Tải bản đầy đủ (.docx) (13 trang)

GIỮA kì NN

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (61.21 KB, 13 trang )

LỜI MỞ ĐẦU
Đối với một Sinh viên, muốn hoàn thiện bản thân cũng như hoàn thành khóa
học một cách tốt nhất, thì trong quá trình học tập phải có sự kết hợp giữa lí thuyết
và thực hành. Hiểu được nhu cầu thiết thực của Sinh viên, các Thầy Cô khoa Tâm
Lý Giáo Dục - Trường Đại học Sư Phạm đã tổ chức nhiều đợt thực hành, thực tế
giúp Sinh viên cọ sát thực tiễn, tăng năng lực cho bản thân. Trong quá trình học
môn Công tác xã hội với người nghèo thì bên cạnh được cung cấp, trao dồi nhiều
kiến thức liên quan hay, bổ ích thì chúng em còn có nhiều cơ hội để trải nghiệm
thực tế, để có kinh nghiệm cho bản thân sau này khi làm công việc, để có thể tự tin
khi bước vào đời, vào nghề. Vừa kiểm tra kiến thức của chúng em, vừa tạo cơ hội
cho chúng em được thử thách bản thân, cô đã ra cho lớp một bài tập và chúng em
đã được trải nghiệm thực tế để hiểu hơn về môn học.


NỘI DUNG
TRƯỜNG HỢP 1
Trong quá trình học môn Công tác xã hội với người nghèo, Cô Nguyễn
Hằng Phương- giảng viên phụ trách dạy chúng em môn học này đã ra bài tập cho
cả lớp mỗi bạn sẽ gặp gỡ và tìm hiểu về một trường hợp nghèo tại địa phương mà
gia đình sinh sống.
Trước khi tiến hành chuyện đi gặp gỡ gia đình người đó, để có thể đưa ra
được những nhận định, đánh giá thật chính xác ,em đã dành thời gian tìm hiểu về
các tiêu chí được công nhận là hộ nghèo :
* Tiêu chí về thu nhập:
- Chuẩn mức sống tối thiểu: từ 1.3 triệu đồng/người/tháng trở xuống ở thành thị và
1 triệu đồng/người/ tháng tại nông thôn.
- Chuẩn nghèo chính sách: từ 1 triệu đồng/người/tháng trở xuống tại thành thị và
800.000 đồng/người/ tháng tại nông thôn.
- Chuẩn mức sống trung bình: từ 1.95 triệu đồng/người/tháng trở xuống và 1.5
triệu đồng/người/tháng ở nông thôn.
*. Tiêu chí mức độ thiếu hụt tiếp cận dịch vụ xã hội cơ bản:


- Tiếp cận các dịch vụ xã hội cơ bản về y tế, giáo dục, nhà ở, nước sạch và vệ sinh,
tiếp cận thông tin.
- Các chỉ số đo lường mức độ thiếu hụt bao gồm: trình độ giáo dục của người lớn;
tình trạng đi học của trẻ em; tiếp cận các dịch vụ y tế; bảo hiểm y tế; chất lượng
nhà ở; diện tích nhà ở bình quân đầu người; nguồn nước sinh hoạt; hố xí/nhà tiêu
hợp vệ sinh; sử dụng dịch vụ viễn thông; tài sản phục vụ tiếp cận thông tin.
Ngưỡng thiếu hụt đa chiều đối với một hộ gia đình là từ 1/3 tổng điểm thiếu hụt
tiếp cận các dịch vụ xã hội cơ bản trở lên.
Dựa vào 2 tiêu chí trên để xác định mức chuẩn nghèo:
- Hộ nghèo: là hộ đáp ứng 1 trong 2 tiêu chí sau:


+ Có thu nhập bình quân đầu người/tháng từ chuẩn nghèo chính sách trở xuống.
+ Có thu nhập bình quân đầu người/tháng cao hơn chuẩn nghèo chính sách đến
chuẩn mức sống tối thiểu và từ 1/3 tổng số điểm thiếu hụt tiếp cận các dịch vụ xã
hội cơ bản trở lên.
- Hộ cận nghèo: là hộ có thu nhập bình quân đầu người/tháng cao hơn chuẩn nghèo
chính sách đến chuẩn mức sống tối thiểu, và dưới 1/3 tổng số điểm thiếu hụt tiếp
cận các dịch vụ xã hội cơ bản.
- Hộ chưa tiếp cận đầy đủ các dịch vụ xã hội cơ bản: là hộ có thu nhập bình quân
đầu người/tháng cao hơn chuẩn mức sống tối thiểu và từ 1/3 tổng điểm thiếu hụt
các dịch vụ xã hội cơ bản trở lên.
- Hộ có mức sống dưới trung bình: là hộ có thu nhập bình quân đầu người/tháng từ
dưới chuẩn mức sống trung bình và cao hơn chuẩn mức sống tối thiểu.
Xác định mức chuẩn nghèo trên để thực hiện các chính sách giảm nghèo và an sinh
xã hội, làm cơ sở hoạch định các chính sách kinh tế - xã hội trong giai đoạn 2016 –
2020.
Sau khi nhận được yêu cầu, em đã có cuộc gặp gỡ và thăm hỏi gia đình cụ Trần
Thị H, 85 tuổi, là một trường hợp thuộc hộ nghèo, trú tại đội 17,thôn Câu Lâu
Đông, xã Duy Phước, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam.

