Tải bản đầy đủ (.pdf) (5 trang)

Nghị luận xã hội về câu nói: Càng tĩnh lặng bạn càng lắng nghe được nhiều hơn

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (253.64 KB, 5 trang )

Đề bài: Nghị luận xã hội về câu nói: Càng tĩnh lặng bạn càng lắng nghe được nhiều 
hơn 
Bài làm
Đất nghe tiếng thì thầm của cỏ. Non cao nghe tiếng du dương của rừng thông. Ghềnh đá  
nghe tiếng róc rách của dòng suối. Gió nghe tiếng diều sáo thổi vi vu. Rừng thu nghe  
tiếng mùa thay lá. Vườn hoa nghe tiếng vội vã của bầy ong. Vạn vật trong vũ trụ  lắng  
mình để nghe thanh âm của loài khác. Muôn loài trong trời đất yên lặng để thấu hiểu cảm  
giác của vũ trụ. Trong chiều hướng đó, không lấy làm ngạc nhiên khi người ta nói “Biết 
lắng nghe. Điều kỳ diệu của cuộc sống”. Vậy ta hiểu câu nói này thế nào? Đâu là ý nghĩa  
của việc lắng nghe?
Nếu trong nguyên tắc yêu thương cần có đối tượng để  thương yêu thì trong nguyên tắc 
lắng nghe cũng cần có đối tượng để lắng nghe. Vì yêu thương không chỉ là việc riêng của 
chủ thể và lắng nghe không chỉ là điều riêng của bản thân. Nếu ta yêu thương ai thì người  
đó là đối tượng để thương yêu. Nếu ta lắng nghe ai thì người kia là đối tượng đang cần 
sự cảm thông, chia sẻ của ta. Nếu ta được yêu thương thì ta là đối tượng của người kia.  
Còn ta đang được người khác lắng nghe thì ta là người đang cần sự  sẻ  chia của người  
khác. Vì thế, trong nguyên tắc yêu thương và lắng nghe được hiểu từ hai phía là: chủ thể 
và đối tượng. Nếu ta là chủ thể thì người kia là đối tượng hay hiểu theo ngược lại.
Người Mỹ dùng chữ “listening deeply” (nghe thật sâu) nghĩa là, chỉ mới biểu lộ thiện chí 
muốn nghe chứ  không có thái độ  toàn tâm, toàn ý khi nghe. Còn chữ  “lắng nghe” của  
người Việt được hiểu rất hay, phải “lắng” thì mới “nghe” được. Chữ “lắng” ở đây là để 
cho lòng mình yên tĩnh, không để  những mưu cầu hay chống đối làm phân tâm. Còn chữ 
“nghe” là đặt mình trong hoàn cảnh của đối tượng. Hiểu theo nghĩa này thì “lắng nghe” là 
lắng mình xuống, không suy tư, không cố  chấp, buông bỏ  mọi thành kiến hay những 
phiền muộn trong tâm để nghe người khác với tất cả  lòng thành. Vì thế, “nghe thật sâu” 
của người Mỹ không mạnh bằng ý nghĩa “lắng nghe” của người Việt.


Hiểu theo nguyên ngữ của việc lắng nghe là vậy, nhưng thực tế thì khác xa, vì con người 
trong xã hội ngày nay phần nhiều chạy theo nhu cầu hưởng thụ. Ngay cả nh ững ng ười  
thân bên cạnh ta cũng không có thời gian để  lắng nghe vì cứ  mải mê lo kiếm tiền. Thế 


