BỘ ĐỀ ÔN TẬP KHỐI 10
PHẦN I: ĐỌC – HIỂU
Đề 1: Do bị các hóa chất POP tấn công, quá trình phát triển bình thường của phôi bị ảnh hưởng,
kết quả là các trẻ sinh ra thường nhẹ cân, tỷ lệ tử vong cao hơn. Đioxin và Furan còn gây ra bệnh
Clorance với triệu chứng nôn, giảm thị lực, khả năng nghe kém, giảm cân, đau đầu, thay đổi các
chức năng thông thường của gan, tụy và thận. Theo một nghiên cứu của các nhà khoa học Pháp,
bệnh tự kỷ có thể bị gây ra bởi việc não bộ của bào thai bị nhiễm độc bởi một số hóa chất do người
mẹ nhiễm phải khi mang thai.
(Theo báo Sức khỏe và môi trường, ngày 16/10/2015)
Câu 1: Xác định phong cách ngôn ngữ của văn bản.
Câu 2: Văn bản trình bày nội dung gì?
Câu 3: Chỉ ra các đặc trưng của phong cách ngôn ngữ được thể hiện trong văn bản.
Câu 4: Việc ô nhiễm hóa chất đã ảnh hưởng đến sức khỏe con người như thế nào? Nêu bài
học mà anh/chị rút ra sau khi đọc văn bản
Câu 5: Viết một đoạn văn (1/2) trang giấy bày tỏ suy nghĩ của anh/chị về việc nhiều thực
phẩm người dân sử dụng hàng ngày đang bị ô nhiễm bỏi nhiều hóa chất độc hại
Đề 2:
Đọc văn bản:
“Hãy nhìn dòng người đang cuộn chảy trên đường phố trong cái ngột ngạt của trưa hè nóng bức, ai
cũng nghẹt thở vì chất thải của động cơ xe máy, ô tô cho dù khẩu trang che kín mũi miệng. Hậu quả
sẽ ra sao với sức khỏe con người? Khó mà lường được. Nhưng trước mắt thì vẫn cứ phải tồn tại
bằng cách thở hít vào phổi cái khói bụi độc hại đó để mà bươn chải với cuộc mưu sinh.
Ai đó mong có dịp về nông thôn để được hít thở không khí trong lành, sẽ khó tránh khỏi cảm giác
thất vọng. Sự “trong lành” mà họ trông đợi đang bị hủy hoại nghiêm trọng bởi chất thải công
nghiệp, chất thải vô tội vạ của làng nghề, chất thải từ “mạnh ai nấy được” trong nuôi trong thủy sản,
… Sông Cầu tiếp nhận thêm ít nhất 180 000 tấn phân hóa học, 1500 tấn thuốc trừ sâu! Lưu vực
sông Nhuệ, sông Đáy bị nước thải xối thắng trực tiếp làm nước sông đen ngòm và đang bốc mùi.
Sông Thị Vải trong lưu vực sông Đồng Nai đã có đoạn bị chết kéo dài sau khu vực hợp lưu Suối Cả,
Đồng Nai đến khu công nghiệp Mĩ Xuân…
Trở lại với chuyện thường ngày ở cái vạch dừng xe trên phố. Trong cái nóng thiêu đốt, tiếng gầm
gào của các loại động cơ ô tô, xe máy làm cho bầu không khí càng thêm ngột ngạt. Rồi đây, “dân
giàu” lên thêm, ô tô càng nhiều thêm, nơi cái vạch dừng xe của cái đường phố không thể mở rộng
hơn để tương thích với sự phát triển đó sẽ càng thêm ngột ngạt và nghẹt thở.
Ở một số nước nghèo, bức xúc là chuyện tăng trưởng kinh tế để giảm nghèo cái đã, việc môi
trường, tính sau. Người ta quên mất rằng, cái giá phải trả cho sự hủy hoại môi trường sẽ cao hơn
nhiều cho những sản phẩm có được của sự tăng trưởng kia. Không thể chỉ đơn thuần quan tâm thúc
đẩy sự tăng trưởng mà còn thường trực đặt ra câu hỏi tăng trưởng như thế nào. Chẳng thế mà người
ta khuyến cáo sử dụng chỉ số mới mang tên Tổng sản phẩm quốc gia “thuần” và “xanh”, chứ không
chỉ sử dụng GDP. “Thuần” là đòi hỏi phải điều chỉnh tổng sản phẩm sau khi đã khấu trừ các tài sản
của đất nước bị hao hụt trong quá trình sản xuất. “Xanh”, nghĩa là phải chú ý đến mức tiêu hao
nguồn tài nguyên thiên nhiên đã bị khai thác gắn với sự hủy hoại môi trường sống của con người
khi tính GDP.”
