Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (30.68 KB, 2 trang )
Buồn trông cửa bể chiều hôm,
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa?
Cánh "hoa trôi man mác" đồi lên đồi xuống giữa "ngọn nước mới sa" bao
la, cũng là tâm trạng lo âu cho thân phận nhỏ bé trôi dạt trên dòng đời vô
định:
Buồn trông ngọn nước mới sa,
Hoa trôi man mác biết là về đâu?
"Nội cỏ dầu dầu” vàng úa hiện lên giữa màu xanh "chân mây mặt đất" nơi
mờ mịt xa xăm hay là cuộc đời tàn úa của nàng:
Buồn trông nội cỏ dầu dầu,
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh.
Và biển trời dữ dội "ầm ầm tiếng sóng" đang vỗ, đang "kêu", đang bủa vây,
như nói lên sự lo âu, sợ hãi, nỗi khiếp sợ của Kiều:
Buồn trông gió cuốn mặt duềnh,
Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi
Mỗi câu thơ, mỗi hình ảnh, ngôn ngữ miêu tả thiên nhiên, miêu tả ngoại
cảnh mang ý nghĩa và giá trị như một ẩn dụ, một tượng trưng về tâm trạng
đau khổ và số phận đen tối của một kiếp người trong bể trầm luân.
Một hệ thống từ láy: “thấp thoáng, xa xa, man mác, dầu dầu, xanh xanh,
ầm ầm” tạo nên âm điệu hiu hắt, trầm buồn, ghê sợ, ở vị trí đầu dòng thơ,
điệp ngữ "buồn trông" bốn lần cất lên như một tiếng ai oán, não nùng kêu
thương, diễn tả nét chủ đạo chi phối tâm trạng Thúy Kiều làm cho người
đọc vô cùng xúc động:
Tóm lại, “Kiều ở lầu Ngưng Bích” là một đoạn thơ kì lạ về nỗi
"đoạn trường". Một bức tranh đa dạng, phong phú về ngoại cảnh