giới này chắc sẽ không có ánh sáng để vơi bớt tối tăm trong đêm đen nếu không có những  
người như  bà Nancy, mẹ  của Edison. Bà đã luôn lắng nghe, động viên và chia sẻ  với  
Edison trong cuộc sống. Trong tiểu sử  của Edison có kể  lại giai thoại: “Một hôm, khi 
nhân viên thanh tra vào kiểm tra lớp học, thầy giáo của Edison chỉ vào cậu bé và nói: Học 
trò này điên khùng, không đáng ngồi học lâu hơn. Edison rất căm giận hai chữ  “điên  
khùng” và mang chuyện về kể với mẹ”. Và mẹ  của Edison đã lắng nghe với tất cả tấm  
lòng cùng sự cảm thông chia sẻ, nhằm giúp đỡ Edison vượt qua mọi khó khăn.
Bên cạnh đó, lắng nghe không chỉ hiểu ở lĩnh vực tâm lý mà còn diễn tả ở con đường sự 
nghiệp. Vì sinh ra trong đời hầu như  ai cũng được sự  chỉ  bảo của cha mẹ, thầy cô, bạn 
bè. Chỉ xét thái độ  của người lắng nghe, nghĩa là phần lớn những người được thụ  huấn  
nếu biết kiên trì học hỏi và đem ra thực hành những gì mình nghe được thì đường thành  
công vẫn luôn mở  rộng. Để  có được thành công trên con đường sự  nghiệp như  hôm nay 
Ánh Viên đã luôn biết lắng nghe và thực hành những lời bảo ban của thầy cô giáo cũng  
như các huấn luyện viên, nhất là mỗi lần gặp khó khăn thì gia đình vẫn luôn là nơi để cô  
tìm lại những “năng lượng đã bị mất”.
Mặt khác, lắng nghe không chỉ là tương quan của hai chủ thể mà nó còn là một tiếng nói 
nhiệm màu chỉ bản thân mới cảm nhận được. Trong bài hát “Tôi đang lắng nghe” cố nhạc 
sĩ Trịnh Công Sơn đã dùng những ca từ  rất hay “Tôi im lặng để  nghe tiếng thở  dài, im  
lặng để nghe lời của dòng sông, im lặng để nghe tiếng thở than của ngọn đồi, im lặng để 
nghe nỗi đau trên một bàn tay”. Hiểu theo nghĩa này thì “lắng nghe” để nhìn lại bản thân,  
cảm nhận tiếng động xung quanh, dù đó là tiếng thở dài, lời của dòng sông hay tiếng than 
vãn của ngọn đồi.
Cuộc sống có những biến đổi bất thường, dòng đời cũng lắm xoay chuyển không nguôi.  
Có những biến cố xảy đến làm ta sợ, có những bất ngờ không lường trước làm ta bơ vơ. 
Vì thế, không phải lúc nào con người cũng đủ  tự  tin để  làm chủ  bản thân, đủ  vững chãi 


để  bước đi trong cuộc sống. Lúc bơ  vơ  ta cần có ai đó để  chia sẻ, lúc không vững chãi  
cần có một người để  lắng nghe. Chia sẻ, lắng nghe trở  thành nhu cầu của con người  
trong cuộc sống. Nếu chia sẻ làm cho con người bớt sầu khổ thì lắng nghe làm cho ta vơi  