(Báo điện tử Nguoidaibieu.com.vn)
Câu 1. Văn bản trên đề cập đến vấn đề gì? Xác định phong cách ngôn ngữ của văn bản? (2,0 điểm)
Câu 2. Tìm các ý chính của văn bản trên? Nhận xét về cách sắp xếp các ý trên? (2,0 điểm)
1
Câu 3. Thái độ của người viết thể hiện như thế nào? Quan điểm của anh/chị về vấn đề trên? (2,0
điểm)
Đề 3:
Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu:
2.10.1971
Nhiều lúc mình không ngờ nổi rằng mình đã đến đây. Không ngờ rằng trên mũ là một ngôi sao.
Trên cổ áo là quân hàm đỏ. Cuộc đời bộ đội đến với mình tự nhiên quá, bình thản quá, và cũng đột
ngột quá.
Thế là thế nào? Cách đây ít lâu mình còn là sinh viên. Bây giờ thì xa vời lắm rồi những ngày cắp
sách lên giảng đường, nghe thầy Đường, thầy Đạo... Không biết bao giờ mình sẽ trở lại những ngày
như thế. Hay chẳng còn bao giờ nữa! Có thể lắm. Mình đã lớn rồi. Học bao lâu, mà đã làm được gì
đâu, đã sống được gì đâu? Chỉ còm cõi vì trang sách, gầy xác đi vì mộng mị hão huyền.
28 ngày trong quân ngũ, mình hiểu được nhiều điều có ích. Sống được nhiều ngày có ý nghĩa. Dọc
đường hành quân, có dịp xem lại lòng mình, soát lại lòng mình.
Mình bắt đầu sống có trách nhiệm từ đâu, từ lúc nào? Có lẽ từ 9.3.71 tháng 3 của hoa nhãn ban trưa,
của hoa sấu, hoa bằng lăng nước.
...Trên mũ là ngôi sao. Ta lặng ngắm ngôi sao, như hồi nào ta chỉ cho bạn: Kia là ngôi sao Hôm yêu
dấu... Nhưng khác hơn một chút. Bây giờ, ta đọc trong ngôi sao ấy, ánh lửa cầu vồng của trận công
đồn, màu đỏ của lửa, của máu…
Ta như thấy trong màu kì diệu ấy có cả hồng cầu của trái tim ta.
(Trích Mãi mãi tuổi hai mươi, nhật kí của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc)
Câu 1: Xác định phong cách ngôn ngữ được sử dụng trong đoạn trích trên.
Câu 2: Nhìn những ngôi sao trên mũ, tác giả đọc được những gì? Ý nghĩa của những hình ảnh đó?
Câu 3: Tại sao tác giả viết: “Học bao lâu, mà đã làm được gì đâu, đã sống được gì đâu?”?
Câu 4: Thông điệp nào của đoạn trích trên có ý nghĩa nhất với anh/chị?
Đề 4
Đọc đoạn văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:
Trang Tử nói “Gà rừng đi mười bước mới nhặt được một hạt thức ăn, đi trăm bước mới uống được
một ngụm nước. Nhưng chúng không mong cầu được sống trong lồng.” Chúng ta có giống được
những con gà rừng không? Nếu chúng ta vì ưa thích thóc gạo bày sẵn mà chịu chui vào chiếc lồng.
Rồi từ sau những song tre đó, chúng ta đòi trả tự do?
