Tải bản đầy đủ (.docx) (18 trang)

BÀI TẬP MÔN TÂM LÝ HỌC Y HỌC 1.0

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (218.83 KB, 18 trang )

BÀI TẬP MÔN TÂM LÝ HỌC Y HỌC


Họ và tên sinh viên: Vũ Thị Lệ Quyên
Tổ: 2

Lớp: Y2A

MSV: 1651010366
Số thứ tự: 19

I, Những tài liệu đã tham khảo.
a, Tài liệu đã tham khảo:
-

Khi hơi thở hóa thinh không ( Paul Kalanithi, 2016)
Đắc nhân tâm ( Dale Carnegie, 1936)
Tâm lý học lâm sàng ( Dana castro, 2015)
Tâm lý và đạo đức y học ( Phạm Thị Minh Đức, 2014)
Khát vọng sống để yêu ( Nguyễn Hồng Công, 2007)
ungthubachmai.com.vn

b, Tài liệu hỗ trợ tâm lý bệnh nhân:
-

/>
Tạp chí tâm lý y học.



II, Bài viết thu hoạch.



Lý thuyết tìm hiểu:
Theo kết quả đánh giá nhanh của Bộ Y tế về chăm sóc giảm nhẹ tại 5 tỉnh thành,
bệnh nhân ung thư phải chịu đựng nặng nề về tâm lý và tình cảm. 48% cảm thấy
hoàn toàn hoặc một phần không hài lòng về cuộc sống của họ, 87% bệnh nhân ung
thư buồn hoặc rất buồn. 64% người chăm sóc nói rằng họ dành hơn 10 giờ mỗi
ngày để chăm sóc cho thành viên trong gia đình bị ung thư. Người chăm sóc bệnh
nhân ung thư mất 20-24 giờ một ngày nên cảm thấy lo lắng hoặc trầm cảm.
Ngày 8/5/2018


Bác sĩ Lê Văn Đạt Nhân, Bệnh viện Ung bướu TP HCM cho biết, tất cả bệnh nhân
đều có phản ứng về cảm xúc, tâm lý đối với bệnh ung thư. Ung thư có thể tác động
đến bệnh nhân ở nhiều khía cạnh như cảm giác về bản thân, lòng tự trọng hoặc ý
thức về giá trị bản thân, niềm tin tôn giáo… Một số người đấu tranh với những
cảm xúc khác nhau hoặc chuyển qua các giai đoạn cảm xúc khác nhau, không phải
lúc nào cũng theo thứ tự có thể dự đoán được. Những cảm xúc này có thể xuất hiện
đột ngột hoặc tồn tại dai dẳng.
Những phản ứng cảm xúc của bố mẹ hoặc anh chị em bệnh nhân đang sắp qua đời
đòi hỏi sự chú ý đặc biệt vì chúng có ảnh hưởng trực tiếp đến bệnh nhân. Những
bệnh nhân, thân nhân ở các giai đoạn khác nhau của bệnh ung thư có thể sẽ có các
phản ứng cảm xúc khác nhau. Do đó cần xác định rõ giai đoạn bệnh để chọn phác
đồ điều trị thích hợp cũng như hỗ trợ tâm lý cho bệnh nhân một cách thích hợp.
Bệnh nhân ung thư thường trải qua nhiều cảm xúc, tâm lý khác
nhau. Ảnh: BV
Diễn biến tâm lý chung của bệnh nhân ung thư thường trải qua 5 giai đoạn
 Phủ nhận thường chỉ là một phản kháng tạm thời. “Không, tôi khỏe mà”;
“Chuyện đó không thể xảy ra với tôi được”. Sau đó, người bệnh nhanh chóng
nhận ra đang phải đối mặt với một sự việc rất trầm trọng.
 Giai đoạn thứ hai phẫn nộ, người bệnh bắt đầu nhận ra rằng không thể tiếp tục

phủ nhận mãi được. Họ có thể nổi cơn thịnh nộ và đố kỵ làm cho việc giao tiếp
với họ là một thách thức rất lớn. “Tại sao là tôi, không công bằng chút nào
hết?”; “Sao mà nó có thể xảy ra cho tôi được? “; “Ai gây ra chuyện này?”.
Những cá nhân nào càng mạnh mẽ trong cuộc sống thì càng có khuynh hướng
bùng phát sự phẫn nộ và đố kỵ.
 Giai đoạn thứ ba thương lượng liên quan đến sự hy vọng mà người bệnh mong
rằng có thể kéo dài hoặc trì hoãn cái chết. Thông thường họ tìm mọi cách
thương lượng để kéo dài cuộc sống. “Chỉ cần cho tôi sống đến ngày con tôi tốt
nghiệp”; “Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể được để sống thêm vài năm nữa”;
“Tôi sẽ thưởng cho 2 cây vàng nếu ai cứu sống được tôi”. “Tôi hiểu là tôi sẽ
chết nhưng chỉ mong có thêm thời gian hơn nữa”...
 Giai đoạn thứ tư trầm cảm, người bệnh hiểu rằng cái chết là chắc chắn. Vì thế
họ có thể trở nên im lặng, từ chối gặp người viếng thăm, dành nhiều thời gian
để khóc và đau buồn. Quá trình này làm cho người bệnh cắt đứt với những sự
việc liên quan đến tình thương yêu và bệnh tật. Sự cắt đứt này có tác dụng làm
nguôi ngoai nên trong giai đoạn này không nên tìm cách làm vui cho người
bệnh cho mà để cho nỗi buồn được diễn tiến. “Tôi buồn quá, tôi sắp chết rồi.
Tại sao phải quan tâm đến mấy cái chuyện khác làm gì?”; “Tôi sắp mất người
thân yêu nhất của mình rồi”.
Ngày 8/5/2018


Giai đoạn cuối chấp nhận, người bệnh bắt đầu chấp nhận cái chết sẽ đến với
mình. “Rồi cũng sẽ xong thôi”; “Tôi không thể chống lại được nó, tốt nhất là
nên chuẩn bị đón nhận nó”.
Diễn tiến tâm lý theo quá trình chẩn đoán và điều trị ung thư
Giai đoạn đi thăm khám bệnh: Nhiều bệnh nhân chỉ nghĩ đến ung thư, nhắc đến
ung thư đã hoảng hốt mất ăn, mất ngủ. Đọc sách báo rồi vận vào những triệu chứng
của mình, thế là lo nghĩ luẩn quẩn. Bên cạnh đó, nhiều người chủ quan, mặc dù
bệnh đã lở loét, di căn hạch mới bỏ công việc đi khám bệnh thì đã quá muộn rồi.

Bệnh nhân vừa lo âu vừa hy vọng việc điều trị có kết quả tốt.


