Đề bài: Phân tích giá trị nhân văn cao cả của truyện ngắn "Một con người ra đời"
của Gorky
Bài làm
Nhà văn Xô viết lỗi lạc, người có công đầu trong việc tạo lập nên văn học Xô viết
M.Gorki (1868 1936) ngay từ thuở ấu thơ đã phải trải qua một cuộc sống trăm ngàn cay
đắng. Mới lên mười tuổi, mồ côi cha mẹ. A M Pescôp (tên thật của nhà văn) đã phải lăn
vào đời, làm đủ nghề, nay đây mai đó để kiếm sống. Mười lăm năm tôi luyện trong
trường đời gian khổ, với ý chí nghị lực phi thường, với niềm khát khao hiểu biết, say mê
học hỏi đồng thời là lòng nhân hậu... A.Pescop đã vượt lên số phận, vươn tới ánh sáng
văn hoá và trở thành nhà văn M.Gorki (trong tiếng Nga có nghĩa là nhà văn của sự cay
đắng).
Trong hơn bốn mươi năm cám bút (bắt đầu từ 1892), M. Gorki đã viết hàng chục tiểu
thuyết, trong đó có nhiều tác phẩm nổi tiếng như Cuộc đời Klim Xamghin, Người mẹ;
hàng trăm truyện vừa, truyện ngắn, bút ký, chân dung văn học; hàng chục vở kịch (Dưới
đáy) và nhiều bài phê bình, phát biểu xuất sắc. Toàn bộ sáng tác của ông gắn liền với số
phận nhân dân Nga, đất nước Nga, lịch sử xã hội Nga trong thời đại vang dội của những
người Cách mạng (1905 1917). Từ "nhà văn của những người chân đất’ (cuối thế kỷ
XIX) ông trở thành "chim báo bão" của Cách mạng Nga đầu thế kỷ XX. Sau khi Cách
mạng tháng Mười thành công, với tài năng, tâm huyết và những cống hiến to lớn, ông
được tôn vinh là "bậc thầy của chủ nghĩa hiện thực xã hội chủ nghĩa". Dù ở giai đoạn
nào, thể loại nào, đề tài nào, bao trùm và thấm đượm trong toàn bộ sáng tác của Gorki
vẫn là một cảm hứng nhân văn cao cả: thương yêu, trân trọng, tin tưởng ở con người.
Truyện ngắn "Một con người ra đời" (1912) được viết trong bối cảnh nước Nga đang trải
qua thời kỳ "đêm trước của Cách mạng tháng Mười". Trên cái ranh giới của sự hủy diệt
xã hội cũ và sự nảy sinh của một xã hội mới, một vấn đề bức xúc đặt ra cho văn học thời
đại lúc bấy giờ là vận mệnh nước Nga, số phận nhân dân Nga, con người Nga sẽ ra sao?
Trong khi không ít những nhà văn, nhà thơ sa vào bi quan, mất lòng tin vào cuộc sống, M.
Gorky thông qua truyện này đã biểu bộ một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Cơ sở của
truyện dựa trên sự việc có thật xảy ra với chính tác giả vào cuối mùa hè năm 1892 (một
năm đói kém), khi ông đang làm việc tại công trường ở Kavkaz. Nhưng với tài năng sáng
tạo nghệ thuật và cái nhìn nhâm văn cao cả, tác phẩm này đã vượt ra khỏi giới hạn của
một truyện ngắn như là "một mẩu" "một mình", "một lát cắt" của hiện thực Nga đương
thời và mang dáng dấp của một bản trường ca.
Truyện mở đầu bằng hai cảnh tương phản: cảnh thiên nhiên mùa thu ở Kavkaz và cảnh
đoàn người nông dân Nga bị nạn đói lùa ra khỏi quê hương, lang thang, phiêu bạt trên
khắp các nẻo đường nước Nga. Nếu cảnh thiên nhiên hiện ra vui tươi, lộng lẫy, mĩ lệ
bao nhiêu thì cảnh đám người đói khát hiện ra chán ngắt, xám xịt, kiệt quệ bấy nhiêu. Sự
tương phản được Gorky dụng công tô đậm ở đây không phải là để đối lập giữa thiên
nhiên và con người mà để làm nổi bật lên cái cảm hứng chủ đạo: khẳng định cuộc sống.