Từ xúc cơm, xếp quần áo, sách vở, đến chọn trường, chọn nghề, tìm việc, kiếm sống, chọn chồng
chọn vợ, chọn tương lai… Chúng ta quá quen với việc được sắp sẵn.Chúng ta ưa làm việc đã được
người khác lên kế hoạch hơn là tự mình vạch ra. Chúng ta chuộng thói quen hơn sáng tạo. Chúng ta
chỉ vui khi có người tâng bốc, chỉ hết buồn nếu có người an ủi vuốt ve. Chúng ta thậm chí không
muốn tự phân biệt sai đúng trừ khi có người làm thay.Chúng ta không thể làm chủ đời mình. Cứ
như vậy, chúng ta đánh mất bản năng của gà rừng và biến thành con chim trong lồng lúc nào không
biết nữa. Thậm chí, một con chim trong rất nhiều lớp lồng.
[…] Robert Fulghum từng trở thành tác giả best seller với một cuốn sách có tựa đề thú vị “Tất cả
những gì cần phải biết tôi được học ở nhà trẻ”. Đó là những nguyên tắc sống, chia sẻ, chơi công
bằng, không đánh bạn, để đồ đạc vào chỗ cũ, không lấy những gì không phải của mình, dọn dẹp
những gì bạn bày ra, nói xin lỗi khi làm tổn thương ai đó, rửa tay trước khi ăn, học một ít, suy nghĩ
một ít, vẽ và hát vài điệu, cây cối và các con vật đều chết - và chúng ta cũng vậy, từ đầu tiên và
quan trọng nhất cần phải học quan sát.
2
Hãy đếm xem: 100 chữ. Những gì cần phải học chỉ như vậy.Chúng ta được học ở nhà trẻ nhưng đã
đánh rơi dần trong quá trình lớn lên.Cũng như khi sinh ra, ta đã có sẵn bản năng độc lập nhưng lại
đánh mất nó trong quá trình sống. Không có bản năng độc lập, chúng ta không thể nắm giữ được tự
do. Nghĩa là trước khi đòi tự do, bạn phải tìm lại bản năng độc lập của mình.
(Nếu biết trăm năm là hữu hạn, Phạm Lữ Ân, NXB Hội nhà văn, 2012, tr.135)
Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích.
Câu 2: Vấn đề chính được tác giả nêu trong đoạn trích là gì?
Câu 3: Anh/chị hiểu như thế nào về ý nghĩa của câu nói: “Gà rừng đi mười bước mới nhặt được
một hạt thức ăn, đi trăm bước mới uống được một ngụm nước. Nhưng chúng không mong cầu được
sống trong lồng.”
Câu 4: Trong tất cả các nguyên tắc sống học được ở nhà trẻ, anh/chị thấy nguyên tắc nào có ý nghĩa
với mình nhất. Vì sao?
Đề 5
Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu:
Bạn ơi, nếu bạn muốn sống một đời mà không phạm chút sai lầm nào, làm gì được nấy, thì đó hoặc
là bạn ảo tưởng, hoặc là bạn hèn nhát trước cuộc đời.
Một người mà lúc nào cũng sợ thất bại, làm gì cũng sợ sai lầm là một người sợ hãi thực tế, trốn
tránh thực tế, và suốt đời không bao giờ có thể tự lập được. Bạn sợ sặc nước thì bạn không biết bơi;
bạn sợ nói sai thì bạn không nói được ngoại ngữ! Một người mà không chịu mất gì thì sẽ không
được gì. Sai lầm cũng có hai mặt. Tuy nó đem lại tổn thất, nhưng nó cũng đem đến bài học cho đời.
(Theo Ngữ văn 7, tập 2, tr.43, Nxb Giáo dục Việt Nam, 2015)
Câu 1: Chỉ ra phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích trên.
Câu 2: Anh/Chị hiểu như thế nào về quan niệm: "Một người mà không chịu mất gì thì sẽ không
được gì"?
Câu 3: Theo anh/chị, sai lầm đem đến những tổn thất và bài học gì cho đời?
Câu 4: Anh/Chị hãy rút ra thông điệp có ý nghĩa nhất trong đoạn trích trên.
Đề 6
Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu:
“Mẹ ạ, nếu kiếp sau, con được chọn, con vẫn chọn là con của mẹ. Mẹ con ta cứ yêu thương và bù
đắp cho nhau mẹ nhỉ? Ở trên này, con ít khi thành công lắm nhưng khi con mệt mỏi, con thất bại,
con sắp gục ngã, con đã biết đi tìm mẹ…
Mẹ ơi, hãy là một bà tiên hiền dịu và cho con một điều ước nhỏ nhoi đi mẹ. Con ước giản dị thôi, bà
tiên ấy được sống lại với con một ngày, để con được chăm sóc - việc mà trước đây con chưa hề làm.
