Tải bản đầy đủ (.pdf) (2 trang)

Bài dự thi số 5 :: Trường THCS Trần Văn Ơn :: | Tin tức | Bản tin trường | Thông báo | Bài viết dự thi diễn đàn "RỰC SÁNG ƯỚC MƠ TUỔI THƠ" Bai du thi 5

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (61.45 KB, 2 trang )

CHO VÀ NHẬN
Tình yêu thương là thứ luôn hiện hữu trong cuộc sống chúng ta. Nó ở ngay bên cạnh ta thôi,
nhưng ta không bao giờ có thể chạm được vào nó mà chỉ có thể cảm nhận bằng chính trái tim
mình. Đó có thể là tình mẫu tử, phụ tử, tình thương gia đình, bạn bè,… Ai cũng cần có được tình
thương, và cũng cần trao yêu thương đó đi, nhưng còn đối với bao bạn nhỏ, người cô độc chưa một
lần được cảm nhận thế giới bên ngoài kia, chưa hiểu được tình thương gia đình là gì, và thậm chí là
gần như là không có nơi để trao yêu thương, mà ngược lại chỉ là sự u tối, đau khổ, buồn bã trong
bệnh tật, mồ côi cha mẹ. Những mảnh đời bất hạnh ấy mới thật đáng thương làm sao! Họ cần vòng
tay sẻ chia của chúng ta, của tôi, của bạn, và hơn nữa là của xã hội tươi đẹp này. Đó sẽ luôn là ước
mơ lớn lao trong trái tim tôi: Đưa một bàn tay ra để giúp đỡ người khác, khốn khó hơn mình không
phải là 1 việc khó, vậy nên hãy giúp đỡ họ, lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn bé nhỏ kia
để rồi ta cũng sẽ nhận được món quà của cuộc sống, nhận thấy trái tim mình có nắng…
Bước đến trước một tâm hồn đã bị tổn thương, khép kín lại vì những mặc cảm với xung
quanh là một điều đã khó, nhưng giúp họ mở cửa trái tim còn là một điều khó hơn! Cuộc sống này
quả thật bao la, rộng lớn! Có bao đứa trẻ chỉ mới bảy, tám tuổi và thậm chí là còn nhỏ hơn nữa mà
đã phải chịu đựng những sóng gió khôn nguôi của cuộc đời. Đối với họ, không có bất cứ một thứ
vật chất nào có thể lấp đầy những khoảng trống kia vì có thể nỗi đau đó quá lớn, hay đơn giản hơn
là vì họ không cần tiền bạc, không cần những món quà cho đi mà không có tình thương, không có
sự tôn trọng, chỉ là lòng thương hại. Nhiều khi, chúng ta đã quên mất đi, thứ quan trọng nhất mà ai
ai cũng luôn mong muốn có được đó chính là tình yêu thương, một chỗ dựa tinh thần, một bờ vai
đủ vững chắc để ta có thể dựa vào, một nơi để ta có thể trải lòng và hơn cả là nơi mà ta có thể vượt
qua được bức tường mặc cảm to lớn kia! Cho đi và nhận lại luôn là những điều song hành với
nhau, nếu ta chỉ cứ toan tính mà quên đi lý lẽ sống này thì thật là một điều đáng tiếc. Trái tim sẽ
đến với trái tim, còn lý trí thì không là gì cả. “Dễ là khi nhận, nhưng Khó là khi cho”. Vậy nên mới
nói cuộc sống này thật muôn màu muôn mặt, để nhận được bất kì điều gì từ người khác, k phải là
chuyện dễ dàng, bởi vì không có gì là miễn phí cả. Thế mà cho đi còn lại là điều lớn lao hơn nữa.
Nhưng cuối cùng thì không có gì là khó, tất cả chỉ cần sự chân thành, xuất phát từ chính trái tim
tràn ngập tình yêu thương, k toan tính, thì chắc chắn đích đến của nó cũng sẽ là trái tim, một trái
tim khác cần tình thương. Đó cũng chính là ước mơ của tôi, cho đi và nhận lại!
Cho đi thì ta sẽ phải mất đấy, nhưng nếu cho đi trái tim mình thì cuộc đời sẽ dành lại cho ta
một món quà khác, ý nghĩa hơn mà chỉ những ai THẬT SỰ có tấm lòng mới có thể thấy, cảm nhận


