TẠP CHÍ KHOA HỌC
Khoa học Xã hội, Số 17 (9/2019) tr. 37 - 43
TÌM HIỂU NGUYÊN NHÂN THẮNG LỢI CỦA QUÁ TRÌNH
THỐNG NHẤT NƯỚC ĐỨC 1848-1871
Nguyễn Mậu Hùng
Trường Đại học Khoa học, Đại học Huế
Tóm tắt: Có nhiều nguyên nhân chủ quan và khách quan khác nhau dẫn đến thành công của quá trình thống
nhất nước Đức giữa thế kỷ XIX. Tuy nhiên, về cơ bản tất cả đều thống nhất rằng Vương quốc Phổ đóng một vai trò
chủ đạo và then chốt trong suốt quá trình lịch sử lâu dài và phức tạp này. Sự vượt trội về sức mạnh kinh tế và quân
sự cũng như các chiến lược phát triển hợp thời đại đã đưa Phổ lên vị trí lãnh đạo thế giới nói tiếng Đức nói chung
và quá trình thống nhất nước Đức 1848-1871 nói riêng. Mặc dù vậy, sự xuất hiện và tài thao lược của Bismarck
cũng như sự suy yếu của Áo cũng góp phần không nhỏ vào thành công của quá trình thống nhất nước Đức theo
con đường của Phổ giữa thế kỷ XIX.
Từ khóa: Quá trình thống nhất nước Đức, Vương quốc Phổ, thế giới nói tiếng Đức, Bismarck, con đường
của Phổ.
1. Đặt vấn đề
Vấn đề nước Đức thế kỷ XIX là một vấn đề
vừa mang tính giai cấp và dân tộc nhưng đồng
thời lại mang tính quốc tế và thời đại. Thắng lợi
của quá trình thống nhất nước Đức 1848-1871,
đến từ một loạt các nhân tố chủ quan và khách
quan khác nhau. Tuy nhiên, vấn đề đặt ra là tại
sao quá trình thống nhất nước Đức đã được bắt
đầu từ trước đó rất lâu, nhưng không thể giải
quyết thành công, mà phải đợi đến lúc diễn ra
Chiến tranh Pháp-Phổ 1870-1871 và Công xã
Paris năm 1871? Một số người cho rằng vấn đề
nước Đức chưa thể giải quyết thành công cho đến
hết cuộc Cách mạng 1848-1849 là vì chưa thể
xác định được một thế lực lãnh đạo dứt khoát cho
thực tiễn cách mạng, mặc dù trong thực tế xuất
hiện rất nhiều nhân tố muốn đảm đương sứ mệnh
lãnh đạo quá trình thống nhất nước Đức. Một số
người cho rằng quá trình thống nhất nước Đức
giữa thế kỷ XIX chưa thể thành công chừng nào
vẫn còn thiếu các nhân tố chủ đạo như sự xuất
hiện của Otto von Bismarck ở bên trong và sự
khủng hoảng của người láng giềng khổng lồ trực
tiếp phía Tây. Đây là một vấn đề đã nhận được
sự quan tâm của giới học giả cả trong lẫn ngoài
nước ở những chừng mực nhất định, nhưng cho
đến nay vẫn chưa thể tìm được tiếng nói chung.
Trên cơ sở sử dụng các phương pháp so sánh,
miêu tả, quy nạp, tổng hợp, định lượng, và định
tính, bài viết này phân tích và giới thiệu một số
nguyên nhân cơ bản dẫn đến thành công của quá
trình thống nhất nước Đức 1848-1871.
2. Nguyên nhân thắng lợi của quá trình
thống nhất nước Đức
Vấn đề nước Đức nói chung cũng như quá
trình thống nhất nước Đức thế kỷ XIX nói riêng
đã được đặt ra bằng nhiều hình thức và mức độ
khác nhau trước đó rất lâu. Một phần của vấn đề
này xuất phát từ các xu hướng phát triển mang
tính tất yếu trên con đường tiến lên hiện đại của
nhân loại mà các nước tư bản ở phía Tây cộng
đồng các cư dân nói tiếng Đức ở Trung Âu lúc
bấy giờ đã thực hiện thành công. Làn sóng cách
mạng chung đó tất nhiên cũng ảnh hưởng không
nhỏ đến xu hướng phát triển của các vương triều
phong kiến Trung Âu đương thời, nhưng chính
các nhu cầu thực tiễn ở bên trong của cộng động
các cư dân nói tiếng Đức mới là động lực chủ
yếu và nhân tố quyết định cho mọi thành công
cũng như thất bại trong quá trình giải quyết vấn
đề nước Đức thế kỷ XIX. Đó chính là các diễn
biến cầu thành nhân tố chủ quan cũng như điều
kiện khách quan dẫn đến thắng lợi của quá trình
thống nhất nước Đức 1848-1871.