Con sẽ không làm mẹ khóc đâu, con hứa. Và điều cuối cùng con muốn nói với mẹ rằng: “Con nhớ
mẹ quá nhiều, nợ mẹ quá nhiều…. Kiếp sau, dù sao đi nữa, mẹ sẽ mãi là mẹ của con. Con thương
mẹ nhiều!”
(Trích Thư gửi mẹ hiền - Nguyễn Anh Thư, học sinh lớp 9 - Báo dantri.com ngày 20/10/2016)
Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên
Câu 2: Anh chị hiểu thế nào về câu văn: “Ở trên đời này, con ít khi thành công lắm nhưng khi con
mệt mỏi, con thất bại, con sắp gục ngã, con đã biết đi tìm mẹ…”
Câu 3: Theo anh chị, vì sao bạn Anh Thư lại viết cho mẹ đã mất 2 năm trước của mình: “Con nhớ
mẹ quá nhiều, nợ mẹ quá nhiều…”
3
Câu 4: Đoạn trích trên gợi cho anh chị điều gì tâm đắc nhất
Đề 7
Đọc đoạn văn sau và trả lời câu hỏi:
(1) Tôi không nghĩ đám đông ngày càng tàn nhẫn, tôi chỉ cho rằng họ vô lương khi đặt mục tiêu
thỏa mãn sự hiểu kì, niềm vui của bản thân trước nỗi đau hay tình huống bất hạnh của đồng loại.
(2) Cậu thiếu niên ở Yên Bái đã chọn cách tự khép lại cuộc sống của chính mình ở độ tuổi mười
lăm. Cậu ấy là một điển hình của sự mua vui vô lương của đám đông. Cậu bị một nhóm người thân
của bạn cùng trường hành hung, bắt quỳ xuống xin lỗi. Những người chứng kiến quay clip và post
lên mạng.
(3) Cậu sốc vì hoảng loạn, gia đình đã đem đến bệnh viện chữa trị một tuần. Nhưng rời bệnh viện,
cậu lên mạng internet và phát hiện những đoạn clip ấy đang được chia sẻ. Cậu chọn một lối thoát
đầy buồn bã. Internet, trang mạng xã hội, sự tích cực và hệ lụy là chủ đề đã được nói nhiều, nói rất
nhiều.
(4) Bản thân tôi với tư cách là một nhà báo đã viết hàng trăm bài về chủ đề này, nhưng rất bất lực.
Bởi đám đông bao giờ cũng hồn nhiên và đầy hiếu động.Sự hiếu động nào cùng với hồn nhiên lại
không là khởi thủy của một bi kịch.Một vụ đánh ghen, thay vì ngăn chặn, những người chứng kiến
quay clip. Một vụ truy sát, thay vì báo chính quyền địa phương, những người chứng kiến quay
clip… Có rất nhiều câu chuyện xảy ra, những người chứng kiến chọn cách bật điện thoại ở chế độ
quay video và đưa lên thay vì tìm một biện pháp nhằm ngăn chặn. Khi có một đoạn clip được lưu
trữ trong điện thoại, họ chuyển tải lên facebook (…)
(5) Tôi chỉ không hiểu tại sao họ lại không làm một điều gì đó có ích hơn ngoài việc chăm chú giữ
chặt điện thoại. Đôi lúc, tôi tự hỏi rằng những người quay clip hôm cậu thiến niên đó bị hành hung,
họ có bao giờ nghĩ rằng họ đã tiếp tay cho một bi kịch vừa hiện hữu ấy không? Lẩn thẩn nghĩ vậy
thôi, chứ chắc chắn rằng họ không nghĩ đến vấn đề này. Đơn giản, ai cũng quay, ai cũng post
facebook, chứ có phải riêng mình đâu mà phải nghĩ.