Giai đoạn chẩn đoán bệnh: Khi biết mình bị ung thư bệnh nhân thường có những
phản ứng sau:
Choáng váng/mất lòng tin. Phản ứng này đôi khi nặng nề tới mức không thể nói
được gì thêm về kế hoạch điều trị.
 Chối bỏ sự thật không tin là mình bị bệnh.
 Thất vọng và chán chường: Nỗi thất vọng có thể xuất hiện bất kỳ lúc nào sau
khi chẩn đoán ung thư. Bệnh nhân có thể xuất hiện các triệu chứng thần kinh
thực vật: Chán ăn, mất ngủ và các triệu chứng tâm thần như thất vọng, mất tập
trung, hoang tưởng, tội lỗi cho thấy là nỗi thất vọng sâu sắc. Thêm nữa, bệnh
nhân có thể từ chối điều trị nếu họ nghĩ là không tránh được cái chết. Trong
trường hợp này, cần phải tham khảo chuyên khoa tâm thần càng sớm càng tốt.
Giai đoạn điều trị ban đầu: Mỗi phác đồ điều trị ung thư đều mang tới những thách
thức tâm lý riêng.




Phẫu thuật: Hầu hết các bệnh nhân quan niệm phẫu thuật là phương pháp chữa
khỏi tốt nhất. Tuy nhiên, do tính chất tàn phá, phẫu thuật làm cho bệnh nhân
sợ hãi hoặc lo ngại. Hoặc có niềm tin rất sai lầm là “ung thư mà đụng đến dao
kéo là chết”. Bệnh ung thư nếu không phẫu thuật để lấy khối u ra (trừ các loại
ung thư hệ tạo huyết) thì gần như sẽ chết.

Các trạng thái tâm lý thường gặp như sợ hãi, lo lắng do bệnh nhân sợ đau và sợ tử
vong hoặc nhẹ hơn là sự thay đổi hình thể sau mổ. Bệnh nhân cũng dễ có xu hướng
lẩn tránh việc phẫu thuật. Một số bệnh nhân tạo ra mọi cớ trì hoãn, chối bỏ phẫu
thuật vì quá sợ. Bệnh nhân cũng có thể thất vọng sau mổ, phản ứng dằn vặt sau mổ

kéo dài và nặng nề. Những phản ứng dằn vặt nặng nề có thể gây ra các triệu chứng
giống như nỗi thất vọng lớn lao đòi hỏi có những can thiệp về tâm thần.


Xạ trị: Bệnh nhân có cảm giác sợ khi phải đối diện với máy móc và các tác
dụng phụ, lo sợ tia phóng xạ. Đây là biểu hiện hết sức bình thường. Những lời
giải thích về nguyên tắc cơ bản của điều trị tia xạ sẽ giúp sửa chữa được quan
Ngày 8/5/2018




niệm sai lệch đó. Bàn bạc chi tiết về các tác dụng phụ và các điều trị tác đụng
phụ sẽ làm bệnh nhân hết sợ. Nhiều khi bệnh nhân sợ thầy thuốc, gia đình
hoặc cơ sở y tế bỏ mặc “hết trách nhiệm”, hoặc bị bỏ rơi giữa các công đoạn
điều trị. Tia xạ không ảnh hưởng đến người chung quanh vì một số bệnh nhân
lo ngại sẽ ảnh hưởng đến người thân như bồng ẵm em bé…
Hóa trị: Hiện nay, nỗi sợ điều trị hóa chất cùng với tác dụng phụ của nó còn
hơn cả nỗi sợ ung thư. Đa số bệnh nhân đều lo lắng và sợ hãi. Sợ rụng tóc có
thể hàng xóm hoặc người chung quanh biết sẽ kỳ thị, dè bỉu… Việc rụng tóc
có thể xảy ra nhưng các phác đồ hóa trị mới hiện nay không gây rụng tóc. Có
thể mang tóc giả trong thời gian hóa trị, vài tháng sau hóa trị tóc sẽ mọc lại
bình thường. Cần chú ý điều trị kịp thời các biến chứng vì nhiều bệnh nhân bỏ
điều trị do các tác dụng phụ nặng nề.

Giai đoạn cuối: Hầu hết các bệnh nhân ý thức được tiến trình bất khả kháng của
bệnh tật ở giai đoạn cuối, dù có được giải thích hay không. Một số người sợ hãi có
thể phải gửi đi khám tâm thần và điều trị tâm thần hỗ trợ đúng lúc.
Sợ bị bỏ rơi: Thông thường bệnh nhân hay lo lắng ung thư ở giai đoạn muộn
sẽ không được quan tâm đặc biệt của các nhân viên y tế. Cần đảm bảo cho

bệnh nhân thấy thầy thuốc và đội ngũ y tế vẫn tiếp tục chăm sóc. Khi bệnh
nhân gần chết thái độ tích cực và hỗ trợ của thầy thuốc làm giảm nhẹ nỗi đau
buồn của bệnh nhân và gia đình.
 Lo lắng biến dạng cơ thể và mất phẩm giá: Những tác động về tinh thần và
thể xác của người đang hấp hối gây ra nhiều mối lo lắng khác nhau. Ung thư
và việc điều trị ung thư có thể là nhân đạo, nhưng cũng cần nhớ rằng: người
ta vẫn có quyền chết “vinh hiển” (nhất là bệnh nhân đã hôn mê).
 Sợ đau: Ở giai đoạn cuối của điều trị, thuốc giảm đau thích hợp là tối thượng.
 Sợ bỏ dở công việc hoàn thành: Mối quan tâm này gồm cả những vấn đề thực
tế và tâm lý. Nỗi sợ này thay đổi theo giai đoạn trưởng thành. Ví dụ người
cha, người mẹ trẻ lo con thơ dại, trong khi đó một số bệnh nhân lo tới những
vấn đề gia đình, kinh tế chưa giải quyết xong… Trong trường hợp bệnh tật,
họ luôn luôn lo lắng dẫn tới trầm cảm, rối loạn sức khỏe.
Theo bác sĩ Nhân, bệnh nhân ung thư cần được động viên tinh thần người bệnh và
cung cấp thông tin điều trị đúng đắn. Tránh đi khám các thầy lang vườn lang băm
mạnh miệng tuyên bố chữa hết bệnh ung thư bằng các phương pháp điều trị không
chính thống, chỉ làm chậm trễ điều trị và tăng giai đoạn của bệnh ung thư cũng như
tốn kém không cần thiết. Giai đoạn cuối là giai đoạn mà đa số các bệnh viện hiện
nay "bỏ rơi" bệnh nhân. Rất nhiều đau khổ xuất hiện trên bệnh nhân và gia đình ở
giai đoạn này vì họ phải đối mặt với cái chết. Cần liên hệ với các bệnh viện có
khoa chăm sóc giảm nhẹ để được chăm sóc cuối đời tích cực.