2.1. Nhân tố chủ quan
Các nhân tố chủ quan đóng một vai trò then
chốt trong quá trình giải quyết vấn đề nước
37
Đức thế kỷ XIX nói chung cũng như hoàn
thành thống nhất nước Đức 1848-1871 nói
riêng. Các nhân tố chủ quan này có thể kể đến
từ các cấp độ vi mô như tầm quan trọng và vai
trò của các cá nhân kiệt xuất trong những thời
điểm quyết định có khả năng đưa ra các quyết
định có tính chất quyết định để xoay chuyển
cục diện tình hình cho đến các thể chế trung
gian tham gia góp phần tạo nên một nước Đức
thống nhất vào năm 1871 hay chính bản thân
vai trò của chủ thể lãnh đạo quá trình này là
Vương quốc Phổ. Tuy nhiên, trong khuôn khổ
của mục này, chúng tôi chỉ phân tích và giới
thiệu ba nhân tố có ảnh hưởng quyết định và
tác động trực tiếp đến quá trình thống nhất
nước Đức giữa thế kỷ XIX.
Trước hết, có thể khẳng định rằng không có
sự thay đổi nào trên lĩnh vực kinh tế lẫn sự phát
triển của tình hình ngoại giao có thể mang đến
thống nhất nếu không có Bismarck. Ông hiểu sự
thay đổi vị trí của Phổ năm 1862 và có thể tận
dụng cơ hội để theo đuổi mục tiêu thống nhất
Đức theo con đường của Phổ đồng thời bảo vệ
quyền lực của Nhà vua và Giới quý tộc. Tuy
nhiên, vấn đề là tại sao nước Đức đã giải quyết
thành công vấn đề thống nhất những năm đầu
Bismarck lên cầm quyền ở Phổ 1862-1871 mà
trước đó không thể?
Nhiều người tin rằng quá trình thống nhất
nước Đức giữa thế kỷ XIX có thể đã không
diễn ra thành công như vậy nếu thiếu vai trò
của Bismarck. Giới nghiên cứu truyền thống
thừa nhận Bismarck không chỉ là người đã hoàn
thành sứ mệnh thống nhất nước Đức qua ba
cuộc chiến tranh với Đan Mạch, Pháp, và Áo,
mà còn chịu trách nhiệm cho sự thống nhất
Đức 1848-1871. Tầm quan trọng của Bismarck
trong quá trình thống nhất nước Đức giữa thế kỷ
XIX là không thể chối cãi. Ông đã thành công
vì ông hiểu rằng việc sử dụng các lực lượng vũ
trang chỉ là một biện pháp bổ sung nhưng không
thể khác được cho các chiến lược ngoại giao.
Ông được xem là kiến trúc sư chính của quá
trình thống nhất Đức thông qua các chiến lược
ngoại giao khôn khéo, các liên minh bí mật, một
đội quân thiện chiến, và một loạt các cuộc chiến
tranh đã được tính toán kỹ lưỡng chống lại các
nước láng giềng ở châu Âu để tạo ra đế chế thứ
hai của Đức trong lịch sử [3].
Thực tế chứng minh rằng chính bản than
Otto von Bismarck đã tự khẳng định mình là
một nhà chiến lược xuất sắc đằng sau quá trình
thống nhất nước Đức giữa thế kỷ XIX. Điều
này có nghĩa là không còn nghi ngờ gì nữa về
vai trò đích thực và có tính chất quyết định của
Bismarck trong quá trình thống nhất nước Đức
1848-1871, nhưng tất nhiên cũng cần phải để ý
đúng mức đến tầm quan trọng không thể chối bỏ
của các yếu tố khác có ảnh hưởng đến quá trình
này như giấ tâm đến các vấn đề tài chính như các đối thủ
của ông. Sự phát triển ngày càng mạnh mẽ của
các ngành công nghiệp than, sắt, và thép cũng
như sự ra đời của hệ thống đường sắt hiện đại
đã tạo điều kiện cho sự phát triển của một nền
kinh tế chiến tranh thành công. Yêu tố kinh tế,
chính vì thế, đóng một vai trò quan trọng trong
sự phát triển của sức mạnh quân sự của Phổ
mà Bismarck đã tận dụng một cách thành công
trong các cuộc chiến tranh thống nhất nước Đức
1864-1871.