đi niềm đau. Dung lượng trái tim của mỗi người có một giới hạn nhất định. Một nỗi khổ 
nếu được chứa đựng bởi hai trái tim thì sẽ vơi đi niềm đau. Nỗi đau quá lớn không được  
một ai ngồi bên cạnh để lắng nghe dễ làm người ta rơi vào trầm cảm và thường tự giam 
hãm trong ‘ốc đảo” của riêng mình. Nhất là trong xã hội ngày nay, khi con người luôn 
chạy theo sự quyến rũ của tiền bạc, cứ hối hả làm việc “làm ngày không đủ, tranh thủ 
làm đêm”. Vì thế, xã hội hôm nay có nhiều người đang bị trầm cảm, đủ mọi thành phần. 
Có những đứa bé bị  hiểu lầm hay không được bố  mẹ  quan tâm nên chúng tự  nhốt bản  
thân trong phòng từ  ngày này qua ngày khác, hoặc lao vào những thú chơi “ngông”. Có  
những người già không có được sự  quan tâm của con cháu nên phải tìm đến những thú  
nuôi để tâm sự cho nguôi ngoai nỗi cô đơn. Có những bạn trẻ vì ôm mối sầu đau quá lớn,  
không biết bày tỏ cùng ai nên họ thường tìm đến cái chết. Có những cặp vợ chồng không  
tìm được sự đồng cảm và tiếng nói chung từ người bạn đời nên họ  thường tìm đến với 
những người bạn thân hay những chuyên gia tâm lý để  “trút bầu tâm sự”. Vì thế, lắng 
nghe là điều cần thiết của cuộc sống, nó không chỉ giúp ta hiểu được chính bản thân, sự 
vật xung quanh, giúp người khác vơi đi niềm đau, giúp người đối người được trải lòng  
mình. Ngoài ra biết lắng nghe và đem nó áp dụng vào cuộc sống còn giúp ta thành công 
trên con đường sự nghiệp.
Lắng nghe là nhu cầu thiết thực của cuộc sống. Nỗi đau nếu được ai đó lắng nghe nó sẽ 
nhẹ  thêm, nỗi thống khổ  nếu được người khác sẻ  chia nó sẽ  vơi đi. Biết lắng sẽ  giúp 
nhau dắt dìu bước qua những ngày tháng vất vả. Biết sẻ  chia giúp những người xung  
quanh vượt qua tháng ngày gian nan. Vì thế, ngại ngùng gì ta không dừng lại để  sẻ  chia 
với người thân cận, mất mát chi không lắng mình xuống để nghe người xung quanh. Hiểu  
được tận cùng ý nghĩa của lắng nghe, ta sẽ thấy cuộc đời vẫn đẹp, trên vách đá vẫn có  
cành nở hoa đẹp tươi.
Bài số 2


Tôi rất thích cảm giác ngồi  ở  một nơi nào đó yên tĩnh, chỉ  có gió thoảng qua, vài tiếng 
chim kêu, trước mặt là mặt hồ phẳng lặng… và suy ngẫm. Tôi cũng cảm giác có thể  bỏ 
ngoài tai tất cả  mọi thanh âm xô bồ  của cuộc sống, tìm kiếm và lắng nghe những âm 

thanh nhỏ bé, trong trẻo. Và tôi nhận ra rằng: “Càng trong tĩnh lặng, bạn càng lắng nghe 
được nhiều hơn".
Là một cư dân thủ đô, tôi có rất nhiều may mắn: tôi có nhiều cơ hội để học hành, nhiều  
cửa hàng để mua sắm và được tiếp xúc với nhiều công nghệ  hiện đại. Nhưng nhiều lúc  
tôi cũng thèm được như  những đứa trẻ  chăn trâu, có thể  chạy nhảy, nô đùa dọc theo 
những cánh đồng lúa chín hay nằm trên những cỏ xanh mà ngắm bầu trời cao rộng. Sống  
giữa đô thị tôi cũng quen dần cái ồn ã, sự bon chen xô bồ. Ra ngoài đường tôi nghe thấy  
những tiếng xe tiếng còi, tiếng hò hét. Ra chợ, tôi nghe thấy những tiếng mời chào, mặc  
cả, chửi bới. Tôi cũng hòa vào cuộc sống ấy như một quy luật. Lên xe buýt điều tôi quan 
tâm là lên thật nhanh để có ghế ngồi. Và tôi học, học như nhiệm vụ tối thượng, vươn lên  
vị trí thật cao. Tôi cũng không còn nhớ đã bao lâu rồi tôi không nghe thấy tiếng gió, tiếng 
của những chú ong,… Dường như nhịp sống gấp gáp của đô thị  đã lấn át đi tất cả. Tôi  
luôn trân trọng mỗi dịp hè về quê nội. Khi ấy, tôi không phải lo lắng những bài kiểm tra, 
không phải chen lấn trên xe buýt. Tôi lắng nghe lòng mình, lắng nghe một cuộc sống  
thanh bình vẫn thì thầm với tới, khiến lòng tôi khoan khoái và dễ chịu. Tôi nhận ra cuộc  
sống này thật bình dị – đẹp trong sự bình dị.
Sự náo nhiệt đã từng làm tôi thích thú – những buổi vui chơi, hò hét, những cuộc bàn cãi…  
Và một ngày, tôi đi về một mình trên con đường quen thuộc, tôi nhìn thấy một cậu bé ăn 
xin chìa cái mũ về phía mình. Một lời thỏ thẻ yếu đuối “Chị  ơi!”! Hắn lời nói ấy đã lọt  
thỏm đi giữa những câu chuyện bạn bè sôi nổi. Tôi chợt nhớ, đã bao lần tôi chạy theo 
cuộc sống sôi động mà không nghe thấy tiếng thở dài của cha mẹ tôi. Những bước chân  
nặng nhọc của cha chưa bao giờ làm tôi mất ngủ. Thời gian xây nhà mới, gia đình tôi gặp 
rất nhiều khó khăn, cha đâm ra hay cáu bẳn. Cha mắng mỏ mẹ con tôi, toàn những lời cáu 
gắt. Tôi không hề  nghe thấy trong lời nói của cha sự  mệt mỏi. Một ngày kia, tôi chợt 
nhận ra tóc cha bạc đi nhiều. Tôi cũng rất nhớ một kỉ niệm với em gái tôi. Đó là năm tôi  


