</b>


Trời đã ngả về chiều. Mặt trời sắp lặn. Đàn sếu đang mải miết bay qua bầu trời.
Chúng tôi dạo chơi đã thoả thích nên vui vẻ ra về.


Chợt tơi và các bạn nhìn thấy một cụ già ngồi đơn độc bên vệ đường với dáng
vẻ mệt mỏi và âu lo. Không ai bảo ai mà tất cả bọn tôi cùng dừng lại. Chúng tôi
nho nhỏ trao đổi với nhau xem vì lí do gì mà cụ già lại lặng lẽ ngồi kia. Thế rồi
chúng tôi quyết định đi đến gần cụ hơn. Thay mặt cho cả bọn, tôi lễ phép hỏi
cụ


– Thưa cụ, chúng cháu có thể giúp gì cho cụ không ạ?


Cụ già vẫn thở mệt mỏi và nặng nề nhưng mắt cụ sáng lên những tia ấm áp. Cụ
chậm rãi nói:


Cảm ơn các cháu. Nhưng các cháu chẳng giúp được ông đâu. Bà lão nhà ông
đang nằm bệnh viện khó lịng mà qua khỏi, ơng đang chờ xe để đến thăm bà ấy.
Dẫu các cháu không giúp gì được ơng nhưng ơng vẫn thấy vui vì các cháu đã
có lịng tốt muốn giúp đỡ ơng.


Chúng tơi đứng lặng đi vì lịng đầy thương cảm. Xe bt đến, chúng tôi chờ cụ
lên xe rồi mới ra về.


<b>Bài tham khảo 2</b>



Mặt trời đã lùi dần về dãy núi xa xa. Cuộc chơi của tụi nhỏ chúng tôi cũng tạm
ngưng. Trên đường trở về, ai cũng cười nói thật vui vẻ. Đột nhiên, chúng tôi
thấy bên vệ đường, một ông lão đang ngồi ủ rũ, vẻ mặt buồn rười rượi. Tơi vội
nói:


</div>
<span class='text_page_counter'>(2)</span><div class='page_container' data-page=2>

Thế rồi, cả đám nhao nhao bàn tán:


- Hẳn là ơng cụ bị ốm rồi?


- Có thể là ơng cụ bị mất cái gì?


- Đừng đốn lung tung nữa, tốt nhất chúng ta hỏi ông cụ sẽ rõ.


Cả đám trẻ chúng tôi vây lấy ông cụ. Một đứa trong bọn cất tiếng hỏi:


- Thưa cụ, chúng cháu có thể giúp gì được cho cụ?


Ơng cụ ngước nhìn chúng tơi với ánh mắt hiền từ đầy vẻ biết ơn, rồi chậm rãi
nói:


- Cám ơn các cháu nhiều. Nhưng các cháu khơng giúp gì được cho cụ đâu.


Ngừng lại giây lát, cụ nói tiếp trong sự nghẹn ngào, buồn bã:


- Bà lão nhà ông nằm bệnh viện đã mấy tháng nay. Bệnh tình mơi lúc một
nặng, chắc khơng qua khỏi. Ông đợi xe ở đây để vào bệnh viện với bà. Dâu các
cháu khơng giúp gì được nhưng ông cũng cảm thấy vơi đi phần nào nỗi buồn
trong lòng.


</div>


<!--links-->

×