Ngày 8/5/2018


( nguồn Bác sĩ Lê Văn Đạt Nhân)

khảo sát thực tế:
52


a, Thông tin chung về cơ sở y tế.
-

-

-

Tên cơ sở y tế: Bệnh viện Y Hà Nội
Địa chỉ: 1 Tôn Thất Tùng, Kim Liên, Đống Đa, Kim Liên Đống Đa Hà Nội,
Vietnam.
1 số nhận xét sơ bộ về cơ sở y tế:
1. diện tích: ước lượng khoảng
2. có bao nhiêu khoa phòng: khoa ung bướu và chăm sóc giảm nhẹ, khoa
răng hàm mặt, khoa chỉnh hình, khoa nhi, khoa sản,….
3. cơ sở vật chất: với 4 tòa nhà lớn phục vụ cho việc khám chữa bệnh:
4. trang thiết bị: nếu so sánh với các bệnh viện huyện ở quê em thì ở đây
không khác gì một thiên đường cho bệnh nhân. Bệnh viện có đủ các
trang thiết bị hiện đại: máy siêu âm, máy chụp CT cắt lớp, máy X
quang,….
Việc đón tiếp: Em và mẹ đã từng khám ở bệnh viện Y Hà Nội. Tất cả mọi
nhân viên, từ bác bảo vệ đến các chị tiếp tân, các chị y tá, rồi cả sinh viên
tình nguyện đều rất nhiệt tình khi có ai hỏi đường, phòng khám.
Lượng bệnh nhân đến khám tại thời điểm khảo sát (sáng thứ 6, ngày
27/4/2018) : lượng bệnh nhân và người nhà ngoài hành lang rất đông, mỗi
khu hành lang diện tích khoảng 20m 2 khoảng 30-60 người ( cả người nhà và
bệnh nhân).

b, Thông tin về người bệnh.
-


-

Tên:
Nguyễn Thị Thanh
Độ tuổi: 46 Nam/Nữ:
Trình độ học vấn: chị học Cao Đẳng Sư Phạm Trung Ương Hà Nội, sau đó
liên thông lên Đại Học
Địa chỉ nhà: thị trấn Yên Định, huyện Hải Hậu, Tỉnh Nam Định
Nghề nghiệp: chị làm giáo viên mầm non xã Hải Phương
Bệnh nhân đến khám: tại phòng , khoa ung bướu và chăm sóc giảm nhẹ
Bệnh nhân đang ngồi chờ khám.
Cô thanh muốn đến đây khám vì: cô nghe nói bệnh viện Y Hà Nội cũng chất
lượng như Bạch Mai, nhưng số lượng bệnh nhân ít nên cô nghĩ đến đây khám
sẽ nhanh và tiết kiệm được thời gian.
Ngày 8/5/2018


Cảm nhận: Cô nói “ đúng như mong đợi, bệnh nhân không nhiều như Bạch
Mai, bệnh viện này sạch sẽ, cô vừa mới từ bến xe ra đây, làm thủ tục cái là
chuẩn bị khám rồi.

-

c, Tìm hiểu sơ bộ về tình trạng bệnh nhân.
-

-

-


Lý do bệnh nhân đến khám: cô khám ở bệnh viện huyện, bệnh viện huyện kết
luận cô bị u vú lành tính, cô muốn biết chắc chắn mình có bị u lành hay
không, cô không tin lắm vào trình độ của các bác sĩ huyện
Những biểu hiện của bệnh: (em đã mời cô và con gái cô ra chỗ ghế ít người
và hỏi) dạo này cô ăn uống kém, sút cân hẳn, người cô lúc nào cũng bứt
rứtkhó chịu, cô rất hay bị cương một bên vú ( cụ thể là bên trái ), sờ vào thì
thấy 1 cục khá là lớn, dạo này tóc cô rụng nhiều hẳn. Chu kỳ kinh nguyệt
của cô không đều nữa. Lúc đầu cô chỉ nghĩ là hiện tượng mãn kinh thông
thường nhưng đi khám và làm một vài xét nghiệm và bác sĩ kết luận cô có
một khối u bên vú trái, bác sĩ khuyên cô cắt bỏ sớm nhưng để chắc chắn
100% thì cô nghe con gái lên hà nội một chuyến.
Tình trạng sức khỏe trước kia: cô khỏe lắm, thỉnh thoảng cảm nhẹ thôi, bởi
cô là giáo viên mầm non lên cô rất chú ý đến sức khỏe của mình và gia đình,
cô nói sức khỏe là vàng, có sức khỏe thì mới làm việc được

d, Tâm lý của người bệnh
-

-

Biểu hiện bên ngoài của cô Thanh: cô có vẻ khá lo lắng, nhiều lúc cô nói lắp
và nói ngọng nữa, nhìn vào ánh mắt cô có nét gì đó rất buồn, cô có nói là
trước mẹ của cô cũng bị ung thư vú, nhưng ngày đó nghèo, lạc hậu nên không
đi khám hay chữa trị gì cả. Mẹ cô bị ung thư vú chỉ có cô và mẹ cô biết,
không ai biết nữa.
Khi cô thanh kể về những dấu hiệu bất thường của mình
 Suy nghĩ nhận thức về tình trạng bệnh: cô có so sánh với mẹ cô và do bác
sĩ ở huyện chuẩn đoán thì tình trạng của cô là giai đoạn sớm nhưng có
khả năng biến chứng nên phải cắt bỏ một bên

 Cô có nói là cô xấu hổ lắm, tuy đã 46 tuổi nhưng cô vẫn đẹp, vẫn yêu
đời. Cô chưa nói cho chồng là cô bị như vậy, cô sợ sau khi phẫu thuật
xong thì tình cảm vợ chồng đi xuống ( lúc đó tay con gái cô cầm tay
cô,mặt cô đỏ ửng lên).
 + Em: lúc mới có những triệu chứng như vậy cô cảm thấy thế nào
Ngày 8/5/2018


-

-

+ Cô: ôi cô sợ lắm cháu, cô sợ cô di truyền từ mẹ cô. Mới có 46 tuổi
cô không thể …( nước mắt cô trào ra…)
Sự ảnh hưởng của bệnh tật đến cuộc sống sinh hoạt và công việc của cô
 Cô đã bị rối loạn giấc ngủ, cô không dám gần gũi với chồng nữa, một
phần vì đau, một phần vì mặc cảm sợ chồng biết ( chi tiết này rất khó khai
thác, vì vào đời sống vợ chồng của cô, nhưng may hôm đó em đi một
mình mặc áo bluse, và có xin cô em là sinh viên cần phỏng vấn cô để làm
bài tập, thông tin em lấy sẽ được giữ bí mật tuyệt đối, em có nói là em sẽ
dấu tên cô, nhưng cô bảo là không sao, giúp được các em là cô rất mừng,
và cô đã rất tự tin tâm sự với em)
 Công việc dạy dỗ trẻ nhỏ là niềm vui của cô, khiến cô yêu đời hơn, giúp
cô quên đi nỗi đau bệnh tật nên cô vẫn đi làm, vẫn nội trợ vẫn nói chuyện
với mọi người như không hề có bất cứ vấn đề gì sức khỏe.
Các thành viên trong gia đình: gia đình cô chỉ có chồng cô và con gái 27 tuổi
đang làm kế toán của một công ty ( không nói tên) tại Hà Nội.
 Con gái cô: rất hay về quê, thấy mẹ gầy đi mới đưa mẹ đi khám và phát
hiện bệnh, chứ chị không biết trước là mẹ bị bệnh như vậy, sau khi biết chị
an ủi mẹ nhiều lắm, chị tìm thông tin báo chí và hỏi bạn bè thì biết đến

bệnh viện Y Hà Nội nên chị đưa mẹ đến khám.
 Chồng cô( là giáo viên cấp 3 đã nghỉ hưu): thấy cô thanh gầy đi nhiều, ăn ít
đi, chú rất hay hỏi và định dẫn cô đi khám nhưng cô không muốn chồng
biết

