Đề bài: Suy nghĩ về ý kiến: Thời gian là hữu hạn vì thế đừng phí phạm thời gian
để sống cuộc sống của người khác
Bài làm:
Chúng ta đang sống trong một xã hội phát triển nhanh như vũ bão, hằng ngày chúng ta vẫn
không ngừng học tập và làm việc để mong sao đạt được kết quả tốt nhất trong công việc
của mình. Thế nhưng, cuộc đời đâu nào có dễ dàng với bất cứ ai, vậy là sau bao cố gắng,
công sức lớn lao mà ta bỏ ra lại đổ sông đổ bể trong phút chốc. Đôi khi trong cuộc đời ta
tự nhủ nếu như, giá mình được như thế này, giá như mình giống với ai đó đang trên đà
thành công ngoài kia thì sẽ hạnh phúc lắm. Nhưng bạn biết không, đó là một suy nghĩ sai
lầm vì ai cũng có con đường riêng của mình và mình không thể đạt được thành công nếu
cứ đi so sánh hay mơ ước được trở thành một ai đó. Hãy cứ sống là chính mình, bởi "Thời
gian là hữu hạn vì thế đừng phí phạm thời gian để sống cuộc sống của người khác".
Nhiều người đợi đến khi sắp kết thúc cuộc hành trình của mình rồi mới bắt đầu hoài
niệm về tuổi trẻ, họ bắt đầu ý thức về cuộc đời của mình. Vậy nhưng thời gian qua họ
đã làm được gì ngoài việc để thời gian trôi đi hoài phí. Thời gian là vô giá, là thứ mà
chẳng một ai trong chúng ta có thể mua được hay giữ lấy cho riêng mình, vì thời gian là
vô hình, là vô hạn nhưng cuộc đời của con người lại là hữu hạn. Con người đều phải
tuân theo quy luật của thời gian cho dù người đó là ai, bất cứ ai cũng được sinh ra rồi lớn
lên, trải qua những sự kiện, câu chuyện trong cuộc đời rồi họ bắt đầu già đi, không còn
nhiệt huyết như hồi còn trẻ nữa và cuối cùng họ kết thúc cuộc hành trình của mình.
Không một ai biết sau đó họ sẽ đi đâu, đến một nơi lộng lẫy ấm áp nào đó như thiên
đường hay may mắn được đầu thai sang một số phận khác như chuyện trong tôn giáo
thường nói.
Thời gian vô giá là thế nhưng có mấy ai sống trên đời biết trân trọng giá trị của nó, ngày
qua ngày con người vẫn cứ phí phạm thời gian một cách vô ích mà không biết. Mọi người
vẫn giữ thói quen việc hôm nay thì để ngày mai làm, thời gian mình còn nhiều, đâu có ai
thúc giục và đâu ảnh hưởng đến mình nên thường chậm trễ trong cuộc sống. Nhiều bạn
trẻ chọn cho mình những trò chơi trên Internet vô bổ để giết thời gian, nhiều người ham
mê đến mức nghiện và không thể sống nếu thiếu được những trò chơi như thế. Cuộc
sống của họ trở nên vui vẻ biết bao nhiêu khi có game, họ được tự do, tự tại và không
chịu áp lực từ cuộc sống căng thẳng ngoài kia. Thế nhưng trong khi họ đắm chìm vào thú
vui "giản dị" ấy thì biết bao người đang vất vả, lam lũ, cố gắng từng ngày để mưu sinh.
Bố mẹ họ, những người cặm cụi làm lụng ngày đêm để nuôi họ ăn học, thế mà mới khó
khăn một tí họ đã nản lòng. Họ buông bỏ số phận của mình, hoang phí thời gian mà không
có một chút hối tiếc. Rồi lại chưa kể đến bao hệ lụy mà họ gây ra cho người khác. Chắc
các bạn cũng đã nghe kể về những câu chuyện rùng rợn đến mức khó tin khi cháu thiếu
tiền chơi game giết bà để lấy tiền, nhiều bạn trẻ bỏ mạng bên bàn phím vì chơi game quá
sức hay nhân cách giới trẻ bị xuống dốc nghiêm trọng vì các trò chơi bạo lực, rồi cũng vì
như thế mà bạo lực học đường, khuôn phép ứng xử bị đảo lộn nghiêm trọng. Từ lóng, lời
nói tục chửi bậy tràn lan xung quanh chúng ta, những thói hư tật xấu cứ thế mà sinh sôi
nảy nở.
Con người không chỉ phí phạm thời gian vào việc chơi game mà nhiều người cũng mất
quá nhiều thời gian để vượt qua bản thân mình, vượt qua những nỗi sợ, nỗi đau từ việc
thất bại. Nhiều người thấy khó là không dám làm, họ chần chừ, do dự vì xu hướng của
con người là thường chọn cái dễ để làm. Rồi lại có người thất bại, họ trở nên suy sụp,
đau đớn nhiều ngày và tự dằn vặt bản thân mình. Nhiều người bắt đầu sợ thất bại, họ
không dám làm vì lo sợ, cả cuộc đời họ vẫn cứ sống và tự bó hẹp, áp đặt lên mình suy
nghĩ nhỏ bé khiến họ chẳng thể thành công.
