Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (60.7 KB, 1 trang )
Hãy tưởng tượng sau 20 năm xa quê em
trở về gặp bà của mình Hãy kể lại cuộc
gặp gỡ đầy xúc động đó
Người đăng: Vũ Mừng - Ngày: 12/01/2018
Đề bài: Hãy tưởng tượng sau 20 năm xa quê em trở về gặp bà của mình. Hãy kể lại cuộc gặp gỡ đầy
xúc động đó - bài văn mẫu lớp 6
“Chuyến bay hãng hàng không Vietnam airlines mang số hiệu 345BN sắp hạ cánh…” giọng nói ấm áp
của cô tiếp viên hàng không vang lên. Tôi liền bừng tỉnh giấc, vậy là sau hơn 20 năm xa cách, hôm nay
tôi đã về Việt Nam, về cho thỏa những nhớ mong da diết của người đã chờ đợi tôi suốt 20 năm qua, tôi
sẽ về với vòng tay ấm của bà tôi.
Kết thúc mọi thủ tục hải quan, tôi nhanh chóng ra phía ngoài để gọi taxi về nhà. Ngồi trên xe, tôi nhớ lại
ngày sắp rời Việt Nam. Hồi ấy, công ty của bố tôi mở thêm một chi nhánh liên doanh với một tập đoàn
lớn của Nga, bố tôi được nhận nhiệm vụ công tác ở đó 7 năm. Bố mẹ tôi đã bàn bạc và quyết định cả gia
đình sẽ chuyển đi cùng bố, nhưng bà tôi một mực không đồng ý đi. Bà tôi bảo, bà sẽ ở lại Việt Nam bố
mẹ tôi cứ yên tâm công tác và lo việc học cho tôi. Bố mẹ tôi đồng ý đưa bà đến nhà chú út, rồi cả nhà tôi
mới sắp xếp công việc để sang Nga. Ngày tiễn tôi lên máy bay, tôi biết mình đã bỏ lại sau lưng một miền
nhớ thương da diết,là ánh mắt bà tôi cứ thẫn thờ đang dõi theo bóng dáng của tôi. Và giờ đây sau 20
năm xa cách, tôi đã trở về Việt Nam, về với bà nội của tôi. Tôi lặng người vì thời gian ấy sao mà trôi qua
nhanh đến thế. Tôi đã thay đổi, còn bà nội tôi thì sao? Bà còn khỏe như ngày xưa không? Mắt bà có
sáng để nhận ra tôi không? Tôi tự đặt ra cho mình cả ngàn câu hỏi như thế. Và tôi chưa kịp nghĩ câu trả
lời cho mình, thì chiếc xe taxi đã dừng trước cửa.
Tôi nhìn xung quanh, tất cả mọi thứ đều xa lạ, nhưng tôi chắc địa chỉ nhà tôi thì không có gì thay đổi. Tôi
ấn chuông và chờ một lúc mới có người ra mở cửa. Cánh cửa từ từ mở ra, hình bóng quen thuộc đang
xuất hiện trước mắt tôi đây rồi, bà nội tôi. Tôi nghẹn ngào, buông thõng vali xuống rồi tôi ôm chầm lấy bà,
nức nở: “Bà ơi! Cháu về với bà rồi đây, thằng Phong của bà đây”. Bà tôi xoa đầu tôi, âu yếm nói : “Cho
bà nhìn lại thằng cháu của bà nào”. Tôi quay ra nhìn bà, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt đầy
nếp nhăn của bà, tôi biết bà tôi đã nhớ tôi nhiều lắm. Rồi bà nói trong hàng lệ: “Ừ, lớn tướng rồi đây nhỉ,
giống hệt bố mày ngày xưa”. Tôi lặng lẽ nhìn bà, mái đầu bạc trắng, đôi chân chậm chạp hơn ngày
xưa,tôi thấy bà đã già đi nhiều lắm. Nhưng trong ánh mắt bà tôi vẫn thấy ánh nhìn trìu mến, yêu thương