Một thể chế quan trọng khác trong quá trình
thống nhất các nhà nước tiểu bang Đức giữa
thế kỷ XIX, đặc biệt đã góp phần tạo nên một
sự thống nhất về kinh tế từ đầu, chính là Liên
minh thuế quan. Từ chỗ chỉ là một liên minh
thuế quan của Phổ năm 1818, nó biến thành một
Liên minh thuế quan của các nhà nước ở miền
Bắc nước Đức năm 1834. Trong các thập kỷ tiếp
theo, các nhà nước nói tiếng Đức khác đã lần
lượt tự nguyện gia nhập liên minh này để biến
nó trở thành một dạng tiền thân của thị trường
chung châu Âu2 ngày nay dưới sự lãnh đạo của
Phổ [1, tr. 106]. Liên minh thuế quan này đã
giảm bớt các rào cản của chủ nghĩa bảo hộ giữa
các nhà nước thành viên của Liên bang Đức
1815-1866 và làm cho việc vận chuyển hàng
hoá qua biên giới trở nên dễ dàng hơn cũng như
ít tốn kém hơn. Điều này đặc biệt quan trọng đối
với các trung tâm công nghiệp mới nổi, phần lớn
toạ lạc ở thung lũng Rhineland, Saar và Ruhr ở
phía Tây Vương quốc Phổ gần với Pháp, Anh,
và Hà Lan [7, tr. 466].
Như vậy, có nhiều nhân tố khác nhau ảnh
hưởng một cách trực tiếp và chủ động đến thành
công của quá trình thống nhất nước Đức 18481871 nói riêng và việc giải quyết vấn đề nước
Đức giữa thế kỷ XIX nói chung. Các nhân tố
này có thể được kể đến từ cấp độ cao nhất bên
2
Các nhà nước Nam Đức lúc đầu muốn thiết lập liên minh thuế quan riêng của họ năm 1820,
nhưng bất thành năm 1825. Năm 1828, Hesse-Darmstadt quyết định gia nhập Liên minh thuế quan của
Phổ, trong khi cả Bavaria lẫn Wuerttemberg đều tìm cách ký kết các hiệp ước tự do thương mại. Năm
1829, Phổ ký một hiệp ước thương mại với Liên minh thuế quan Nam Đức. Ngay sau đó, Liên minh thuế
quan của các nước ở miền Trung nước Đức sụp đỗ. Liên minh thuế quan của Phổ chính thức hoạt động
năm 1834. Hai năm sau, lần lượt Baden, Nassau, và Frankfurt đều gia nhập hiệp ước. Đến năm 1842, đã
có 28/39 nước của Liên bang Đức 1815-1866 tham gia vào liên minh.
39
trong là sự lãnh đạo cũng như sức mạng tổng
hợp vượt trội của Vương quốc Phổ trong so
sánh với các nhân tố nội bộ còn lại tham gia
vào quá trình giải quyết vấn đề nước Đức thế kỷ
XIX. Chính Vương quốc Phổ đã chủ động sáng
tạo và thành lập ra các công cụ trung gian để
vừa củng cố vị thế của mình đồng thời vừa lôi
kéo các cộng đồng nói tiếng Đức khác đứng về
phía mình trong quá trình thống nhất nước Đức
1848-1871. Liên minh thuế quan năm 1834 là
một trong số đó và trong thực tế đã đóng một
vai trò không hề nhỏ dẫn đến thành công của
việc giải quyết vấn đề nước Đức thế kỷ XIX.
Tuy nhiên, rất ít người tin rằng quá trình thống
nhất nước Đức 1848-1871 có thể thành công
nhanh chóng đến như vậy nếu không có sự
phục vụ của các cá nhân thiên tài như Otto von
Bismarck hay Albrecht von Roon. Tất cả cấu
thành ba nhân tố chủ quan dẫn đến thành công
của quá trình giải quyết vấn đề nước Đức thế kỷ
XIX, gồm: Vương quốc Phổ, Liên minh thuế
quan, và cá nhân Bismarck.