Em nghe về gia đình cô, thật sự cô rất may mắn, khi có chồng và con gái
quan tâm mình như vậy, vừa kể về chồng và con cô em cảm thấy cô rất tự hào
và hạnh phúc khi có một mái ấm như vậy.
-

Bây giờ cô Thanh đang cùng con gái chờ bác sĩ gọi tên mình vào khám.
 Tâm trạng cô: cô chỉ muốn mau vào khám và làm các thủ tục để biết
chính xác bệnh của mình ở giai đoạn nào và có nhất thiết phải cắt bỏ
một bên vú không. Cắt bỏ một bên như thế cô không hề mong muốn
nhưng cô đã sẵn sang chấp nhận kết quả, dù có tồi tệ như thế nào.
 Cô tin tưởng rằng trường hợp xấu nhất là mất một bên vú, và sau khi
chữa trị cô sẽ lấy lại cân nặng và vóc dáng như ngày trước, cuộc sống
sẽ trở lại như ngày cô chưa bị bệnh.

e, Quan điểm của bệnh nhân về nhu cầu hỗ trợ tâm lý khi vào khám.
Ngày 8/5/2018


- Người bệnh vào bệnh viện: ngoài được các bác sỹ thăm khám, điều trị, đương
nhiên là cần sự động viên, hỗ trợ về tinh thần từ phía các cán bộ tế, để người bệnh
có thêm niềm tin, nghị lực để vượt qua bệnh tật rồi.





theo bệnh nhân:
Những người sẽ là người hỗ trợ về tinh thần, tâm lý cho họ có hiệu quả: Cán
bộ tâm lý, công tác xã hội và gia đình vì cán bộ tâm lý là người được đào tạo
về trình độ hỗ trợ tâm lý cho bệnh nhân, nên đương nhiên họ sẽ giúp cô tốt
hơn. Còn những người trong công tác xã hội vì bản chất họ thân thiện và
truyền được nghị lực sống cho cô ( cô thời trẻ đã từng làm về công tác xã
hội nên cô rất hiểu). Và gia đình không thể thiếu vì họ là người thân thuộc
nhất với cô, họ biết cô thích gì, biết cô ghét gì nên chắc chắn gia đình là
không thể thiếu trong việc hỗ trợ tâm lý. Đó là những người cần và quan
trọng nhất, nhưng nếu bác sĩ là y tá bớt một khoảng thời gian quý báu của
mình đến cùng chia sẻ với bệnh nhân cũng là điều rất chân quý “ cô biết bác
sĩ họ rất bận họ không thể gặp từng bệnh nhân được, nhưng cô nghĩ rằng
trong một ngày trong tuần , thứ 7 chẳng hạn họ có thể mở một câu lạc bộ để
bác sĩ có thể chia sẻ, lắng nghe và hiểu bệnh nhân hơn cháu ạ”
Hình thức hỗ trợ, động viên tinh thần như thế nào:
. Cán bộ y tế giải thích rõ ràng, cẩn thận về bệnh của bệnh nhân, bởi vì khi
không biết rõ bệnh tật, người bệnh sẽ lo lắng thái quá về tình trạng bệnh tật,
hoặc quá chủ quan về tình trạng bệnh của mình.
. Cán bộ y tế chú ý lắng nghe bệnh nhân nói về bệnh tật của họ, những suy
nghĩ: cô nói bất kỳ bệnh nhân nào cũng cần chia sẻ, như cô chẳng hạn, cô
không dám nói với chồng và con, một mình cô chịu đựng thật sự rất áp lực,
cô muốn bác sĩ lắng nghe những chia sẻ và chỉ cho những lời khuyên bổ ích
nhất
. Bác sỹ động viên tinh thần bệnh nhân bằng những lời chia sẻ, khích lệ…
trong quá trình khám chữa bệnh: chưa biết là cô điều trị như thế nào, nhưng
cô mong bác sĩ sẽ là người động viên cô, bởi khi có bệnh tật người cô tin
tưởng nhất chỉ có bác sĩ, chỉ có bác sĩ mới đem lại hy vọng cho cô
. Cán bộ tâm lý, công tác xã hội đến hỏi thăm, chia sẻ, động viên trong khi
người bệnh ngồi chờ khám, làm xét nghiệm hay bất kỳ lúc nào mà bệnh
nhân có thời gain tại bệnh viện như cháu đến hỏi thăm cô chẳng hạn, cô thấy

điều đó quả là ý nghĩa.
Ngày 8/5/2018


. Sự hỗ trợ tinh thần của những chính những sinh viên khi đi thực tập tại
bệnh viện: cô có nói rằng điều đó không chỉ tốt cho bệnh nhân mà còn tốt
cho cả sinh viên nữa cháu à, cái gì cũng phải học, cái gì cũng phải trau dồi,
nên sinh viên lầm như vậy sẽ giúp cho chính các cháu sau này, thật ra cô rất
có thiện cảm với những bác sĩ ăn nói nhẹ nhàng, khéo léo, như là họ đã nói
hàng ngàn lần trước đó
. Có thể trình chiếu trên màn hình tivi tấm gương về những người bệnh kiên
cường, nghị lực chống chọi với bệnh tật: “ ôi cô nghĩ được chứ cháu, có
nhiều bệnh nhân ung thư mà họ đã kiên cường vượt qua, nếu không có
truyền thông thì làm sao cô biết được có những nghị lực sắt đá đáng khâm
phục như vậy, và đâu phải ai cũng biết đến, nên cô nghĩ những cái tivi quảng
cáo thuốc, trà xanh ngoài sảnh kia nên thây bằng video chiếu trên thời sự
hay mạng gì đó ý cháu”
. Chính những bệnh nhân đang chữa bệnh hoặc bệnh tật đã điều trị ổn định,
tiến triển tốt… sẽ trở thành nguồn động viên, khích lệ tinh thần cho các bệnh
nhân khác
. Cô thấy các bệnh nhân cùng bệnh tật nên có một câu lạc bộ chia sẻ kinh
nghiệm ăn uống, luyện tập để giúp đỡ lẫn nhau mau khỏi bệnh và chống trọi
với nỗi đau bệnh tật, điều đó cô thấy chưa có bệnh viện nào làm hay sao
cháu à.

III, Tác phẩm “ khi hơi thở hóa thinh không ”.
-

Tóm tắt tác phẩm:


“Khi hơi thở hóa thinh không” là cuốn hồi kí được viết bởi Paul Kalanithi – một
bác sĩ phẫu thuật não và cũng là một bệnh nhân ung thư phổi giai đoạn cuối. Paul
viết cuốn sách này trong những tháng cuối cùng của cuộc đời anh – khi mà anh
đang đối mặt trực tiếp với cái chết.
Anh là một bác sĩ tài năng - một bác sĩ phẫu thuật thần kinh chính tại Stanford sau
khi hoàn thành khóa đào tạo lĩnh vực lâm sàng khắt khe nhất. Anh cũng là một nhà
khoa học xuất chúng. Đề tài nghiên cứu tiến sĩ về Liệu pháp Gene đã giúp anh
giành được giải thưởng nghiên cứu cao nhất trong sự nghiệp.