(6) Có chi tiết này trong điển tích xin được nhắc lại. Nhà Lê mạt vận, Ngọa triều Lê Long Đĩnh tiêu
khiển bằng cách róc mía trên đầu sư. Thi thoảng vờ lỡ tay, để dao chém vào đầu sư tóe máu, lấy đó
làm điều thích thú phá lên cười. Mua vui vô lương trước nỗi đau của đồng loại bằng những đoạn
clip, bằng một cái click post đoạn clip ấy trên mạng xã hội rồi chờ đợi sự phản ứng đám đông thay
vì cố gắng ngăn chặn một điều không đúng vừa diễn ra. Có lẽ là, cũng từa tựa như thói tiêu khiển
của Ngọa triều Lê Long Đĩnh vậy?
(Ngô Nguyệt Hữu, Công an nhân dân online)
Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản?
Câu 2. Thao tác lập luận chính nào được dùng trong đoạn văn (6)
Câu 3. Xác định và nêu tác dụng của một biện pháp nghệ thuật được sử dụng trong đoạn văn: Một
vụ đánh ghen, thay vì ngăn chặn, những người chứng kiến quay clip. Một vụ truy sát, thay vì báo
chính quyền địa phương, những người chứng kiến quay clip… Có rất nhiều câu chuyện xảy ra,
những người chứng kiến chọn cách bật điện thoại ở chế độ quay video và đưa lên thay vì tìm một
biện pháp nhằm ngăn chặn.
Câu 4. Đặt nhan đề cho bài viết.
Đề 8
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu từ Câu 1 đến Câu 4:
Để theo đuổi ước mơ của mình, bạn phải hành động. Nếu không, bạn sẽ mất cơ hội. Hãy chủ động
hành động thay vì để cuộc đời đưa đẩy bạn. Nếu không có được những gì bạn muốn, thì hãy chủ
4
động tạo ra những gì bạn muốn. Đấng Sáng Tạo sẽ thắp sáng con đường bạn đi. Vận may của cả đời
bạn, cánh cửa của những ước mơ đang mở ra. Con đường dẫn tới mục đích sống có thể xuất hiện
trước bạn bất cứ lúc nào.
Ngay cả khi đã xác lập được mục đích sống mạnh mẽ và đã phát triển được nguồn hy vọng lớn lao,
niềm tin sâu sắc, lòng tự tôn, thái độ sống tích cực, lòng dũng cảm, tính kiên cường, khả năng thích
nghi và những mối quan hệ tốt, bạn không thể chỉ ngồi đó và chờ đợi vận may đến với mình. Trên
con đường vươn tới thành công, bạn phải nắm bắt từng cơ hội. Đôi khi bạn nhận thấy rằng trở ngại
xuất hiện trên con đường của bạn không vì mục đích nào khác ngoài mục đích mở ra cơ hội để đưa
bạn tới vị trí cao hơn. Nhưng bạn phải có lòng dũng cảm và sự quyết tâm để vươn lên.
Một trong những khẩu hiệu của tôi tại Tổ chức Life Without Limbs là “một ngày mới, một cơ hội
mới”. Không có những khẩu hiệu được đóng khung trên tường - chúng tôi cố gắng tạo ra những
khẩu hiệu từ chính các hành động của mình.
(Trích Sống cho điều ý nghĩa hơn - Nick Vujicic, Nxb. Tổng hợp Tp. Hồ Chí Minh, 2015, tr. 89 90)
Câu 1. Nêu nội dung và đặt nhan đề cho văn bản trên.
Câu 2. Xác định phương thức biểu đạt, thao tác lập luận chính được sử dụng trong văn bản.
Câu 3. Anh/chị hiểu thế nào về câu nói: “Đôi khi bạn nhận thấy rằng trở ngại xuất hiện trên con
đường của bạn không vì mục đích nào khác ngoài mục đích mở ra cơ hội để đưa bạn tới vị trí cao
hơn”?
Câu 4. Thông điệp nào của văn bản trên có ý nghĩa nhất đối với anh/chị?
