Tải bản đầy đủ (.pdf) (4 trang)

Phân tích diễn biến tâm trạng Mị trong đêm nghe tiếng sáo gọi bạn và trong đêm mùa đông cắt dây trói cứu A Phủ (truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài)

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (345.53 KB, 4 trang )

Đề bài: Phân tích diễn biến tâm trạng Mị trong đêm nghe tiếng sáo gọi bạn và trong 
đêm mùa đông cắt dây trói cứu A Phủ (truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài)
Bài làm
Nổi bật lên trong tác phẩm là hình tượng nhân vật Mị  ­ một nhân vật điển hình cho nỗi  
khổ và sức sống vươn lên của người phụ nữ miền núi. Đoạn hay nhất viết về Mị và cũng  
là đoạn hay nhất của truyện ngắn Vợ chồng A Phủ chính là đoạn diễn tả  tâm trạng Mị 
trong đêm mùa xuân nghe tiếng sáo gọi bạn và trong đêm mùa đông cắt dây trói A Phủ. 
Qua những đoạn văn này người đọc thấy được chiều sâu nhân đạo ngòi bút Tô Hoài và tài 
năng nghệ thuật của nhà văn trong xây dựng nhân vật.
Những ngày làm dâu gạt nợ, Mị  phải sống trong tâm trạng đau khổ. Từ  một cô gái trẻ 
trung, xinh đẹp, nết na, Mị đã bị biến thành kẻ làm dâu trừ nợ bị bóc lột, bị đánh đập hành  
hạ một cách tàn nhẫn. Không cam chịu thân phận nô lệ có lúc cô đã định tìm đến cái chết. 
Không nên nghĩ rằng tìm đến cái chết là ở Mị đã cạn nguồn sinh lực sống. Con thuyền tự 
đánh đắm mình trên sông nước còn yêu sông nước hơn là con thuyền cứ để mặc cho dòng  
đời trôi dạt. Giải thoát bằng cái chết là tiêu cực nhưng điều đó lại chứng tỏ  Mị  phản  
kháng lại số phận.
Không dễ gì chết được khi món nợ gia đình còn đó, khi bản chất Mị lại tiềm ẩn một sức  
sống mãnh liệt cô buộc phải sống phải nén căm giận nuốt hờn nuốt tủi vào trong. Ẩn sau  
vẻ ngoài như một cái bóng vật vờ lầm lũi là tâm hồn hừng hực ngọn lửa sống. Ngọn lửa  
ấy đã bùng lên dữ dội vào một đêm mùa xuân.
Mùa xuân của đất trời đã gọi dậy cả sức sống mùa xuân trong lòng Mị. Ngày tết đến, Mị 
cũng lén lấy rượu uống. Lúc đầu, Mị  uống là theo thói quen Tết đến là phải có rượu 
nhưng sau đó là sự  thức tỉnh của tâm linh. Mị  uống rượu và uống ừng  ực từng bát một,  
cách uống ấy đâu chỉ là nuốt hờn nuốt tủi vào trong mà còn là để rạo rực men say tuổi trẻ 
của một thời đã qua Men rượu đã làm nồng thêm men đời.
Trong trạng thái nửa say nửa tỉnh, Mị nhìn những người lên đồng mà lòng cô đang sống  


về  ngày trước giữa lúc  ấy tiếng sáo gọi bạn bồi hồi tha thiết từ  xa vọng tới. Mị nhẩm  
thầm theo bài hát của người đang thổi sáo. Thật kỳ diệu làm sao khi tiếng sáo đã làm lay  
động, làm thức tỉnh con người tâm linh trong Mị đưa cô từ cõi trần trở về cõi nhớ. Mị nhớ 