Có thể, cuộc sống còn nhiều nỗi khổ đau khiến trong ta chỉ còn là sự "căm ghét", "nỗi
buồn lo". Có thể loài người chúng ta có lúc "sống chẳng ra gì" khiến cho "mặt trời nhiều
lúc cũng phải buồn". Nhưng theo nhà văn: "đó không phải là vĩnh viễn". Được sống,
"được thấy bao điều kì diệu", được "chiêm ngưỡng cái đẹp tuyệt vời" của trái đất đó là
một diễm phúc. Trước cảnh thiên nhiên mùa thu mỹ lệ "lộng lẫy đến hoang đường" của
núi non, biển cả Kavkaz* nhà văn như không nén nổi sự thán phục, sùng kính cuộc sống
và đồng thời tự hào, hãnh diện về danh hiệu làm người: "Cao cả thay cái chức vị làm
người trên trái đất". Có thể xem đây là âm chủ trong bản trường ca về con người của M.
Gorky.
Mặt khác, tạo nên hai cảnh tương phản giữa thiên nhiên và xã hội con người, Gorky đã
đem lại cho thiên truyện một không gian nghệ thuật đặc sắc, vừa hiện thực vừa huyền
ảo. Chính trong cái không gian nghệ thuật ấy, "Một con người ra đời" vừa như Một sự
việc bình thường lại vừa như một sự kiện thiêng liêng. Hiệu quả nghệ thuật của lối kết
cấu tương phản một đặc điểm trong truyện ngắn Gorki chính là ở chỗ đó và cũng không
chỉ dừng lại ở mức đó.
Trọng tâm mô tả của truyện ngắn là cảnh sinh nở của người mẹ. Trong văn học thế giới
từng có nhiều nhà văn lớn bậc thầy viết về cảnh tượng này. Song tuỳ thuộc vào ý đồ
nghệ thuật, quan niệu thẩm mỹ mà mỗi nhà văn lại có một cách mô tả khác nhau Để
miêu tả tâm lý hối hận của Anđrây Bôncônxki (nhân vật trong Chiến tranh và hoà bình), L
Tônxtôi cũng đã từng thông qua cảnh sinh nở của người mẹ: nhà văn lớn người Pháp
Môpatxăng khi đề cao lòng nhân ái của một vị linh mục. cũng dừng lại ở cảnh ông xắn
tay đỡ đẻ cho một phụ nữ nông dân trở dạ dọc đường. Pasternak lại thông qua cảnh sinh
nở của người mẹ để suy ngẫm về sự sống và sự chết. Còn Gorky, khi "mô tả cảnh sinh
đẻ và tô đậm lối đỡ đẻ nguyên thuỷ" phải chăng ông đã "xúc phạm trắng trợn thị hiếu
thẩm mĩ" bạn đọc như một nhà văn Nga đương thời chê trách? Quả thật là, ngòi bút miêu
tả của nhà văn khá tỉ mỉ, chi tiết, cặn kẽ, "lần lượt, không bỏ sót điều gì trong toàn bộ
quá trình sinh nở của người mẹ: đau đẻ, trở dạ. Cắt rốn, chờ nhau" (Nguyễn Hải Hà).