Ngày 8/5/2018


Nhưng còn hơn thế, anh cũng là một nhà văn. Trước khi vào trường y khoa, anh đã
có hai tấm văn bằng văn học Anh từ trường Đại học Stanford và đã suy nghĩ
nghiêm túc việc theo đuổi nghiệp viết lách.
Ở tuổi 36, đang trên đỉnh cao sự nghiệp, Paul Kalanithi được chuẩn đoán mắc bệnh
ung thư phổi giai đoạn cuối. Từ một bác sĩ điều trị cho những người sắp chết, nay
anh trở thành một bệnh nhân đang phải vật lộn để mà sống. Dù biết rằng cái chết
cũng sẽ đến với mình, nhưng không ngờ nó đến quá sớm khi sự nghiệp tương lai
đang rộng mở và một gia đình rất hạnh phúc. Kalanithi viết cuốn sách này khi biết
mình bị ung thư phổi. Cuốn hồi ký này ghi chép lại cuộc đời của anh từ thời trẻ với
những sự kiện trong cuộc đời đã đưa anh tới quyết định trở thành bác sĩ phẫu thuật
não – một ngành chuyên môn khó và danh giá nhất trong y khoa; cho tới những
ngày anh từ một bác sĩ trở thành một bệnh nhân – những ngày anh đi tìm định
nghĩa về sự sống và cái chết, và định hình lại ý nghĩa sự tồn tại của anh trên cuộc
đời này.
Điều gì làm cho cuộc sống trở nên đáng sống khi đối mặt với cái chết? Bạn sẽ làm
gì khi tương lai không còn những mục tiêu để phấn đấu? Có ý nghĩa gì khi có một
đứa trẻ, nuôi dưỡng một sinh linh mới chào đời khi mình sắp phải ra đi? Đây là
những câu hỏi mà Kalanithi đã vật lộn trong cuốn hồi ký sâu sắc và tinh tế này.

Paul Kalanithi qua đời vào tháng 3 năm 2015, trong khi đang viết cuốn sách này,
nhưng những lời nói của anh ấy vẫn là lời chỉ dẫn và là món quà cho tất cả chúng
ta. "Tôi bắt đầu nhận ra rằng việc đối mặt với cái chết của chính tôi, theo nghĩa nào
đó, đã không thay đổi được bất cứ điều gì", anh viết. "Bảy lời của Samuel Beckett
bắt đầu lặp lại trong đầu tôi:" Tôi không thể tiếp tục. Tôi sẽ tiếp tục. "
“Khi hơi thở hóa thinh không” là một sự một sự ám ảnh khó mà quên được. Tác
phẩm đưa ta đi đến ranh giới mong mạnh giữa sự sống và cái chết. Khi đối diện với
cái chết, bạn biết điều gì là ý nghĩa với cuộc sống và bạn cần làm gì với cuộc sống
của bạn.
Câu chuyện hết sức cảm động này đã giành được sự quan tâm của một lượng lớn
độc giả không chỉ ở Mỹ mà còn trên toàn thế giới. Cuốn sách nhiều tháng liền
đứng đầu bảng trong danh sách Basic Medical Sciences và suốt nhiều tuần qua
nằm trong New York Times Besseller . Đây cũng là một trong những cuốn sách có
lượng người xem và đánh giá nhiều nhất trên Amazon, chỉ sau chưa đầy một năm
Ngày 8/5/2018


xuất bản. Điều đó cho thấy sự quan tâm rất lớn của người đọc đối với vấn đề ung
thư, về cách con người đối diện và vượt qua chính bản thân khi đối diện với cái
chết









Những chi tiết nói về các hiện tượng tâm lý của con người được mô tả trong

tác phẩm:
Với hai lần từ bác sĩ trở thành bệnh nhân, tâm lý của Paul đi theo năm pha đau
buồn: Phủ nhận – tức giận – mặc cả - suy sụp – chấp nhận.
“ Tôi không còn...vận bộ trang phục chuyên dụng và áo blu trắng mà vận bộ
quần áo bệnh nhân và bị cột vào một cây truyền dịch,.... Lần lượt nhìn qua từng
cửa sổ máy tính một lần nữa....như thể cố biết đâu sẽ tìm ra được điều gì đó làm
thay đổi chẩn đoán”, “Năm ngoái cả hai đã nghi ngờ nhưng đã từ chối tin, thậm
chí từ chối thảo luận về căn bệnh ung thư đang phát triển trong người tôi” : Paul
ban đầu không thể tin vào sự thực, rằng khi đang ở đỉnh cao của sự nghiệp thì
anh lại bị căn bệnh ung thư phổi này. Anh làm mọi cách để từ chối tin vào sự
thực, quên đi sự thực với mong muốn tiếp tục vươn lên những đỉnh cao mới hơn
trong sự nghiệp của mình. Đây là phản ứng tâm lý thường gặp của những bệnh
nhân mắc các căn bệnh hiểm nghèo.
“Tại sao tôi vốn rất uy quyền trong bộ y phục phòng mổ nhưng lại trở nên rụt
rè trong bộ đồ bệnh nhân?”. Dù bản thân là một bác sĩ nhưng khi làm bệnh
nhân, Paul vẫn có cảm giác sợ hãi, rụt rè. Có lẽ, Paul sợ hãi vì khi bản chụp
Xquang được đưa ra sẽ làm khẳng định căn bệnh ung thư đang phát triển trong
người anh.
Trong cuộc đời làm phẫu thuật thần kinh của mình, Paul đã học về rất nhiều
thuật ngữ, từ ngữ khác nhau mà bệnh nhân dùng để mô tả cảm giác đau đớn
nhưng anh vẫn không thực sự biết được cảm giác của những cơn đau ấy thực sự
như thế nào và điều đó vừa là cái nguyên nhân để anh hy vọng, phủ nhận căn
bệnh của mình, vừa làm dấy lên trong anh sự sợ hãi. Sự sợ hãi của Paul đối với
căn bệnh này còn lớn đến mức thậm chí khi đang đau đớn tột độ, anh cũng chần
chừ không thừa nhận căn bệnh ung thư: “Co thắt, cơ lưng... kinh....khủng... “Tôi
xin lỗi nhưng tôi sắp chết vì ung thư”. Những từ này chần chừ trên đầu
lưỡi....Biết đâu đây chỉ là những gì người mắc chứng đau lưng phải chịu?”.
Khi chấp nhận sự thực rằng mình bị ung thư, anh phải vào viện và điều đầu
tiên anh nghĩ tới không phải là mình sẽ khỏi hay không mà là: “Vậy là cái
tương lai mà tôi đã tưởng tượng, cái mà tôi sắp sửa đạt được, đỉnh cao nhất sau

bao thập kỷ tranh đấu cho nó, đã hoàn toàn bay hơi”. Đây mới là điều làm cho
Ngày 8/5/2018










