Thời gian
-Đà Nẵng ngày
13/4/2016
-8 giờ kém 5 tại Trung
tâm Bảo trợ xã hội Đà
Nẵng
Hoạt động
-8 giờ kém 5 tại Trung
tâm Bảo trợ xã hội Đà
Nẵng
-Hôm nay là ngày đầu
tiên lớp em được Giáo
viên chủ nhiệm dắt đến để
gặp Ban giám đốc của
Trung tâm BTXH Đà
Nẵng – nơi mà chúng em
sắp thực hành môn CTXH
với cá nhân. Đón tiếp
chúng em là bác Phó giám
đốc Nguyễn Văn Be
- Chào hỏi xong bác giới
thiệu về Trung tâm và
cung cấp cho chúng em
những thông tin liên quan
đến Trung tâm để chúng
em có thể làm tốt bài báo
cáo, ngoài ra bác còn chia
sẽ về những kinh nghiệm
làm việc của bản thân
-Sau một lúc cả hai bên
trao đổi về những thắc
mắc của mình thì bác Be
đề nghị được đưa mọi
người đi tham quan một
vòng quanh Trung tâm
Cảm nghĩ
-Nhóm chúng em chia ra
hai nhóm đi theo hai
hướng, em đi dạo quanh
một vòng thì ghé vào khu
người già, nói chuyện với
-Thấy các cụ vui bản thân
e cũng nghẹn ngào, nhìn
thấy chúng em các cụ
vuihẳn, niềm nở chào
đón, con người ở đây thân
-Bác là người thân thiết
và cởi mở, nói chuyện rất
vui tính, hài hước
-Trung tâm có đội ngũ cán
bộ làm việc chăm chỉ, có
kỹ năng, chân thành và
nhiệt huyết. Khuôn viên
của Trung tâm rộng,
thoáng khí, mát mẻ. Cơ sở
vật chất khá tốt, phòng ốc
sạch sẽ, những đối tượng
ở đây được chăm sóc khá
tốt từ việc ăn , ở, đến
mặc...
các cụ, làm trò cho các cụ
cười
thiện, đáng yêu lắm. Ai
cũng hỏi là chúng em lên
đay để làm gì, em giải
thích thì các cụ có vẻ như
không hiểu nhưng vẫn
cười, vẫn vui vì có người
lên thăm
-Trò chuyện với các cụ
được một lúc thì em phải
chào các cụ ra về.
-Rời Trung tâm lòng em
dội lên những cảm xúc
khó tả, thương cho những
số phận con người ở đây,
điều này khiến em quyết
tâm học tốt hơn.
- Hôm qua về mà lòng
-Đà Nẵng ngày 14/4/2016 vẫn tiếc nuối nên hôm nay
-15 giờ tại Trung tâm Bảo chỉ mong mau đến Trung
tâm. Bữa trước chưa tham
trợ xã hội Đà Nẵng
quan hết nên hôm nay em
cùng các bạn ghé khu
trung niên.
- Khi được hỏi về nguyện
-Ở đây các chú hoạt bát,
niềm nở, nói chuyện rôm
rả. Các chú dễ dàng kể
chuyện của bản thân cho
chúng em nghe, có nhiều
hoàn cảnh thật đáng
thương, tuy vậy nhưng
thấy các chú vui vẻ lắm
-Mà cũng đúng thật, ở cái
tuổi như các chú mà phải
vọng ai cũng muốn được
ra ngoài đi làm, ở đây bức
bách quá nhưng không thể
vì ra ngoài đau ốm không
ai lo.
chịu cái cảnh tù túng như
vậy thì thật thiệt thòi. Em
có động viên các chú phải
cố gắng, vượt qua hoàn
cảnh, vượt qua bản thân,
ở đây có nhân viên Trung
tâm chăm sóc sẽ tốt hơn
ra ngoài, có một chú hứa
sẽ làm tốt
-Sau đó em chào và qua
khu Mẫu giáo
-Ở đây hầu hết là các trẻ
khuyết tật, vừa nhìn thấy
em là các em chạy ra ôm
chầm , như thân quen lâu
lắm rồi
-Nhìn các em ngây thơ,
hồn nhiên, yêu đời đến lạ
- mặc dù cơ thể không
lành lặn, lòng em thắt lại,
tại sao những đứa trẻ đáng
yêu như vậy lại gánh chịu
quá nhiều thiệt thòi, bất
hạnh như vậy. Cũng còn
may mắn là các em được
đưa vào đây để chăm sóc
nuôi dưỡng, các cô giáo
thương lắm, tận tình chăm
sóc, xem như con mình
-Cơ sở vật chất ở đây tốt,
- Mãi chơi với các em mà có nhiều trang thiết bị,
em quên luôn là đã đến
nhiều đồ chơi, dụng cụ
giờ về,bạn vô kêu em mới học tập cần thiết , phòng
biết, em chào cô giáo và
học trang trí rất hợp với
các em rồi đứng lên về.