Nhưng Gorky không mô tả theo cái nhìn của nhà y học. Trong khi chi tiết, tỉ mỉ mô tả quá
trình, ông tập trung làm nổi bật "nỗi đau đớn vô cùng" và niềm vui khôn tả của người mẹ
khi sinh ra một con người. Sự khác biệt của M. Gorki nhà văn là ở chỗ ấy
Trước hết, để thể hiện nỗi đau sinh nở của người mẹ, Gorky đã vận dụng dồn dập một
loạt các chi tiết ngoại hình trong sự biến dạng dễ sợ của chúng. Trong cơn đau, miệng
người sản phụ như "bè ra", "méo xệch", "đôi môi tím bầm", "khuôn mặt căng bự", mắt
khi thì "trợn ngược", khi "lồi lên như muốn nổ tung", khi "dại đờ chạy đầy những tia
máu". Nỗi đau ngày càng tăng đến mức chị không thể ghìm giữ, không thể kêu khóc mà
chỉ có thể bật lên những "tiếng rên khò khè", "tiếng thở dữ dội khác thường", "tiếng
rống", "tiếng gầm gừ" đầy bản năng như của những con thú. Không phải là quá tay khi
Gorky còn vận dụng những hình ảnh so sánh của "sôi", "gấu", "miếng vỏ bạch dương hơ
lửa" để diễn tả sự vật vã, quằn quại đau đớn của chị. Con người có thể trải qua trăm
ngàn nỗi đau và không nỗi đau nào giống nỗi đau nào. Nhưng nỗi đau sinh nở của người
mẹ thì không gì sánh nổi. Đó là nỗi đau tột cùng của thể xác, khủng khiếp như trong
"ngày tận thế'''. Để cho ra đời một con người, người mẹ đã phải trải qua một cơn đau
động đất động trời vậy đó.
Những đứa con ra đời cũng là niềm vui, niềm hạnh phúc lớn lao của Mẹ. Sóng gió còn
chưa qua, cơn đau còn chưa dứt, nụ cười đã trở lại trên "đôi môi xanh nhợt" và ngày càng
trở nên "đẹp đẽ", "rạng rỡ", "chói lọi" trên gương mặt người sản phụ khi nghe tiếng khóc
chào đời của con. Nếu như trước đó, khi miêu tả nỗi đau sinh nở, Gorky "hiện thực đến
tàn nhẫn" thì giờ đây, ngòi bút của ông lại lãng mạn, bay bổng đến lạ kỳ trước vẻ đẹp
của Đôi mắt bà mẹ. Đôi mắt "đẹp vô cùng", "sâu thẳm", "như hai hồ nước xanh mênh
mông", "cháy bừng lên ngọn lửa xanh biếc". Chẳng phải ngẫu nhiên, Gorky nhấn mạnh
đến năm lần "màu xanh biếc" như "ngọn lửa cháy bừng lên trong đôi mắt người mẹ" Hẳn
không phải là để tả cái "xanh biếc" của màu mát. Đây là cái ánh sáng "xanh biếc" được
hát lên từ ngọn lửa tình yêu, hạnh phúc, niềm tin, niềm hoan hỉ biết ơn đang cháy sáng
trong tâm linh người mẹ. Chính là cái ánh sáng xanh biếc ấy, đã làm cho đôi mắt người
mẹ trở nên "đẹp vô cùng" sánh tựa "Đôi mắt thần thánh". Nó như toả một vầng hào
quang bao quanh người mẹ. Và không chỉ thế nó còn như chiếu sáng, lan tỏa cả thiên
nhiên xung quanh bầu trời xanh biếc, lá thu vàng rực, biển vỗ ì ầm sóng lao xao, cây lá thì
thầm, mặt trời rọi nắng chói lọi. Có cảm tưởng như thiên nhiên cũng như mừng vui chào
đón sự ra đời của đứa trẻ. Cảnh tượng thật là kỳ vĩ. Dưới ngòi bút của Gorky, con người
ra đời đã trở thành sự sáng tạo thiêng liêng. Thiên truyện như một bài ca, ngợi ca sự vĩ đại
của Người Mẹ, đấng sáng tạo ra cả Anh hùng lẫn Nhà thơ.
Nhân vật Tôi cũng là một sáng tạo nghệ thuật đặc sắc của Gorky. Nó vừa đóng vai trò
người kể chuyện, vừa là nhân vật bộc lộ quan điểm trực tiếp của tác giả. Dĩ nhiên nhân
vật "Tôi" không phải là tác giả. Nhưng trong nhân vật "Tôi" in đậm dấu ấn tự thuật tinh
thần của nhà văn: giàu lòng nhân ái, cảm thông sâu sắc với nỗi đau đồng loại, từng trải,
tháo vát, hành động vẫn luôn yêu đời, yêu tự do. Vì thế, những suy nghĩ của nhân vật
"Tôi" cũng là những suy nghĩ của tác giả. Thông qua nhân vật "Tôi", M. Gorky gửi gắm
những suy nghĩ của mình, về vấn đề của thời đại và cũng là của nhân loại muôn đời: con
người và số phận của nó trong tương lai.
