Tải bản đầy đủ (.pdf) (3 trang)

DSpace at VNU: Nghiên cứu đánh giá tiềm năng tái chế chất thải điện tử và thu hồi kim loại có giá trị từ bản mạch điện tử thải bỏ

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (201.71 KB, 3 trang )

Nghiên cứu đánh giá tiềm năng tái chế chất
thải điện tử và thu hồi kim loại có giá trị từ
bản mạch điện tử thải bỏ
Đặng Thị Hường
Trường Đại học Khoa học tự nhiên
Luận văn ThS. ngành: Hóa môi trường; Mã số: 60 44 41
Người hướng dẫn: TS. Chu Xuân Quang
Năm bảo vệ: 2013
Abstract. Ước tính lượng chất thải điện tử ở Hà Nội và Hải phòng sử dụng phương
pháp Carnegie Mellon. Tìm hiểu phân loại các thành phần của bản mạch máy tính
thải bỏ. Khảo sát hiệu quả hòa tách Cu ở các điều kiện khác nhau sử dụng hệ
(H2SO4 + H2O2) trong thiết bị thử nghiệm. Kết tinh dung dịch muối CuSO4 thu
được.
Keywords. Hóa môi trường; Tái chế kim loại; Chất thải điện tử

Content
Ngày nay các thiết bị điện tử như ti vi, máy tính, tủ lạnh, máy in, điện thoại di động,
…đã trở thành mặt hàng thiết yếu trong cuộc sống do những chức năng và tiện ích mà chúng
mang lại, nhưng khi không còn được sử dụng nữa thì chính các loại máy móc hiện đại lại trở
thành nguồn chất thải rất độc hại đối với môi trường, Loại chất thải này được gọi là chất thải
điện tử (e-waste).
Chất thải điện tử được xếp vào loại các chất thải nguy hại do chúng có chứa khối
lượng khá lớn các chất độc hại như chì, cadimi, thủy ngân, …cho nên nếu tiêu hủy hoặc tái
chế không đúng cách, các chất này sẽ ngấm vào đất, vào mạch nước ngầm… gây ảnh hưởng
nghiêm trọng đến môi trường và sức khỏe con người.
Tuy nhiên, chất thải điện tử không hoàn toàn là đồ bỏ đi độc hại mà trái lại, nếu được
xử lý và khai thác đúng cách thì chất thải điện tử sẽ trở thành “dòng chất thải có khả năng
tiềm tàng” và được ví như “mỏ vàng” vì chứa một lượng đáng kể các vật liệu quý có thể thu
hồi đem lại nguồn lợi kinh tế cao như: vàng, bạc, đồng, platin, niken… Do đó, không xử lý
chất thải điện tử đồng nghĩa với việc lãng phí một nguồn tài nguyên lớn.
Tại Việt Nam, nguồn thải rác điện tử chủ yếu do doanh nghiệp điện tử trong


nước nhập phế liệu từ nước ngoài về để tái chế hoặc do người dân sử dụng thải ra. Đặc biệt
trong những năm gần đây, do chính sách hội nhập kinh tế khu vực và thế giới và mức sống
của người dân ngày càng được nâng cao chính vì vậy lượng chất thải điện tử đang gia tăng rất
nhanh chóng. Mặc dù mối nguy này đã được cảnh báo, nhưng đến nay việc quản lý và xử lý
rác thải điện tử tại Việt Nam vẫn còn nhiều bất cập.


Để có cái nhìn toàn diện hơn về tiềm năng và những nguy cơ đối với môi trường của
chất thải điện tử và góp phần nghiên cứu tìm ra giải pháp hiệu quả trong việc tái chế chất thải
điện tử tại Việt Nam, trong luận văn này, chúng tôi đi sâu vào “Nghiên cứu đánh giá tiềm
năng tái chế chất thải điện tử và thu hồi kim loại có giá trị từ bản mạch điện tử thải bỏ”.