lứa tuổi... điều này sẽ tạo
Bé Thảo chạy theo níu lại điều kiện cho các trẻ khỏe
làm em xúc động , cô giáo mạnh và phát triển tốt
phải ra bế Thảo vào, em
đã đi được một đoạn rồi
mà các em vẫn còn vẫy
tay chào, dễ thương quá.
-Thế là đã sang tuần thứ
-Đà Nẵng ngày 18/4/2016 hai em thực hành tại
-15 giờ tại Trung tâm
Trung tâm này.
BTXH Đà Nẵng
-Trong ngày hôm nay, có
nhiều bạn trong nhóm em
đã tìm được thân chủ, em
thì chưa vội, mình còn
nhiều thời gian mà.
- Cái nắng chói chang
cuối tháng tư như muốn
thiêu, muốn đốt con người
ta và mọi vật xung quanh.
Tuy nhiên vẫn không
khiến em và các bạn nản
mà ngược lại rất hăng hái
-Hôm nay, em quyết định
sẽ vào khu người già, nên
khi đến Trung tâm là em
đi thẳng vào đó luôn.
Nhiều cụ nhìn thấy em thì
như nhìn thấy người quen,
ra cầm tay em dắt vô.
-Em đi vô thăm từng
phòng, nói chuyện với các
cụ, hỏi thăm cuộc sống
của các cụ
-Đa số các cụ ở đây đều
không có gia đình nên
thấy chúng em các cụ
mừng lắm, hỏi đủ chuyện,
em không kịp trả lời luôn
-Em đi vào phòng cuối
khu thì bắt gặp một cụ
đang ngồi, ánh mắt nhìn
xa xăm, thấy em cụ chẳng
có phản ứng gì, thậm chí
em chào cũng không chào
lại
-Em thật sự lúng túng
không biết phải làm gì lúc
đó, chẳng biết phải giải
quyết thế nào, chưa bao
giờ rơi vô hoàn cảnh như
vậy
-Em hỏi mấy câu cụ vẫn
im lặng, khi em ngồi
xuống gần cụ, cụ đã xích
ra
-Bình thường em rất tự tin
vì dễ lấy lòng được những
người lớn tuổi, giờ thì
cảm giác như bất lực
-Phải suy nghĩ, cố gắng
vận dụng tất cả những
hiểu biết của bản thân,
những ký năng đã học em
mới làm cụ mở lời.
- Em quyết định chọn cụ
làm thân chủ em đã hỏi
thăm được cụ tên Nguyễn
Thị Thức- quê ở Điện
Phước- Điện Bàn-Quảng
Nam.
- Cụ đã chịu nói chuyện
với em, cảm giác lúc đó
em rất vui
- Vì là buổi gặp đầu tiên
nên em chưa dám hỏi gì
nhiều, chỉ hỏi những câu
đơn giản, rồi kể chuyện
cho cụ nghe, cụ dần cởi
mở hơn,hỏi han em, dặn
dò em lo học và phải biết
yêu thương, có hiếu với
ba mẹ
-Nhìn vào mắt cụ em
đoán cụ buồn chuyện gì
đáng sốc nên cụ mới luôn
trong trạng thái đề phòng
như vậy, thấy thương cụ
quá, tự nhủ sẽ cố gắng
nhẹ nhàng tìm hiểu vấn đề
của cụ để xem có giúp
được gì không
-Vì cụ nói cụ phải đi tắm
nên em dìu cụ vô phòng
tắm rồi ra về không quên
động viên cụ ráng ăn
uống rồi ra về.
- Đi về mà lòng em mãi
nghĩ đến hình ảnh của cụ,
nhìn cụ thật thương, chưa
biết hoàn cảnh của cụ thế
nào nhưng thiết nghĩ ở cái
tuổi của cụ ai cũng mong
được ở với con cháu để
được chăm sóc, yêu
thương nhưng lại phải ở
một nơi toàn người lạ thì
thật đáng buồn.
-Một ngày đặc biệt.....