lại những ngày tháng khổ đau trong thân phận dâu trừ nợ. Khi nhớ lại điều đó, Mị đã ứa  
nước mắt. Lúc  ấy cô chỉ  muốn chết: nếu có nắm lá ngón khi ấy Mị  sẽ  ăn để  chết ngay  
chứ không buồn nhớ lại nữa. Tuy nhiên tha thiết hơn, mãnh liệt hơn tiếng sáo lại đưa Mị 
về với những ngày hạnh phúc tươi đẹp trong quá khứ, tiếng sáo bay lửng lơ ngoài đường 
với những lời ngọt ngào tình tứ:
Anh ném Pao em không bắt
Em không yêu quả Pao rơi rồi.
Tiếng sáo làm Mị nhớ  lại những ngày chưa làm dâu gạt nợ. Ngày ấy MỊ xinh đẹp lại có  
tài thổi sáo, cô thổi lá cũng hay như thổi sáo, sắc đẹp và tiếng sáo của Mị đã cuốn hút bao 
trai bản đến mức miếng đất cạnh vách nơi Mị nằm đã nhẵn thín vì vết chân đợi chờ  của  
bao chàng trai. Những chàng trai Mèo đã từng thổi sáo đi theo Mị hết quả núi này sang quả 
núi khác.
Nhớ lại quá khứ hạnh phúc thì MỊ lại khao khát sống, khao khát hạnh phúc trong hiện tại. 
Viết đến đây dường như  tác giả  đã hóa thân vào nhân vật để  diễn tả  tâm trạng tinh vi 
phức tạp của Mị  bằng hình thức ngôn ngữ  nửa trực tiếp: Mị  còn trẻ  lắm, Mị  muốn đi 
chơi. Bao nhiêu người có chồng cũng đi chơi ngày Tết huống chi A Sử với Mị không có 
lòng với nhau và vẫn ở với nhau.
Mị muốn thoát khỏi căn buồng chật chội tối tăm. Cô lấy mỡ bỏ thêm vào đĩa đèn cho căn 
buồng thêm sáng. Cái ánh sáng ngọn lửa đèn ấy cũng là ánh sáng bùng lên từ cuộc đời Mị. 
Cô sửa lại mái tóc với chiếc váy hoa chuẩn bị đi chơi. Mị thôi làm con rùa lùi lũi trong xó  
cửa, Mị muốn làm cánh chim bay lên bầu trời để chào đón mùa xuân.
Giữa lúc Mị sống trong niềm hạnh phúc với giấc mơ  và khát vọng thì A Sử  trở  về  hiểu  
được ý định đi chơi của Mị. Lúc ấy, A Sử lạnh lùng trói đứng Mị vào cột nhà. Hắn trói Mị 


lạnh lùng vô cảm, lạnh lùng tắt đèn như thản nhiên khép cửa đi chơi không mảy may xúc  
động. Việc A Sử trói Mị chỉ càng làm dồn tụ thêm sức sống mùa xuân trong cô. Men rượu, 
tiếng sáo làm Mị ngất ngây như người mộng du, tâm trạng Mị đồng hiện giữa quá khứ và 
hiện tại cô quên mình đang bị trói. Lòng Mị hướng theo tiếng sáo gọi bạn để  hướng tới  
cuộc vui xuân. Mị vẫn vùng bước đi mặc dù chân tay đau không cựa được. Sức sống tiềm  