Gorky không nghĩ về số phận một cách thần bí, siêu hình hay bi quan yếm thế. Suy nghĩ
của ông thiết thực và tích cực Trước những băn khoăn của người mẹ: "Chẳng biết đời nó
sẽ ra sao? Anh đi giúp tôi, thật cảm ơn anh... Còn điều đó có tốt lành cho nó hay không tôi
cũng chẳng biết nữa", ông khẳng định: "Người cư dân mới của nước Nga, con người mà
số phận chưa ai lường trước được". Số phận theo ông không hẳn chỉ là những gì đáng âu
lo mà có thể còn có nhiều điều để mà tin tưởng (không ai có thể lường trước). Nhưng dù
tốt lành hay không, con người sinh ra không phải là để thụ động, đón chờ sự áp đặt của
số phận. Ngay từ lúc mới sinh ra, con người đã mang trong nó mầm mống của sự phản
kháng, "bất mãn với cuộc đời", ít ai có được nhưng phát hiện đặc biệt như Gorky và cũng
ít ai có được sự nhiệt tình khích lệ, tin tưởng mãnh liệt vào con người như Gorky Nghe
tiếng khóc "Ya, Ya", ông liên tưởng đó như một lời tuyên ngôn, lời khẳng định đầu tiên
sự có mặt của con người trên trái đất. "ừ thì mày, mày. Chú mày phải tự khẳng định cho
khoẻ vào mới được, không thì kẻ đồng loại sẽ vật cổ chú mày" và "Cứ làm ầm lên đi,
chú bé Oren! Cứ gào toáng lên đi...". Con người phải tự khẳng định mình. Con người phải
tự quyết định số phận của mình, vượt lên số phận nhà văn cổ vũ con người.
Thiên truyện kết thúc bằng cảnh tượng ba người tiếp tục cuộc hành trình Người mẹ
bồng con "ngoảnh nhìn xung quanh, nhìn biển, nhìn rừng, nhìn núi rồi lại nhìn đứa con
trai". Bên cạnh chị là "người bạn đường tin cậy và vững chãi. Dường như chị muốn tìm
một câu trả lời cho số phận tương lai của đứa trẻ. Câu trả lời có thể chưa tin được.
Trước mắt có thể còn nhiều khó khăn, gian khổ, thử thách chông gai, thậm chí cả "nước
mắt đau thương" nhưng tình thương bao la, trách nhiệm của người mẹ và niềm khao khát
"Cảnh sống tự do” sẽ giúp chị vững bước trên con đường đi tới. Và đứa trẻ "người cư
dân mới của Đất nước Nga" trong cuộc hành trình đi tìm số phận tương lai, nó đã không
đơn độc. Trong tình yêu thương bao la của mẹ và với sự giúp đỡ của những "người bạn
đường, con người tình cờ được đóng vai bà đỡ, nó sẽ lớn lên mãi trong cảnh tự do".
Không phải ngẫu nhiên "Một con người ra đời" được xem là một trong những tác phẩm
"trung tâm" trong toàn bộ sáng tác của nhà văn. Nó biểu hiện rực rỡ chủ nghĩa nhân đạo
của Gorky: cảm thông, thương yêu, trân trọng và tin tưởng mãnh liệt ở con người. Về
mặt nghệ thuật, truyện cũng thể hiện khá rõ tài năng truyện ngắn bậc thầy của tác giả.
Hai bút pháp hiện thực và lãng mạn được vận dụng trong sự kết hợp nhuần nhuyễn. Các
phương tiện nghệ thuật: phong cảnh, lời nhân vật, chi tiết ngoại hình, lời trần thuật...
được sử dụng điêu luyện. Thủ pháp tương phản, đặc tả, nhấn mạnh... được phát huy tới
hiệu suất tối đa của chúng.