và hiểu được. Tại sao ta có thể nói như vậy? Cuộc sống hiện đại ngày nay luôn tấp nập, bận bịu
bao công việc, ai cũng phải đuổi theo thời gian để mà học tập làm việc và bắt kịp với thời đại, của
cái “nhịp sống số” ngày nay. Bao phong trào giúp đỡ những người khó khăn hơn mình vẫn ở đấy,
và dẫu có tổ chức nhiều đến bao nhiêu thì ý nghĩa của nó cũng không bao giờ mà truyền đạt được
hết, vì bao người chỉ biết đóng góp với suy nghĩ tiêu cực, có thể là vì những người xung quanh
mình đóng góp, vì cái “tôi” của mình, vì sự ganh đua,… mà mấy ai hiểu hết được đấy là để làm gì
vời những ý nghĩa cao đẹp đến thế nào? Hãy luôn nhớ rằng “Người hạnh phúc nhất là người mang
lại hạnh phúc cho người khác”, hãy hiểu rằng việc đem đến hạnh phúc cho người khác không bao
giờ mất đi đâu cả. Có một câu chuyện thế này: Một anh chàng nhà nghèo nọ tên Joe giúp đỡ một
quý cô giàu có không may bị hư xe dọc đường trong đêm mưa bão rất lớn mà không cần bất kì tiền
bạc nào cả, anh bảo nếu như bà ta thật sự muốn trả ơn thì lần sau, khi gặp một người cần giúp đỡ,
bà hãy sẵn lòng giúp họ và “…hãy nhớ đến tôi nhé!”. Sau đó, bà vào một quán nước nhỏ bên


đường để tạm lánh bão tuyết, bà gặp cô phục vụ mang ra một chiếc khăn ấm, sạch để phúi lớp
tuyết bám trên áo; cô nở một nụ cười đáng yêu dẫu đã đứng bán suốt ngày dài mệt mỏi; cô mang
thai được chừng tám tháng nhưng điều đó vẫn không làm thay đổi thái độ đối với khách. Nó làm
bà thắc mắc sao một người nghèo như thế mà lại cho bà nhiều thứ đến như vậy và… bà nhớ đến
Joe. Ngồi một lúc, bà đứng dậy bỏ đi với tờ bạc 100 đô, và mẩu giấy: “Cô không nợ tôi gì cả, tôi
cũng vậy. Có người đã từng giúp tôi trên đường, giờ tôi giúp lại cô. Nếu cô thật sự muốn trả ơn tôi
thì hãy làm thế này: Đừng để sợi dây yêu thương chấm dứt nơi cô” Và cuối cùng câu chuyện kết
thúc trong lời nói của cô gái bán hàng với chồng:”..bà ta đã để lại món tiền và một mẩu giấy. Em
tin mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi, JOE à! Món quà ta có thể nhận được ở đây có thể sẽ như sợi dây
yêu thương, ta giúp người này, rồi họ giúp đỡ một người khác, rồi một lúc nào đó, sẽ có người đến
giúp ta như một món quà vô giá từ cuộc sống. Hay đơn giản hơn món quà tặng ấy sẽ là nụ cười
hạnh phúc nơi ng được ta giúp đỡ, ai có cảm nhận được nó sâu sắc hơn chính mình, người trao đi
yêu thương đó đâu chứ. Đó chính là ước mơ của tôi, cho đi và nhận lại sự hạnh phúc!
Tình yêu thương có thể gửi đến bất cứ nơi đâu, nhưng quan trọng là nơi bắt nguồn nó. Hãy
để trái tim đến được với trái tim. Hãy trao yêu thương từ trong sâu thẳm đáy lòng của mình đến với
những người khốn khó hơn để cảm thấy mình hạnh phúc hơn, thấy cuộc sống ý nghĩa hơn để cuộc

sống luôn tràn ngập ánh nắng lung linh, xoá tan đi sự lạnh lẽo, cô độc của bao người trên thế giới
này!



×