tàng của Mị được thể  hiện ngay cả trong tình huống bi thảm nhất. A Sử có thể  giam Mị 
giữa ngày xuân chứ làm sao giam nổi sức sống mùa xuân trong cô.
Sau cái đêm mùa xuân nghe tiếng sáo gọi bạn, Mị lại trở về với cuộc sống, với thân phận  
dâu gạt nợ, lại trở về với trạng thái vô cảm trong sự lầm lũi cam chịu. Giữa lúc ấy một 
sự việc diễn ra làm thay đổi cuộc sống, số phận Mị đó là việc A Phủ làm mất bò để bò bị 
hổ  ăn thịt và anh trở  thành vật thế mạng bị thống lý Pá Tra trói đứng chờ  ngày chết khô  
chết héo.
Lúc đầu nhìn thấy A Phủ  bị trói, Mị  trong trạng thái vô cảm vì cô đã quá quen với cảnh 
này trong nhà thống lý. Mị dậy sưởi lửa là theo thói quen A Phủ có là cái xác chết đứng đó  
là cũng thế thôi. Mị chỉ biết có ngọn lửa trở thành người bạn thân thiết sưởi ấm cô trong 
đêm đông lạnh giá.
Nhưng sau đó Mị nhìn sang và nhận ra từ đôi mắt trừng trừng của A Phủ với những giọt  
lệ  lăn trên gò má sạm đen. Những giọt nước mắt của A Phủ chính là những giọt nước  
mắt cuối cùng làm tràn đầy cốc nước làm thay đổi con người đi. Và những giọt nước mắt 
ấy cũng đã làm được điều kỳ diệu là đưa Mị từ cõi quên trở về cõi nhớ. Mị nhớ lại ngày  
trước Mị cũng bị trói như A Phủ. Nước mắt chảy tràn trên mặt trên cổ mà không thể nào 
lau được, nhớ lại quá khứ của mình Mị tự thương.
Với một tâm hồn nhân hậu của người phụ nữ như Mị thì lòng tự thương sẽ dẫn tới một  
tình cảm lớn lao cao đẹp đó là lòng thương người. Mị  đồng cảm với người cùng cảnh  
ngộ. Mị  nghĩ mình đã bị  trình ma thì đến chết rũ xương  ở  nhà thống lý còn người kia vì 
sao lại bị trói bị hành hạ như vậy, chúng nó thật độc ác quá. Chỉ vài ngày sau thì người ấy 
sẽ chết khô chết héo. Từ thương người Mị đã đi tới hành động cứu người. Cô không sợ 


chết mà sẵn sàng chết thay cho A Phủ nên đã cắt dây trói giải thoát cho A Phủ.
Sau khi cứu người, Mị lại trở về với lòng tự thương. Cô lại sợ chết, nhưng đó lại là biểu 
hiện của lòng ham sống, thương mình. Mị  phải cứu chính cuộc đời mình. Vả  lại Mị  đã  
cắt được dây trói cho người thì lẽ  nào lại không cắt được dây trói của chính cuộc đời  
mình. Hành động Mị vùng chạy theo A Phủ để thoát khỏi nhà thống lý Pá Tra là hoàn toàn 
hợp logic.

Trong cả phần một của thiên truyện, Mị luôn sống trong trạng thái câm lặng luôn cúi mặt 
buồn rười rượi thì đây là lần duy nhất Mị ngẩng cao đầu. Lời nói duy nhất của Mị chính  
là tiếng nói của khát vọng giải phóng: A Phủ cho tôi đi, ở đây thì chết mất.
Người ta thường so sánh hình  ảnh nhân vật Mị  với nhân vật chị  Dậu trong Tắt đèn của  
Ngô Tất Tố. Hai người phụ nữ đều có số phận đau khổ đều tiềm tàng một sức sống. Tuy  
không bằng Mị nhưng sức sống  ở chị Dậu là sức sống tiềm ẩn không có điều kiện phát 
huy còn sức sống của Mị  đã đơm hoa kết trái hạnh phúc trong cuộc đời mới. Chị  Dậu 
cũng như  Mị  đã chạy vùng khỏi cái địa ngục trần gian trong một đêm tối trời. Nhưng  
không trước mặt chị Dậu là trời tối đen như  mực tối, như  cái tiền đồ  của chị  còn trước  
mặt Mị không phải là đêm đen mà là ánh sáng của sự  sống hạnh phúc. Có sự  khác nhau  
này là khi viết Vợ chồng A Phủ Tô Hoài đã được rọi chiếu bởi ánh sáng của cách mạng.



×