2.2. Nhân tố khách quan
Quá trình thống nhất nước Đức 1848-1871
được tin là sẽ không thể diễn ra một cách thành
công như mong đợi của giới quý tộc phong kiến
Phổ, nếu thiếu các yếu tố thuận lợi đến từ bối
cảnh quốc tế bên ngoài. Trong các nhân tố đến
từ bên ngoài, có hai nhóm xu hướng phát triển
chủ yếu đã ảnh hưởng trực tiếp đến các diễn
biến cụ thể của quá trình giải quyết vấn đề nước
Đức thế kỷ XIX. Một là các vấn đề chung mang
tính phổ quát cho toàn thể khu vực mà cụ thể ở
đây chính là các xu hướng phát triển đang chi
phối con đường tiến lên hiện đại của các nước
châu Âu đương thời. Hai là các mối quan hệ
trực tiếp với các cường quốc châu Âu có vai trò
và vị trí đặc biệt đối với tương lai cũng như vận
mệnh của cộng đồng các cư dân nói tiếng Đức
sở Trung Âu nói riêng và toàn thể châu Âu nói
chung. Mục này sẽ lần lượt xem xét và phân
tích tất cả các nhân tố nêu trên.
Sự phát triển mạnh mẽ của kinh tế các nước
trong thời kỳ cách mạng công nghiệp cũng dẫn
đến những thay đổi trong cán cân quyền lực của
40
châu Âu những năm 1850. Kinh tế Vương quốc
Phổ tăng trưởng không những tương đối nhanh
mà còn bền vững, trong khi sức mạng tổng hợp
của Áo ngày càng suy yếu trong so sánh với sự
vươn lên như vũ bảo của Phổ. Điều này một mặt
xuất phát từ nguyên nhân do Áo liên tiếp phải
hứng chịu các thất bại cay đắng trong các cuộc
chiến tranh với bên ngoài trong một thời gian
dài, nhưng mặt khác việc ủng hộ Anh, Pháp,
và Thổ Nhĩ Kỳ trong cuộc Chiến tranh Crưm
1853-1856 không chỉ đã cắt đứt sự ủng hộ của
Nga trong các mối quan hệ quốc tế sau đó mà
còn góp phần không nhỏ vào việc đẩy Nga đứng
về phía Phổ đang trong thế đi lên. Sự ủng hộ
ngày càng công khai của Pháp đối với quá trình
thống nhất Ý những năm 1860 cũng phát đi một
tín hiệu rằng Louis Napoléon III không sẵn sàng
chấp nhận đường biên giới đã được thiết lập bởi
Hội nghị Viên năm 1815. Chính tham vọng vô
bờ bến này của Napoléon III đã tạo điều kiện
cho Phổ có thêm lý do hoàn thành thống nhất
đất nước bằng con đường chiến tranh quân sự
mà chính nước Pháp là một đối thủ cần vượt qua
của quá trình thống nhất nước Đức.
Bối cảnh quốc tế cũng góp phần không nhỏ
vào thành công cũng như định hình bản sắc
của quá trình thống nhất nước Đức 1848-1871.
Nước Nga hứng chịu các hậu quả nghiêm trọng
sau thất bại trong cuộc Chiến tranh Crưm 18541856 và buộc phải tiến hành các cải cách nội bộ
những năm 1860 trên phương diện quan hệ xã
hội. Tuy nhiên, quá trình công nghiệp hoá của
Nga lại lệ thuộc vào các mối quan hệ với thế
giới nói tiếng Đức, đặc biệt là với Phổ. Ngược
lại, Phổ cũng đã ngấm ngầm ủng hộ Nga bằng
cách đứng ngoài cuộc Chiến tranh Crưm 18531856. Bismarck cũng khuyến khích việc xây
dựng và phát triển các mối quan hệ hữu hảo với
nước Nga thông qua thoả ước Alvensleben năm
1863 trong việc đàn áp cuộc khởi nghĩa của
người Ba Lan.
Cùng lúc đó, nước Anh đang phải vướng
chịu với các vấn đề thuộc địa của họ trên khắp
thế giới và không còn đủ thời gian và năng
lượng để quan tâm sâu sắc và can thiệp trực
tiếp vào công việc nội bộ của cộng đồng các cư
dân nói tiếng Đức ở Trung Âu. Trong thực tế,
người Anh tỏ ra nghi ngờ các ý định thiện chí
của Pháp ở Châu Âu lục địa và thừa hiểu rằng
đó không phải là một thiên đường còn chỗ trống
cho đảo quốc sương mù. Lựa chọn ưu tiên của
người Anh chính vì vậy là các lục địa xa xôi
hơn ở tận bên kia bờ Đại Tây Dương và đến
tận Viễn Đông hơn là Châu Âu lục địa đất chật
người đông. Bên cạnh đó, cũng cần phải thừa
nhận rằng cộng đồng các cư dân nói tiếng Đức
ở Trung Âu đương thời không tỏ ra quá nguy
hiểm đối với nước Anh trong các vấn đề lợi ích
cốt lõi lẫn nguy cơ tấn công quân sự.