lên cấp ba, những điều mới mẻ và lạ lẫm dường như choán hết tâm trí của tôi. Tôi không 
nghe thấy tiếng em tôi thở dài thất vọng khi tôi đi chơi với bạn thay vì đưa em đi đọc sách 
ở  thư  viện. Tôi cũng không nghe thấy trong những lời giận dỗi của em nhu cầu được 

quan tâm. Và tôi tình cờ  đọc được bài văn em tôi viết về  người mà nó yêu thương nhât.  
Đó là tôi. Thì ra trong mắt nó, tôi rất tuyệt, rất giỏi. Còn tôi, tôi thấy mình thật tồi.
Đôi khi sự tĩnh lặng không nằm ở thế giới bên ngoài. Nó nằm trong mỗi chúng ta. Gác lại 
những cuộc hẹn, sống chậm lại một chút, chúng ta sẽ lắng nghe được lòng mình. Cha mẹ 
thường bảo tôi: "Con lên phòng học bài đi…” Nhưng lòng tôi lại nói: "Tôi thích đọc tiểu 
thuyết thay vì đi học thêm, tôi xem phim thay vì chúi đầu vào bài vở. Tôi thích đánh cầu  
lông với em tôi vì kèm nó học tới khuya, tôi thích ăn những món do chính mình sáng chế.  
Trong những gì lòng tôi nói với tôi có những điều ích kỷ. Nhưng tôi không thích chúng, 
cũng không ghét chúng. Đôi khi tự lắng nghe mình một chút, mình muốn gì, mình cần phải 
làm gì cũng khiến tôi tự tin hơn. Tự tin vào chọn lựa và con đường mình đang đi!
Trong cuộc sống, ta phải lắng nghe rất nhiều điều. Có những chuyện làm ta khó chịu, 
nhưng cũng có những thứ  khiến ta thoải mái. Song mọi sự  trên không phải lúc nào cũng  
dễ dàng đoán định. Giống như thất bại chưa hẳn là điều xấu và thành công chưa hẳn đã là 
hạnh phúc. Sự tĩnh lặng luôn cần thiết cho một sự suy xét toàn diện.
Tôi rất thích câu nói trong bộ phim hoạt hình nọ: "Hôm qua đã là quá khứ ngày mai là một  
điều bí  ẩn và hôm nay chính là một món quà". Có lẽ  món này sẽ  chỉ  được nhận ra khi 
chúng ta bình tâm là lắng nghe cuộc sống, nghe chính mình. Bởi khi ấy sẽ không có điều  
gì khiến ta bỏ lỡ và tìm thấy sáng ở tương lai. Tâm hồn của chúng ta sẽ giàu lên qua từng 
ngày ta sống trọn vẹn với mình. 
 



×