Paul đau khổ khi mà bao năm nỗ lực để vươn tới vị trí mong muốn đã biến mất.
(Phật giáo dạy rằng, nguồn gốc của sự đau khổ là sự vô minh, vô minh nên
tham luyến vào những điều vô thường trong cuộc sống, Paul chính là như vậy)
Kể từ đây, anh nhìn cuộc sống với hai lăng kính: một là bác sĩ và một là bệnh
nhân. Là bác sĩ, anh luôn tự nhủ với bản thân phải cố gắng nỗ lực để chiến
thắng được căn bệnh nhưng là bệnh nhân, anh luôn tự hỏi bản thân mình, “tại
sao lại là tôi?”. Nó cho thấy sự tức giận của anh khi trở thành bệnh nhân, tức
giận vì sao tỷ lệ mắc bệnh dù rất nhỏ mà mình lại bị. Dẫu vậy, lăng kính bác sĩ,
lăng kính của một nhà khoa học cũng giúp anh sớm nghĩ đến câu trả lời: “Vì
sao không phải là tôi?” và dần chấp nhận số phận nghiệt ngã của mình.
Sau sự tức giận về những hậu quả mà căn bệnh mang lại, Paul dần đến với sự
suy sụp: “Nhân diện của tôi - nhân diện của một bác sĩ – đã không còn ý nghĩa
gì nữa.” Anh không còn cảm giác quyền uy của một bác sĩ phẫu thuật thần kinh
nữa mà thay vào đó là sự u ám, rụt rè khi nói về tương lai. Sự suy sụp khiến anh
không thể làm gì hơn nữa mà mọi suy nghĩ bắt đầu đi theo hướng tiêu cực: chết:
“Một chương trong cuộc đời tôi dường như đã kết thúc, mà có lẽ là cả cuốn
sách đã khép lại”. Phẫu thuật thần kinh là niềm đam mê của anh nhưng trước
căn bệnh, anh cũng thừa nhận: “Tôi sẽ không bao giờ quay trở lại bệnh viện này

với vai trò của một bác sĩ. Cô không nghĩ vậy sao?”.
Sư suy sụp của anh cứ theo ngày mà lớn dần. Paul mất niềm tin vào tương lai,
“cái chét vốn rất quen thuộc với tôi trong công việc nay lại ghé thăm tôi...Vậy
mà dường như không thể nhận ra điều gì về nó”, liên tục đề cập đến đường sống
Kaplan-Meier, sẵn sàng với cuộc sống không còn phẫu thuật “Tôi không lo lắng
về bảo vệ đôi tay cho phẫu thuật... nếu không có đôi tay tôi có thể kiếm việc
khác, hoặc không làm việc, hoặc gì đó”.
Trong quá trình thăm khám và trị liệu, khi buộc bản thân, cơ thể mình phải
sống chậm lại, Paul cũng đưa ra những suy nghĩ sâu sắc mà có lẽ nếu không bị
căn bệnh này thì anh không hề nghĩ tới được: “Từ “hy vọng” xuất hiện trong
tiếng Anh khoảng một nghìn năm trước đây, biểu thị sự kết hợp giữa tự tin và
tham vọng. Nhưng thứ mà tôi đang ham muốn: sự sống, thì lại không phải là
thứ mà tôi dám chắc: cái chết. Khi tôi nói về hy vọng, phải chăng điều tôi thực
sự muốn nói là: “Dành một chút cho những ham muốn vô căn cứ?” , “Hóa ra
mối quan hệ của tôi với thống kê thay đổi ngay khi tôi trở thành một con số
thống kê” , “Thật buồn, hai con người đó lên kế hoạch về một cuộc sống bên
nhau, vô tư lự, chưa từng nghĩ đến sự mong manh của chính bản thân mình”, ....
Ngày 8/5/2018













Dù là một bác sĩ với kiến thức chuyên môn tốt nhưng khi gặp căn bệnh của
mình, Paul cũng không thể tự mình đối mặt mà rất cần sự hỗ trợ tinh thần của
gia đình, đồng nghiệp, .... “Tôi phải đối mặt với cái chết và cố gắng hiểu được
điều gì khiến cho cuộc đời mình đáng sống – và tôi cần sự giúp đỡ của Emma”.
Sau điều trị một thời gian, dưới sự hỗ trợ của bác sĩ Emma, gia đình, anh
nhanh chóng cảm thấy khỏe hơn : “Dù không còn rõ đó là gì, nhưng tôi cảm
nhận được nó: một giọt hy vọng”. Từ đây, dường như nhịp điệu cuộc sống trở
lại với anh “khẩu vị tôi quay trở lại, tôi tăng cân thêm một chút,...”. Tuy vậy,
trong anh vẫn có sự lăn tăn, tiếc nuối: “Chàng trai thuở nào say mê các cuộc đi
dạo đường dài, cắm trại và chạy bộ, người thể hiện tình yêu bằng những cái ôm
thật chặt, và người thường tung đứa cháu gái cười khúc khích lên cao – người
đó đã không còn là tôi nữa” hay “nếu sức nặng của cái chết không thể nhẹ bớt
đi, liệu nó có thể quen thuộc hơn được không?”
Sau khi đã thấy được những tia hy vọng của mình (dù là rất nhỏ), Paul quyết
tâm vùng lên chống lại bệnh tật: “Ngày qua ngày tôi duy rì nó và mỗi một chút
sức khỏe tăng lên cũng có thể mở rộng ra các vùng trời mới, phiên bản có-khảnăng của tôi”. Từ đó, tâm lý của anh dần thả lỏng hơn, chuyển biến tích cực hơn
“Tôi bắt đầu mong chờ tới những cuộc gặp cùng Emma”. Anh cho rằng: “Đi về
phía trước, tôi sẽ là ai, và trong bao lâu?...Chẳng phải căn bệnh hiểm nghèo này
là món quà hoàn hảo cho chàng trai trẻ người hằng mong thấu hiểu cái chết hay
sao?”. Tuy vậy, anh vẫn cảm thấy cuộc sống của mình trở nên thiếu thốn khi
“không còn là chính mình, một bác sĩ phẫu thuật, một nhà khoa học – một
chàng trai với tương lai rạng rỡ trước mắt”.
Những suy nghĩ đó cứ trở đi trở lại trong anh để rồi nó đưa anh tới quyết định:
sau khi “căn bệnh ung thư đã ổn định”, anh “rất mong ngóng cơ hội nối lại với
bản thân trước kia”. Có thể thấy, anh khao khát được quay trở lại làm việc, được
trở lại thành vị bác sĩ, vị trí mà anh khao khát bao lâu.
Từ khi được Emma thăm khám và điều trị, anh luôn tự hỏi mình câu hỏi: Liệu
mình ở đâu trong đường sống Kaplan-Meier kia. Khi đó, Emma đã không trả lời
mà chỉ yêu cầu anh tập trung vào các phương pháp chữa bệnh, điều đó đã làm
anh day dứt mãi về câu hỏi trên. Rốt cuộc thời gian cho bản thân là bao lâu, thời