Đề 9
Đọc đoạn trích sau đây và thực hiện các yêu cầu:
Ai đi vô nơi đây
Xin dừng chân xứ Nghệ
Ai đi ra nơi này
Xin dừng chân xứ Nghệ
Nghe câu vè ví dặm
Càng lắng lại càng sâu
Như sông La chảy chậm
Đọng bao thuở vui sầu
Ăn, xứ Nghệ ăn dặm
Đã nói nói hết lòng
Đất này bền nghĩa bạn
Đất này tình thủy chung
Đất này mẹ dạy con
Yêu anh hùng nghĩa khí
5
Giữ lòng đỏ như son
Nuôi thù sâu tựa bể.
(Trích “Gửi bạn người Nghệ Tĩnh - Tháng 10/1967 - Huy Cận)
Câu 1: Chỉ ra phương thức biểu đạt chính của đoạn trích.
Câu 2: Chỉ ra và nêu tác dụng của những biện pháp tu từ được sử dụng trong bốn câu cuối đoạn
trích.
Câu 3: Đoạn trích được viết theo thể thơ nào?
Câu 4: Anh chị hiểu như thế nào về nội dung của hai câu thơ Đất này bền nghĩa bạn/ Đất này tình
thủy chung?
Đề 10
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu từ Câu 1 đến Câu 4:
(1) Một khi đã phân biệt chuyện nào đúng, chuyện nào sai, người nào đúng, người nào sai, khi đó
bạn đã tự mặc định việc lựa chọn phe cho mình. Khi phân định rạch ròi đúng - sai, chúng ta có xu
hướng tốn công thuyết phục những người xung quanh để họ có cùng niềm tin như mình, thậm chí
còn ghét bỏ, không thể đứng cùng một chỗ với người có tư tưởng đối lập. Bạn đã bao giờ tự hỏi,
điều gì khiến bạn cảm thấy khó chịu, ghét bỏ đối phương vào lúc đó chưa? Vì họ có quan điểm trái
ngược? Hay vì họ không chịu lắng nghe bạn, không tin bạn, không tuân theo bạn, không thừa nhận
rằng bạn đúng? (...)
(2) Chúng ta có nhất thiết cần phải chiến đấu đến cùng với người khác để giành được phần thắng,
để được thừa nhận? Đến cuối cùng, chiến thắng đó liệu sẽ đem lại cho bạn điều gì? Bạn có thực sự
chiến thắng không hay đó đơn thuần là chiến thắng của “cái Tôi” bên trong bạn?
(3) Một “cái Tôi” luôn kêu gào muốn người khác phải nghe mình, phải tôn trọng mình, phải để
mình làm chỉ huy. Một “cái Tôi” khắc khoải mong được thừa nhận. Một “cái Tôi” thích chiến đấu
hơn là nhún nhường. Một “cái Tôi” nói lý lẽ rất giỏi, nhưng lại chỉ thích bịt tai, vì không chịu lắng
nghe nên chưa thể hiểu, chưa thể thương một người có lựa chọn khác biệt. Một “cái Tôi” vẫn còn
cầm tù mình trong những vai trò, ranh giới, ẩn giấu bên trong là những lo toan, sợ hãi nên khi đứng
trước sự đối lập, mới vội vàng nóng giận, vội vàng tức tối, cảm thấy bị đe doạ và lo lắng về tương
lai. Khi “cái Tôi” tù túng thì sẽ rất khó để nó thực sự tôn trọng sự tự do của kẻ khác.
(Trích Chúng ta đâu chỉ sống cho riêng mình - Dương Thùy, NXB. Hà Nội, 2016, tr.118 - 119)
Câu 1. Xác định những phép liên kết được sử dụng trong đoạn (1) và (3) của văn bản.
Câu 2. Theo tác giả, một “cái Tôi” tù túng thường có những biểu hiện như thế nào?
Câu 3. Chỉ ra và phân tích tác dụng của biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn (3) của văn bản.
Câu 4. Theo anh/chị, việc đề cao “cái Tôi” cá nhân sẽ tác động như thế nào đến lối sống của thế hệ
trẻ hiện nay?
Đề 11
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 4:
Rất nhiều người đều đã từng xem múa rối. Mỗi con rối đóng một vai trò khác nhau, gương mặt biểu
cảm, cử chỉ sống động như thật. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy những con rối bị những sợi dây mảnh điều
khiển. Mỗi biểu cảm, mỗi động tác của nó đều bị đôi tay mà chúng ta không nhìn thấy khống chế.
