Tải bản đầy đủ (.pdf) (2 trang)

Bình giảng khổ thơ thứ hai trong Đây mùa thu tới

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (333.61 KB, 2 trang )

Đề bài: Bình giảng khổ thơ thứ hai trong Đây mùa thu tới
Bài làm:
Xuân Diệu là một nhà thơ đa tài, đa cảm trước cái chuyển động của thời gian. Thật vậy  
chúng ta cũng đã từng thấy một Xuân Diệu dám khát khao "tắt nắng", "buộc gió", dám 
phản lại quy luật của vũ trụ  để thưởng thức vẻ  đẹp của đất trời, và ông cũng chọn cho  
mình cách sống vội để tận hưởng trọn vẹn thanh xuân của mình. Nhưng sống vội không  
có nghĩa là việc bỏ  qua mọi thứ  xung quanh mình, và điều này thể  hiện rất rõ qua tác 
phẩm "Đây mùa thu tới". Đây là bài thơ đặc tả mùa thu với những nét tinh tế, những rung  
động của mùa thu khe khẽ chạm vào tâm hồn nhà thơ  để rồi ông thốt lên những câu thơ 
thật tài tình:
"Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rủa màu xanh
Những luồng run rẩy rung rinh lá
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh"
Thật vậy mùa thu đã đến thật rồi, bước sang khổ  hai thì mùa thu thực sự  đã thấm vào  
cảnh vật. Nó không còn là cái chạm nhẹ của thời gian khiến mọi thứ trong thời khắc giao  
hòa, không còn là chút chớm khe khẽ của mùa thu. Đúng vậy mùa thực sự đã đến để  rồi 
"Hơn một loài hoa đã rụng cành". Mùa thu đến cuốn đi bao dư âm của mùa hè, không còn  
cái nóng nực oi ả như thiêu đốt của cái nắng chói chang mùa hè, và rồi cây cối cũng dần  
trút đi lớp áo xanh mướt của nó để  chuẩn bị  tiếp tục một giai đoạn mới. Đâu đó quanh  
đây lại là những bông hoa cuối cùng còn sót lại đang hấp hối những phút giây cuối cùng 
của đời mình, hoa ra đi cùng với sự diễm lệ của mình để  rồi cây cối lại trở nên trơ  trọi, 
cô đơn trong cái se se lạnh của một mùa thu tê tái.
Bước vào mùa thu cũng là lúc vạn vật bắt đầu thay đổi. Trong vườn cây cối bắt đầu thay 
lá, những lớp lá xum xuê xanh thắm nay trở  nên già úa hóa đỏ, cả  không gian tràn ngập 
trong sắc đỏ thẫm của cành lá và xem lẫn vào đó là vài chiếc lá may mắn đang vật lộn để 
giữ  lại chút xanh còn vương trên mình. Thời tiết trở  lạnh khiến những chiếc lá co mình 
trong cái rét, nhiều chiếc ôm lấy nhau để giữ  ấm nhưng rồi một cơn gió vô tình bay qua 
đập vào thân lá khiến nó giật mình tuột tay rơi xuống đất, ngay lập tức lá bị  cuốn đến  



một nơi nào đó xa mãi, lá rời xa cây và kết thúc cuộc hành trình của mình tại đây.
Mùa thu cũng là mùa tâm tư  trỗi dậy, mùa của những trầm ngâm suy nghĩ rồi đôi khi lại  
nao lòng bởi sự  thay đổi của thời gian. Và trong những giây phút lặng thinh  ấy tâm hồn 
người nghệ sĩ bắt gặp cảnh "Những luồng run rẩy rung rinh lá". Phải chăng đó là những  
chiếc lá úa tàn đang co ro trong cái lạnh, lá teo tóp lại vì gió sương rồi chẳng may lại bị 
những cơn gió lạnh tạt qua, gió giấu tâm tư trong mình và sợ cô đơn đường xa nên muốn  
bứt tạm vài cái lá mang theo để chuyện trò. Cái run rẩy cũng có thể là tâm hồn của người 
nghệ sĩ khẽ chạm phải sợi dây thời gian nên nhạy cảm hơn. Sự tinh tế của người nghệ sĩ 
cùng với những cảm nhận nhạy bén của thời gian đã khiến mọi thứ  trở nên thật có hồn,  
những cảm nhận ấy đã làm cho bài thơ thêm đặc sắc và có hồn.
Và cái tài của người nghệ sĩ ấy đâu chỉ dừng lại ở đó, mùa thu đã xâm thực cảnh vật một  
cách rõ ràng hơn qua câu thơ :"Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh". Đó là sự yếu ớt, là 
cái mong manh nhỏ bé của vạn vật trước bước đi của thời gian. Nếu mùa xuân là sự khởi 
đầu thì mùa thu lại là mùa bắt đầu cho một kết thúc, cũng bởi vậy mà khi mùa thu đến đã  
bóp nghẹt sự sống của vạn vật và chỉ để lại là khúc thân trơ  trụi, cây thiếu đi những tán  
lá trở nên mỏng manh và trơ trọi, đó cũng là báo hiệu cho sự kết thúc của mùa đông, băng  
giá sẽ bao trùm lên mọi vật, u ám và lạnh lẽo sẽ làm héo mòn tâm hồn con người.
Và dường như  bức tranh về  mùa thu vẫn còn rõ ràng quanh đây, vẫn còn những cơn gió 
nhẹ khẽ thổi vi vu ngoài trời, vài chiếc lá quắt queo kiệt sức rơi rụng xuống mặt đất và 
kết thúc cuộc hành trình của mình. Mùa thu khiến mọi thứ mang một vẻ man mác buồn,  
mùa thu lay động những xúc cảm nhỏ bé trong lòng người, nó khẽ  chạm vào sợi tơ cảm  
xúc của người nghệ sĩ vốn đa cảm với dòng chảy thời gian để rồi ông viết lên cảm nhận 
trong lòng mình. Đó là những cảm nhận tinh tế, uyển chuyển trước sự biến chuyển của  
dòng chảy thời gian, là chút se se lạnh, là đôi phút cô đơn vắng vẻ phủ bụi buồn lên cảnh  
vật mà người nghệ sĩ đã góp nhặt để  viết lên một tuyệt tác về  mùa thu thật đẹp nhưng 
cũng thật buồn.




×