gian cho những gì mình hy vọng cuối cùng là bao lâu, mình nên làm điều gì?
Nhưng khi Emma đưa ra nhận định “Nhưng nhìn anh mà nói thì sống thêm
mười năm nữa không phải ý tưởng điên rồ”. Kể từ đây, giọng văn của cuốn sách
đột nhiên trở nên hồ hởi, phấn khích. Không còn là giọng điệu trầm ngâm ưu tư
Ngày 8/5/2018








nữa mà thay vào đó là “ Một phần trong tôi hồ hởi trước viễn cảnh mười năm”
và nó kéo anh đến quyết định “trở lại phòng mổ”. Ban đầu, anh chỉ nhận một
vài ca, và khi mà niềm đam mê với công việc tăng dần, anh đã quay lại cuộc
sống của một nội trú bình thường. Những cơn đau cũng theo đó mà tăng dần
nhưng lần này, anh quyết phủ nhận, bỏ qua tất cả với niềm tin “sống thêm mười
năm nữa không phải ý tưởng điên rồ” của Emma: “Cơ thể càng bị tra tấn, tôi
càng say mê làm việc. Cuối tuần đầu tiên, tôi ngủ liên tục trong bốn mươi giờ
đồng hồ”.
Như một hệ quả tất yếu, căn bệnh ung thư trong Paul tiến triển thần tốc. Khi
phim chụp được đưa ra, nhìn thấy rõ khối u mới, trong Paul lúc này không còn
phủ nhận, tức giận, mặc cả hay suy sụp nữa, anh nhận ra giới hạn của cơ thể
mình và chấp nhận nó: “Tôi không tức giận cũng không sợ hãi. Đơn giản là thế.
Đó là một thực tế về thế giới, giống như khoảng cách từ mặt trời tới trái đất”.
Lúc này, tiếng của Emma vang lên trong anh: “Anh phải tìm ra điều gì là quan
trọng nhất với mình”. Anh sống chậm lại, cảm nhận nhiều hơn những gì diễn ra
xung quanh thay vì chạy theo guồng quay của sự sống. Anh phát hiện ra mùi
bạch đàn, cây thông trên con đường mà anh đã đi qua bao lần nhưng chẳng hề

để ý.
Lần nhập viện thứ hai này, anh được Brad – một sinh viên nội trú mới – chăm
sóc. Tuy nhiên, sự dửng dưng và có phần kiêu ngạo của Brad đã khiến anh tổn
thương “Tôi có thể thấy được trong mắt Brad tôi không phải là một bệnh nhân
mà là một rắc rối: một ô trống cần phải đánh dấu “đã xong””. Tiếp đó, anh được
hàng loạt các chuyên gia từ các khoa ngành đến để hỗ trợ nhưng nó chẳng giúp
thêm anh được điều gì mà trái lại còn làm anh thấy mệt mỏi, chán nản hơn nữa
khi dường như trong mắt các nhà chuyên khoa, anh chỉ là triệu-chứng-bệnh chứ
không phải là bệnh nhân. Mỗi người đưa ra một ý, mỗi người muốn được xét
nghiệm một kiểu, điều đó làm anh thấy mệt mỏi và anh chợt nhớ tới, thèm
muốn sự xuất hiện của bác sĩ Emma – bác sĩ riêng ung thư của mình. Anh cần
sự an ủi từ Emma, sự nhẹ nhàng của cô, và cả những lời khuyên như “Anh cần
tìm ra điều gì quan trọng nhất với mình”. Đó mới là thứ đem lại sự bình yên cho
tâm trí anh thay vì những kiến thức chuyên môn kia
Căn bệnh trở nên nặng hơn đến mức việc nói cũng trở nên khó khăn với Paul,
dường như lúc này chính là lúc anh tìm thấy điều quan trọng nhất của đời mình.
Những dòng suy ngẫm, trăn trở về cuộc sống, về ý nghĩa của cái chết, làm thế
nào để sống có ý nghĩa dần biến mất và thay thế dần bằng hình ảnh của bé
Ngày 8/5/2018


Elizabeth Acadia – Cady (con gái của anh). Dẫu “ tôi quá lạnh” để ôm đứa bé
mới chào đời nhưng “tôi muốn được ôm con bé”. Căn nhà của anh không còn
ảm đạm một bầu không khí u ám, buồn rầu nữa mà thay vào đó là “có một
nguồn năng lượng thổi đến trong ngôi nhà của chúng tôi”, “những điều mới lạ
tươi sáng phủ quanh bé”. Có phải, anh đã tìm thấy điều quan trọng nhất đối với
bản thân mình: không phải là điều gì đó lớn lao, là những vị trí ngoài xã hội mà
ai cũng mong muốn kia mà là gia đình – điều mà đôi khi vì gần ta quá mà ta
lãng quên đi. Kết thúc cuốn nhật ký, anh để lại cho con dòng thông điệp cuối,
chan chứa những tình cảm cha con: “Khi đến một trong những khoảng khắc mà

con phải nói về bản thân mình trong cuộc sống, về việc con từng là ai, những gì
con đã làm và con có nghĩa thế nào với cuộc đời, cha nguyện cầu con sẽ không
quên rằng, con đã từng lấp đầy tháng ngày của một người đàn ông đang chết
bằng một niềm vui chan chứa, một niềm vui cha chưa từng biết đến trong suốt
những năm trước đây, một niềm vui không khiến cha khao khát thèm thuồng
hơn nữa mà là thỏa mãn, bình an. Tại thời điểm này, ngay lúc này, đó là một
điều vĩ đại.”
- Rút ra ý nghĩa đối với bản thân:
Đây là cuốn sách được dịch, dù có thế nào đi chăng nữa cũng không thể truyền đạt
hết tâm sự mà Paul Kalanithi muốn truyền tải cho chúng ta được
Nhưng cuốn sách đã để lại trong trái tim em những điều thật tuyệt vời mà không
một cuốn sách nào có được. Thực sự mới đầu em chỉ thấy tuyệt vọng, cuộc sống
thật bất công, anh ấy dành cả thanh xuân chỉ để học chỉ để cố gắng, theo đuổi ước
mơ… nhưng đến cái giây phút chạm đến đích chạm đến vinh quang thì thật chớ
trêu. Tưởng chừng như ung thư sẽ lấy hết tất cả của anh, sẽ lấy đi niềm tin, sẽ lấy
đi nghị lực sống. Không hề mà ngược lại chính cái ngõ cụt ấy lại mở ra một con
đường mới, bắt đầu thực hiện những đam mê mà anh từng ấp ủ.
Cuốn sách minh chứng một điều rằng không gì có thể đánh bại con người. Niềm
tin, ý trí, đam mê, khát vọng sống cháy bỏng đã giúp con người vượt qua tất cả.
Một khía cạnh khác, để trở thành một bác sĩ không hề đơn giản. Từ khi ngồi trên
chiếc ghế giảng đường đã phải nỗ lực hơn nghành nghề khác rất nhiều rồi. Phải
tranh giành việc học, tranh dành để được thực hành, cơ hội học tập không có nhiều,
bất kỳ ai biết cách tận dụng người đó mới có nền tảng để làm việc sau này. Đã
muốn trở thành một bác sĩ thì không bao giờ có khái niệm ra trường, phải học, học
Ngày 8/5/2018