Trên sân khấu cuộc đời, chẳng phải rất nhiều người cũng giống chúng sao? Chúng ta không biết
mình đang làm những gì, không biết vì sao làm như vậy, nhưng không dừng lại được, giống như để
mặc cho đôi tay vô hình sắp đặt. Tôi nghĩ trong lòng mỗi người chúng ta đều có bóng dáng lý tưởng
của mình, nhưng tại sao chúng ta cứ làm những chuyện không thể khiến bản thân vui vẻ, bản thân
6
không muốn làm nhưng lại không thể không làm? Bạn biết vì sao không? Bạn đã từng hỏi vì sao
mình lại làm như vậy không?
(…) Trong cuộc đời, chúng ta luôn chạy về hướng đám đông chứ không phải là hướng của mình.
Chúng ta cứ đi theo bước chân của người khác như thế, chạy ngược chạy xuôi về phía đám đông.
Cuối cùng, tiền không kiếm được mà việc mình muốn làm cũng không làm được. Nếu chúng ta có
thể chủ tâm vào việc mình muốn làm, cộng với tinh thần và sức lực chúng ta dùng để chạy theo
người khác thì chúng ta cũng có thể được thành công.
Liệu chúng ta đã từng nghĩ vì sao mình lại bị nhấn chìm trong đám đông không thể thoát ra được
chưa? Lẽ nào chúng ta thực sự không biết mình muốn gì, muốn làm cái gì sao? Tôi nghĩ mỗi chúng
ta đều có thứ mình muốn và việc mình thích làm.
(Trích Tìm lại cái tôi đã mất cứu vãn cuộc đời không vui vẻ - Trình Chí Lương, Nxb Văn học,
tr.160-161)
Câu 1: Xác định thao tác lập luận chính được sử dụng trong văn bản.
Câu 2: Dựa vào văn bản trên, anh/chị hãy nêu những đặc điểm của con rối trong bộ môn nghệ thuật
múa rối. Vì sao tác giả cho rằng: Trên sân khấu cuộc đời, có rất nhiều người cũng giống những con
rối?
Câu 3: Gọi tên và nêu tác dụng của những kiểu câu phân loại theo mục đích nói mà tác giả sử dụng
trong văn bản?
Câu 4: Anh/chị hãy đánh giá thái độ, quan điểm của tác giả trước hiện tượng được đề cập trong văn
bản
Đề 12
Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi từ câu 1 đến câu 4:
“Trên bao dặm đường dài của cuộc đời, có thể cũng có lúc con chồn chân, mỏi gối và đớn đau. Đó
chưa hẳn là bất hạnh đâu con ạ. Đời người, nếu bằng phẳng quá, cũng coi như mình chưa từng nếm
đủ các dư vị của cuộc đời. Nhạt nhẽo, không thể là nguyên liệu của hạnh phúc.
Mẹ không cầu chúc con may mắn. Mẹ không cầu chúc con sung sướng, hạnh phúc hơn người. Mẹ
chỉ mong muốn con của mẹ luôn là một CON NGƯỜI có trách nhiệm với bản thân, với cộng đồng
và với non sông, đất nước này.
(Trích: Thư mừng sinh nhật con gái 21 tuổi - nguồn: Giáo dục, Vietnamnet)
Câu 1: Đoạn văn trên sử dụng phong cách ngôn ngữ nào?
Câu 2: Nêu hiệu quả của biện pháp tu từ liệt kê trong câu: “có thể cũng có lúc con chồn chân, mỏi
gối và đớn đau”.
Câu 3: Nêu ngắn gọn nội dung chính của đoạn trích.
Câu 4: Anh/chị hiểu câu: “Nhạt nhẽo, không thể là nguyên liệu của hạnh phúc” như thế nào? (Trình
bày khoảng từ 5 đến 7 dòng).
PHẦN II: LÀM VĂN:
Đề 1: Phân tích 12 câu thơ đầu đoạn trích Trao duyên- Truyện Kiều, Nguyễn Du
Đề 2: Phân tích 8 câu thơ cuối đoạn trích Trao duyên- Truyện Kiều, Nguyễn Du
Đề 3: Phân tích 12 câu đầu đoạn trích Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ- Đặng Trần
Côn, Đoàn Thị Điểm
7