Tuy nhiên, những sai lầm không thể cứu vãn
của Louis Napoléon và vòng xoáy ngoại giao
đương thời cũng là một phần của bối cảnh quốc
tế mà Bismarck có thể tận dụng nhưng không
kiểm soát hoàn toàn. Trong cơn bấn loạn cả bên
trong lẫn bên ngoài, vì các áp lực nội bộ ngày
càng gia tăng và thế giới thuộc địa cũng không
còn trở nên yên ả và thân thiện với Đế chế thứ
hai của nước Pháp như trước, Louis Napoléon
cần một giải pháp mang tính tổng thể để giải
quyết tình hình và cứu vãn chiếc ghế đang lung
lay giữ dội của ông ta. Một cuộc chiến tranh
với đối thủ Phổ truyền kiếp đã được lựa chọn
để vừa đưa cộng đồng các cư dân nói tiếng Đức
ở Trung Âu trở lại với trật tự vốn có dưới sự
khống chế của người Pháp vừa lấy uy thế ổn
định tình hình bên trong và uy hiếp các thuộc
địa khác. Tuy nhiên, nhưng gì diễn ra không chỉ
đối ngược với mục tiêu mà Louis Napoléon đề
ra, mà còn tạo điều kiện không thể thuận lợi hơn
cho quá trình thống nhất nước Đức giữa thế kỷ
XIX cũng như đưa Phổ trở thành một thế lực
thực sự của Châu Âu lục địa từ đó cho đến hết
Chiến tranh thế giới thứ hai.
Cùng lúc đó, Đế chế cổ nhất châu Âu, nhà
Habsburg của Áo, vào thời điểm giữa thế kỷ
XIX đang bên bờ vực của sự sụp đỗ sau các
thất bại liên tiếp trong các cuộc chiến tranh hao
người tốn của với bên ngoài cũng như các tổn
hại về kinh tế đến mức không thể phục hồi.
Trong bối cảnh đó, Vương quốc Ý ở Địa Trung
Hải dần dần được thống nhất lại thành một nhà
nước lần đầu tiên kể từ Đế chế La Mã biến
mất mặc dù Rôma vẫn nằm trong tay của Giáo
hoàng. Người Ý, chính vì thế, cũng có thể gây
áp lực đối với người Đức từ phía Nam một ngày
sóng gió nào đó. Thực tế này buộc Bismarck
phải thay đổi cục diện chính trị Châu Âu trên
nền tảng lãnh đạo của Phổ và sự thống nhất của
nước Đức càng nhanh chừng nào tốt chừng đó.
Trớ trêu thay, mục tiêu này phải được thực hiện
bằng một chuỗi của ba cuộc chiến tranh trong
vòng chưa đầy một thập ỷ từ lúc Bismarck lên
làm Thủ tướng Vương quốc Phổ năm 1862 đến
lúc kết thúc Chiến tranh Pháp-Phổ năm 1871.
Mặc dù vậy, sự thống nhất của nước Đức năm
1871 cuối cùng cũng dẫn đến một giai đoạn hoà
bình và ổn định kéo dài chưa từng có ở Châu Âu
lục địa hơn bốn thập kỷ cho đến lúc Chiến tranh
thế giới nhất bùng phát.
Tóm lại, trong khi các xu hướng phát triển
chung góp phần định hướng con đường tiến lên
hiện đại của cộng đồng các cư dân nói tiếng
Đức ở Trung Âu giữa thế kỷ XIX là tất yêu
đương nhiên đến mức không có phương án thay
thế khả dĩ hơn, các mối quan hệ trực tiếp với
các cường quốc châu Âu đương thời góp phần
quyết định vào việc lựa chọn phương án hành
động của Vương quốc Phổ trong quá trình thống
nhất nước Đức 1848-1871. Trong khi Đế chế
Áo cạnh tranh trực tiếp vai trò lãnh đạo thế giới
nói tiếng Đức ngày càng suy yếu và tỏ ra bất lực
trong việc đảm đương sứ mệnh giải quyết vấn
đề nước Đức theo cách của mình cũng như đáp
ứng các nhu cầu phát triển tất yếu của thế giới
nói tiếng Đức, Vương quốc Phổ không những
đã thành công trong việc nhận được sự ủng hộ
của Nga và trung lập thái độ của Anh, mà còn
vượt qua nước Pháp cạnh tranh ảnh hưởng trực
tiếp bằng một cuộc chiến định mệnh những năm
1870-1871. Tất cả đều góp phần làm nên thành
công của quá trình thống nhất nước Đức theo
con đường của Phổ giữa thế kỷ XIX.