mọi lúc, mọi nơi, mọi thời điểm… học suốt cuộc đời. muốn giỏi, muốn cứu được
bệnh nhân phải hy sinh những đêm ngon giấc. Thanh xuân của một bác sĩ sẽ là
sách vở, là bệnh nhân, là bệnh viện, rồi là bệnh tật…. Vâng dù có gọi là vất vả,

nhưng qua cuốn sách em thấy yêu việc trở thành một bác sĩ, em thấy những hy sinh
đó không là gì. Đã là đam mê là ước mơ dù có phải đánh đổi mọi thứ, cả tính mạng
cũng không sao.
20 tuổi, cô gái à hãy thật mạnh mẽ, không có gì có thể cản bước được em đâu,
ngoài kia có cả một bầu trời dông bão, những kỳ thi trước mắt, những lần trượt
môn vì lười học, những tối một mình ăn cơm muộn vì đi làm thêm, những lần thấy
trộm được ánh mắt coi thường của lũ bạn “ mày không học à, lười như hủi”… có là
gì đâu. Phải ngã vài lần mới biết tự đứng lên mà đi, à không với em thì em phải
ngã cả triệu lần mới đi vững được. Chắc chắn sau một vài cơn mưa rào sẽ có cầu
vòng mà. Hãy vươn lên cứng cỏi như những cây xương rồng ấy, càng khắc nghiệt
càng phải vươn lên
IV. kỹ năng giải quyết tình huống
1.

2.

3.

4.

Bệnh nhân đau đớn vì vết thương (kêu la, rên xiết, mất ăn, mất ngủ …): tìm
các nhanh nhất giảm đau cho bệnh nhân, dung thuốc giảm đau nếu được, chỉ
cho bệnh nhân ăn những đồ ăn giúp giảm đau, nhanh lành vết thương. Không
ai khác sự động viên từ thành viên trong gia đình là quan trọng nhất.
Bệnh nhân đau buồn, suy sụp tinh thần khi bệnh tình trở nên nặng hơn hoặc có
chiều hướng xấu đi: đây là tiình huống cả bệnh nhân và bác sĩ đều không
mong muốn. trước tiên bảo bệnh nhân bình tĩnh để tìm ra nguyên nhân gây
nên tình trạng này sớm nhất để không xảy ra bất kỳ một biến chứng nào nữa.
động viên bệnh nhân, thường xuyên gặp và trò chuyện trực tiếp hoặc qua đ
Bệnh nhân lo lắng vì sắp phải phẫu thuật (can thiệp tim mạch; mổ lấy sỏi thận,

cắt dạ dày, cắt bỏ khối u ở vú …): Nói cho bệnh nhân hiểu rằng muốn khỏi
bệnh thì nhất định phải phẫu thuật, tạo tâm lý cho bệnh nhân yên tâm nhất.
Tay nghề của bác sĩ mới là điều giúp bệnh nhân yên tâm nhất, không ai
muốn giao tính mạng của mình cho một bác sĩ thiếu trình độ chuyên môn cả.
vậy phải chọn lựa bác sĩ phẫu thuật tối ưu nhất
Bệnh nhân bức xúc, nổi nóng với bác sỹ vì phải chờ đợi quá lâu mới được vào
khám vì có rất nhiều bệnh nhân khác chen ngang, không vào khám theo đúng
thứ tự (mặc dù phòng khám có màn hình vô tuyến để hiển thị tên từng bệnh
Ngày 8/5/2018


nhân ở ngoài khi đến lượt): việc này không chỉ ảnh hưởng đến công việc của
bác sĩ, mà còn ảnh hưởng đến lợi ích của các bệnh nhân khác, một người bức
xúc sẽ làm cả khoa phòng lộn xộn, việc làm ngay lúc đó là gọi trưởng khoa,
bảo vệ nếu bác sĩ đang khám có thể sử lý thì nên khuyên nhủ bệnh nhân bình
tĩnh trật tự là cách êm đẹp nhất.
Theo em, người thầy thuốc cần làm gì hoặc xử lý như thế nào với mỗi tình
huống trên: để trở thành một bác sĩ thực thụ điều cần làm ngay lúc này là học
tập, trau dồi những kỹ năng ứng sử. không hề dễ một chút nào nếu như chúng ta
gặp những tình huống đó lần đầu tiên, bất kỳ việc gì cũng phải học, xem người
khác làm rồi rút ra kinh nghiệm cho mình, làm nhiều thực hành nhiều sẽ trở
thành một thói quen, giọng nói truyền cảm, tự tin ấm áp sẽ giúp tạo thiện cảm
trong mọi tình huống, ví dụ với giọng chua ngoa mặc dù không có ý gì nhưng
khi nghe đã thấy không có thiện cảm rồi. nếu như có thời gian sinh viên nên đi
học các lớp luyện về giọng nói, kỹ năng giao tiếp, để không bị nói ngọng hay
nói giọng vùng miền… tóm gọn lại học sách vở rất cần nhưng nó không phải là
tất cả, phải tự làm, tự thực hành, tự mắc lỗi rồi sẽ tự rút ra kinh nghiệm.
V. Bài học
Những thuận lợi và khó khăn khi thực hiện
- Thuận lợi: rất may mắn em đã gặp được cô Thanh và con gái cô, cả hai

người đều rất nhiệt tình, cô Thanh không hề ngại ngần gì mà chia sẻ với em rất
chân thành, không biết nói gì hơn là em cảm ơn cô rất nhiều
- Khó khăn: em đi đến bệnh viện một mình, có hỏi kinh nghiệm của anh chị
Y3, nhưng khi bắt đầu em thực sự là lung túng, nhờ có cô khá là hiền và vui tính
nên em mới lấy lại được bình tĩnh
 Ý nghĩa của bài tập này:


Lúc mới nhận bài tập em đã có suy nghĩ “ làm không biết để làm gì chứ” nhưng
khi bắt tay làm và hoàn thành nó em đã thấy mình phải hoàn thiện hơn rất nhiều
nữa, không chỉ có kiến thức chuyên môn mà những kỹ năng về giao tiếp và ứng sử
thật sự là vô cùng cần thiết. Em còn thiếu xót rất nhiều, cả về giọng nói lẫn ánh
mắt cử chỉ
Kinh nghiệm rút ra từ bài tập này là : trước khi trao đổi với bệnh nhân mình
phải có một dàn ý trong đầu sẵn để có thể tự tin nói chuyện với bệnh nhân.
Ngày 8/5/2018


Thiếu xót lớn nhất của em đó là chỉ trò chuyện với một bệnh nhân, đáng ra em
nên dành thời gian để gặp nhiều bệnh nhân hơn vì mỗi bệnh nhân một khác, không
ai giống ai cả, không phải ai cũng sẵn lòng dành thời gian ra nói chuyện või mình
Trên hết là phải tôn trọng bệnh nhân, sự tôn trọng ấy phải thể hiện qua lời nói,
ánh mắt( cảm thông) cử chỉ ( nghi chép cẩn thận).

 the end 

Ngày 8/5/2018




×