-Đà Nẵng ngày 20/4/2016 -Vì sáng nay phải học 5
-15 giờ15 phút tại Trung tiết, lại đang đau . mệt
tâm BTXH Đà Nẵng
mệt nên em đã đến Trung
tâm trễ 15 phút. Đến chỗ
là em đi vô chỗ có thân
chủ
-Bữa nay nhìn sắc mặt cụ
có vẻ tốt hơn, nhìn thấy
em là cụ cười, cụ nhớ mặt
em
-Cụ kéo em lại ngồi
gần,hỏi thăm đủ chuyện
cứ yk như là lâu lắm mới
gặp lại
-Thấy cụ vui như vậy em
cũng vui theo, em hỏi cụ
mấy ni ăn nhiều không
Cụ nói mình ăn khỏe lắm,
còn nói mấy bữa ni ăn mì
miết cụ ngán quá...Vẫn
như lần trước em kể
chuyện cho cụ nghe,
chuyện ở phòng trọ,
chuyện ở lớp,..
-Rồi cụ hỏi về gia đình
em, em kể cho cụ nghe
xong cụ thì cụ khóc
-Em xin lỗi rồi dỗ cụ, khó
khăn lắm cụ mới nín. Cụ
đã nói cho em nghe về gia
đình mình, cụ có 2 đứa
con trai và mấy đứa cháu,
nhà cụ có lò bánh mì, con
dâu lớn của cụ bán mì,
-Cái cảm giác được thân
chủ của mình nhớ mặt
ngay trong khi mới hôm
rước nhìn mình còn chẳng
màn làm em sung sướng
-Em biết là đã động chạm
gì đó đến nỗi buồn của cụ
nhìn thấy em cụ nhớ nhà,
nhớ cháu
-Em chỉ lắng nghe và
không hỏi thêm gì vì sợ
cụ xúc động thêm. Em chỉ
biết động viên cụ ăn
nhiều, giữ gìn sức khỏe...
Đến giờ các cụ đi ăn cơm
nên em chào cụ ra về và
hẹn sẽ lại ghé thăm cụ
- Em cứ trăn trở nếu cụ có
một gia đình với đầy đủ
con, cháu thế kia mà bà
phải vào đây sống, hay
con cháu cụ không muốn
nuôi, hay là cụ có chuyện
gì khác nữa...nhiều thắc
mắc như vậy nhưng em
lại không dám hỏi sợ cụ
sẽ buồn thêm rồi ảnh
hưởng đên sức khỏe. Thật
sự lúc này em bế tắc lắm,
hỏi thì sợ động chạm
nhưng không hỏi thì sao
mà biết vấn đề của cụ để
làm báo cáo, để có thể
giúp cụ,...
Một ngày có nhiều điều
đáng phải suy nghĩ.
- Ở đây ai cũng vậy, chỉ
-Hôm nay cuối tuần nên
-Đà Nẵng ngày 23/4/2016
cần thấy có đoàn nào vào
Trung tâm rất đông người.
8 giờ tại Trung tâm
thăm là ai cũng háo hức,
Có nhiều đoàn sinh viên
BTXH Đà Nẵng
không biết mấy bữa trước
từ các trường Đại học và
thế nào nhưng lúc này,
các tổ chức khác có mặt ở thân chủ của em cũng vui
Trung tâm để làm từ
thiện. Ngay từ sáng sớm
là Trung tâm đã nhộn nhịp
rồi
-Các cụ đang tụm lại một
chỗ để ngóng họ vào
thăm, cứ như các em nhỏ
chờ quà của mẹ lúc đi chợ
về
-Hôm trước về em có suy
nghĩ nhiều, là bữa ni sẽ
lên tìm hiểu vấn đề của cụ
cụ nhưng bây giờ nhìn cụ
vui như vậy em đã không
đề cập đến, không muốn
cụ mất vui
- Một lúc sau có một
nhóm sinh viên vào, đề
nghị muốn được lau cửa
cho phòng của các cụ, họ
rất nhiệt tình và vui vẻ, cả
khu người già ai cũng
mừng vì trưa nay được ăn
cà ri do nhóm sinh viên
này nấu.
- Hai bên trò chuyện được
một lúc thì đến giờ khám
bệnh của các cụ, em đỡ cụ
Thức vào giường nằm rồi
xin phép được ra về,
nhóm sinh viên lúc nãy
cũng đi ra.
-Em cảm nhận được thân
chủ của em đã dần cảm
thấy yêu đời hơn, cười
nhiều, nói nhiều hơn, em
chỉ mong sao cụ luôn
khỏe mạnh như vây.
Thương cụ.
-Lại hết một tuần nữa rồi,
nhanh thật. Hẹn gặp cụ ở
tuần sau.