Cuộc đời vẫn luôn là một chuỗi tháng ngày khó khăn và gian khổ, chỉ có kẻ dũng cảm với
ý chí kiên cường mới chiến thắng ở phía cuối con đường. Có lẽ cũng vì như vậy, nhiều
người chọn cách quên đi cuộc sống thực tại khó khăn chồng chất này. Họ vùi mình vào
những thứ hư ảo trong cuộc sống, rượu chè, các thói hư tật xấu khác. Đơn giản hơn là
nhiều người học theo người khác, họ bắt chước người khác như những con vẹt mà chẳng
có chút suy nghĩ nào. Ai cũng biết đôi lúc chúng ta cần phải thoát khỏi cái vỏ bọc của bản
thân để sống có ý nghĩa hơn, đôi khi chúng ta cũng nên thử học theo người khác để tiến
nhanh hơn trên con đường thành công của mình. Thế nhưng, không phải ai cũng làm được
như vậy, học hỏi người khác nhưng vẫn giữ được lập trường, phán đoán của mình để
không dần dần phụ thuộc và đánh mất bản thân là điều rất khó. Vì vậy, làm sao để có thể
sống mà vẫn giữ được lập trường và học hỏi người khác là một câu hỏi lớn cho mọi
người trong xã hội ngày nay.
Rồi lại đến câu chuyện của những đứa trẻ đang độ tuổi đến trường, nhiều em thích đua
đòi để trở nên khác lạ với bạn bè, các em bắt chước theo thần tượng của mình hay một
trào lưu nào đó trong xã hội để khẳng định bản thân, rồi lâu dần khi lún sâu vào đó rồi thì
lại không thể thoát ra và từ đó đánh mất cuộc đời của mình, mặc cho bố mẹ đang đau đớn
từng ngày. Nhưng nếu xét theo một khía cạnh nào đó, không hẳn đó là lỗi của các bạn trẻ.
Trong quá trình học tập thì hầu hết ai cũng phải chịu một áp lực nhất định, con người
không phải ai cũng như ai và họ có những khả năng khác nhau. Có thể bạn này không giỏi
về tự nhiên nhưng lại là bậc thầy trong các môn xã hội. Thế nhưng nhiều bậc phụ huynh
lại không hiểu được điều đó và hoàn toàn áp đặt suy nghĩ lên con cái mình rằng chúng
lười biếng, không chịu cố gắng trong khi bạn bè chúng thì làm bố mẹ mát lòng mát mặt.
Và rồi họ mắc sai lầm lớn khi mang con mình so sánh với con nhà người ta khiến những
đứa trẻ thêm nhiều mặc cảm, thay vì động viên con mình thì họ lại khiến con mình thêm
bất mãn với môn học ấy. Nhiều em bắt đầu học vì bố mẹ mình, chúng sống cho những
hoài bão của bố mẹ và không biết đâu là niềm hạnh phúc của bản thân. Sống một cuộc
sống như thế liệu con em chúng ta có thật sự hạnh phúc? Và hậu quả cho những sai lầm
trên là mọi người đánh mất đi thời gian của mình, sống không có mục tiêu, hiệu quả.
Sống một cuộc sống tẻ nhạt và không có ý nghĩa. Hơn thế, con người ta sẽ trở nên phụ
thuộc, thiếu đi tính sáng tạo của bản thân mà đây lại là cái cốt lõi để có thể khẳng định
được bản thân, phô diễn tài năng và trở nên thành công trên con đường của mình.
Cuộc đời sẽ có những lúc thăng trầm và điều quan trọng là mọi người phải biết cách ổn
định cũng như tự điều hòa cuộc sống của mình. Đừng vì một chút khó khăn, vấp ngã mà
đánh mất tự tin, lòng can đảm của mình, đừng quên đi mục đích sống và phấn đấu bấy
lâu nay của mình. Và nên nhớ trong cuộc đời rộng lớn này không chỉ có mỗi mình, luôn có
những người đằng sau dõi theo và quan sát từng bước đi của chúng ta. Vì vậy khi gặp khó
khăn, vấp ngã điều quan trọng là phải biết chia sẻ và tâm sự với những người xung
quanh, có thể ta sẽ học được điều gì đó từ những sẻ chia thật lòng của người khác. Và bí
quyết không thể thiếu là cách tạo dựng những mối quan hệ xung quanh, luôn trân thành và
cởi mở để tạo dựng những mối quan hệ tốt và làm điểm tựa cho cuộc sống của chúng ta.
Dù có đi xa hay sinh sống ở đâu cũng đừng quên đi gia đình, quên đi nơi đã gắn bó và nuôi
dưỡng ước mơ của mình, vì gia đình là duy nhất, là giới hạn cuối cùng mà con người
phải giữ lại.
Sống là chính mình và không phí phạm thời gian để sống vì người khác không có nghĩa là
sống ích kỉ, sống cho riêng mình mà là sống biết sẻ chia với người khác, sống vì cộng
đồng. Đôi khi con người cần sẻ chia để cuộc sống thêm tươi đẹp, cả cộng đồng cùng
chung tay sẽ dựng xây lên một xã hội văn minh và nhân đạo biết mấy.
Cuộc sống vẫn cứ không ngừng trôi đi, thời gian không thể quay lại vì vậy hãy sống là
chính mình, sống trọn vẹn cuộc đời để không có gì phải hối tiếc. Sống để chạy đua cùng
thời gian, sống cháy hết cho những khát vọng đam mê của cuộc đời.