References
Tiếng Việt
1. Huỳnh Trung Hải, Trần Văn Nhân, Cao Xuân Mai (12/2006) “Chất thải rắn công nghiệp
điện tử khu vực Hà Nội và khả năng tái chế các kim loại”, Báo cáo tại hội nghị chất thải rắn
– Hà Nội.
2. Hà Vĩnh Hưng (2011), Nghiên cứu thu hồi vàng từ chất thải điện tử, Luận án tiến sỹ công
nghệ Môi trường, Đại học Bách khoa Hà Nội, Hà Nội.
3. Hà Vĩnh Hưng, Huỳnh Trung Hải, Jae-Chun Lee (2009), “Chất thải điện tử và
công nghệ tái chế”, Tạp chí môi trường, 11(1), tr.20-21.
4. Hoàng Nhâm (2005), Hóa học vô cơ, tập 3, Nhà xuất bản giáo dục.
5. Nguyễn Văn Ri (2001), Giáo trình thực tập hóa phân tích, Nhà xuất bản đại học Quốc Gia
Hà Nội, 2001.
6. Đỗ Quang Trung (2008), Báo cáo tóm tắt kết quả thực hiện đề tài
xây dựng giải pháp về quản lý và tái sử dụng chất thải điện tử (E-Waste) ở Việt Nam giai
đoạn 2006-2010, mã số QMT 06.01, Hà Nội.
7. Viện khoa học và công nghệ môi trường (2012), Báo cáo nghiên cứu công nghệ tái chế
rác thải điện tử để thu hồi kim loại và sản xuất spinel cobalt-nhôm sử dụng trong ngành gốm
sứ, mã số B2010-01-408-TĐ, Hà Nội.

Tiếng Anh
8. Antti Tohka and Harri Lehto (2005), “Mechanical and Thermal Recycling of Waste from
Electric and Electrical Equipment”, Energy Engineering and Environmental Protection
Publications, Helsinki University of Technology, Espoo.
9. Cui JR, Zhang LF (2008), “Metallurgical recovery of metals from electronic waste”, a
review J. Hazard Mater, 10, pp.158- 228.
10. Gaidajis.G, Angelakoglou.K and Aktsoglou.D (2010), “E-waste:
Environmental
Problems and Current Management”, Journal of Engineering Science and Technology
Review, Greece.
11. Gongming Zhou, Zhihua Luo and XuluZhai (2007), “Experimental study on
metal
recycling from waste PCB”, Proceedings of the International Conference on Sustainable
Solid Waste Management, India, 20, pp.155-162.
12. Kang Hai-Yong, M. Schoenung Julie, (2005), “Electronic waste recycling: A review of
U,S, infrastructure and technology options”, Resources, conservation and recycling, 45,
pp.368-400.
13. Keith Scott and Andrea Mecucci (2002), “Leaching and electrochemical recovery of
copper, lead and tin from scrap printed circuit boards”, Journal of Chemical Technology and
Biotechnology, 50, pp. 449-457.
14. Maharashtra Pollution Control Board (2007), Report on Assessment of Electronic Wastes
in Mumbai-Pune Area, New Delhi, India.
15. Maheshwar Dwivedy (2009), “Estimation of future outflows of e-waste in India”,
Elsevier journal, pp. 483-491.
16. Ministry of enviroment and Forest (2008), Guidelines for enviromentally sound
management of e-waste, Delhi, India.
17. The Rajya Sabha Secretariat on topical issues (2011), E- waste in India, India


18.Tom Young (2010), E-waste a growing problem for China and India,, Korea.

19. UNEP (2007), E-waste volume 1: Inventory assessment manual.
20. Wernick.I.K, Themelis.N.J (1998), “Recycling metals for the environment”, Annual
review of energy and the Enviroment, Annual Reviews Inc, Palo Alto, CA, USA, 48, pp. 465497.
21. Tham khảo trang web của Bộ Tài nguyên và Môi trường Việt Nam
http://www,monre,gov,vn/v35/default,aspx?tabid=428&CateID=39&ID=119471&Code=HT
KM119471



×