3. Kết luận
Tóm lại, quá trình thống nhất nước Đức giữa
thế kỷ XIX là một hiện tượng vừa phức tạp và
41
kéo dài vừa liên quan đến nhiều yếu tố cả bên
trong lẫn bên ngoài. Tham gia giải quyết vấn
đề nước Đức thế kỷ XIX có nhiều nhân tố giai
cấp, dân tộc, và quốc tế khác nhau. Tuy nhiên,
cuối cùng chỉ có Vương quốc Phổ có khả năng
hoàn thành sứ mệnh lịch sử thiêng liêng này.
Đó là hệ quả của một loạt các nhân tố cả trực
tiếp lẫn gián tiếp, nhưng về cơ bản không thể
thiếu vai trò của cá nhân Bismarck và giới lãnh
đạo vương triều Phổ, sức mạnh vượt trội của
Phổ về kinh tế lẫn quân sự, sự ra đời và hoạt
động của Liên minh thuế quan đồng thời với
sự suy yếu có tính quy luật tất yếu của Áo và
sự bất lực của các cường quốc châu Âu nửa sau
thế kỷ XIX.
germany-in-1871.html (truy cập ngày 18
tháng 7 năm 2017).
[3]
Kassner, Kenneth R. (2012), Coercive
Diplomacy: Otto von Bismarck and the
Unification of Germany. U.S. Army War
College Carlisle Barracks, Pennsylvania.
[4]
Lerner, Franz (1965), Wirtschafts- und
Sozialgeschichte des Nassauer Raumes
1816-1964. Herausgegeben von der
Nassauischen
Sparkasse
anlässlich
der 125 jährigen Widerkehr des Tages
ihrer Gründung am 22. Januar 1840,
Wiesbaden.
[5]
Paul, R. (2016), Deutsche Geschichte
von 1806 bis 1871, trong: http://
w w w. d h g - w e s t m a r k . d e / D e u t s c h e Geschichte-1806-1871.pdf (truy cập
ngày 22 tháng 6 năm 2016).
[6]
Riederstetter, J. (1867), Staat=Almanach
fuer das Koenigreich Preussen, als
Ergänzung Koeniglichen Preussischen
Staats=Kalender auf dem Gebiete der
Statistik, der Geographie und der Innern
Verwaltung, Carl Zepmann’s Verlag, Berlin.
[7]
Sheehan, James J. (1989), German
History, 1780-1866. Oxford University
Press, Oxford and New York.
TÀI LIỆU THAM KHẢO
[1]
[2]
42
Blackbourn, David (1997), The Long
Nineteenth Century:AHistory of Germany,
1780-1918. Oxford University Press,
Oxford.
Foged, Kristian H. (2017), History Home
Essay: The Unification of Germany 1871,
trong:
kedbyteachers.
com/international-baccalaureate/
history/the-importance-of-the-roleof-bismarck-in-the-unification-of-
STUDYING THE CAUSES OF VICTORY OF THE UNIFICATION
OF GERMANY 1848-1871
Nguyen Mau Hung
Hue University
Abstract: There are various differently subjective and objective reasons for the success of the
unification of Germany in the mid-nineteenth century. However, it is all agreed that the Prussian
Kingdom played a key and crucial role throughout this long-term and complicated course of history.
The superiority of economic and military power as well as suitable development strategies for the
era brought Prussia to the leading position of the German speaking world in general and the
unification of Germany 1848-1871 in particular. Nevertheless, the appearance and talented skills
of Bismarck as well as the weakening of Austria also contributed to the success of the German
unification by the Prussian option in the mid-nineteenth century.
Keywords: German unification, Prussian Kingdom, German-speaking world, Bismarck,
Prussian road.
_______________________________________________
Ngày nhận bài: 23/02/2019. Ngày nhận đăng: 27/05/2019.
Liên lạc: Nguyễn Mậu Hùng; e-mail:
43