Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (286.47 KB, 1 trang )
Trường tôi
Diễn Bích quê tôi - một xã nghèo ven biển của huyện Diễn Châu. Thấp thoáng
sau lũy tre xanh là ngôi trường Tiểu học thân yêu. Trường tôi cơ sở vật chất còn
thiếu thốn đủ bề. Đầu năm
học 2009- 2010 phòng giáo
dục ra chỉ tiêu cho chúng
tôi về giải toán qua mạng
intenet là 10% trên tổng học
sinh. Chúng tôi đã cố gắng
xoay xở để sắm sanh thêm
nhưng cũng chỉ được có 5
máy để học sinh thạm gia
giải toán. Ở đây dân quá
nghèo đa số các hộ đều
không có điều kiện mua
máy tính và hòa mạng nên
tất cả học sinh khi tham gia
giải toán đều phụ thuộc vào máy của trường.. Vì thế ban giám hiệu chúng tôi đã phân
lịch giải toán ở trường rất cụ thể cho từng lớp, từng buổi, cả sáng lẫn chiều đều có
học sinh bên máy.. Phải vậy chứ biết làm sao trong khi toàn trường có 30 lớp, số học
sinh lên tới hơn 900 em. Khó khăn thì rất nhiều khó khăn. Nhưng với quyết tâm
chúng tôi cũng có 21 em đạt học sinh giỏi cấp huyện, 2 em đạt giải toán qua mạng
cấp tỉnh. Đặc biệt là khi biết có 1 em được chọn vào vòng thi cấp quốc gia thì chúng
tôi mừng lắm, nhưng lại cũng rất lo vì giai đoạn đó nguồn điện thất thường, có hôm
điện mất liên tục hai, ba ngày liền. Tranh thủ buổi tối lúc có điện giáo viên chủ
nhiệm đến trường để hướng dẫn cho em đó giải toán. Rồi đến lúc cả Phó hiệu
trưởng, Hiệu trưởng cũng phải xắn tay cùng làm. Kết quả là trong 4 em học sinh giỏi
cấp quốc gia của huyện thì trường tôi cũng có 1 đó là em Nguyễn Văn Phát học sinh
lớp 5A. Niềm vui và lòng tự hào không chỉ của riêng trường tôi mà đây là niềm vui
chung của cả nhân dân xã Diễn Bích . Đâu đâu cũng nghe người ta nói với nhau về
tin vui này. Cuối năm khi bình xét thi đua cấp trên cũng chỉ đưa ra một tỉ lệ rất khiêm