Em đã có 2 cuộc gặp và trò chuyện với gia đình cụ
Bà H sống chung với cô con gái tên Nguyễn Thị Đ, 43 tuổi, bị tật ở chân. Bà H
thì đã già, lưng lại bị khòm, hay bị đau ốm, còn con gái thì bị tật bẩm sinhở cả tay
và chân, đi lại rất chậm và không có chồng con. Ngoài ra bà H còn có một người
con gái nữa tên Nguyễn Thị C đã có chồng, cô ấy có một đứa con trai nhưng cũng
bị thiểu năng trí tuệ do bị ảnh hưởng chất độc màu da cam của người chồng đã
khuất, nên kinh tế gia đình cô cũng khó khăn, không giúp được mẹ và em gái nhiều
Biểu hiện
Hai mẹ con bà H và cô Đ sống nương tựa vào nhau, bà H hằng ngày phải lặn
lội xuống chợ Hội An từ lúc 3, 4 giờ sáng để mua lại các loại rau, củ, quả gần hư
để với giá rẻ rồi đem về bán ở chợ gần nhà, nhiều người thấy thương bà nên biếu
luôn không lấy tiền của bà để ngày đó bà có nhiều thu nhập hơn. Nhưng khi đem


về đây bán thì lại ít bán được, do đồ của bà không tươi nên rất ít người mua.Đa số
là các cô, các chú gần nhà mua giúp xem như biếu bà chứ về cũng không dùng.
Nhiều bữa ngồi cả ngày cũng chẳng có ai mua,bà buồn lắm.Cô Đ thì làm công việc
quét dọn chợ và lau bàn cho những người bán đồ trong chợ , vì thương hoàn cảnh
của 2 mẹ con nên ai cũng gọi cô Đ làm chứ cô làm rất chậm, không đảm bảo được
công việc, mà chợ thì nhỏ nên thu nhập của Cô mỗi ngày chỉ được 20000-25000
đồng một ngày, còn của bà H thì có khi 30000-40000 nghìn đồng có ngày lại
không được ngìn nào, thu nhập của hai mẹ con rất bấp bênh.
Nhờ được công nhận là hộ nghèo nên mỗi tháng bà có nhận được 180000d trợ
cấp và 18000 đồng tiền dành cho người già đủ 85 tuổi, bà được nhận tiền này gần 5
năm rồi, nhưng số tiền đó không đủ để trang trải tiền thuốc cho bà và con gái tật
nguyền.Hai mẹ con phải chi tiêu vô cùng tiết kiệm , ăn không dám ăn, dồn tiền vào
để mua thuốc thang cho cô Đ, bữa ăn chỉ khoảng mười, hai mươi nghìn/ ngày, rất
lâu bà mới mua cá hay thịt một lần, toàn ăn rau, nhiều người đi chợ thấy thương
hoàn cảnh của bà nên hay mua cá, thịt biếu bà, những lúc đó bà vui, cười móm
mém trông rất đẹp lão. Tuy hoàn cảnh khó khăn nhưng mỗi tháng vào ngày rằm,

mùng một bà luôn chuẩn bị trái cây, bánh kẹo tươm tất để thờ trên bàn thờ, bà nghĩ
rằng lo cho” ông bà” đầy đủ thì sẽ được họ phù hộ làm ăn. Nhìn bàn thờ của Bà
vao những ngày đó cứ như là gia đình khá giả.
Bà và cô chỉ có vài bộ áo quần mặc qua mặc lại, có bộ đã cũ mềm, vải sờn cả
lên, thế mà ai cho đồ gì bà lại đem cất, kêu để dành, không chịu bỏ đồ cũ đi.
Trước đây, hai mẹ con bà sống trong ngồi nhà cấp 4 đã sập xệ , dột nát nhưng
mới năm ngoái, được hàng xóm quan tâm giúp đỡ, giúp bà làm đơn để gửi đi nhiều
nơi và bà đã được hỗ trợ xây dựng căn nhà tình nghĩa 64 mét vuông. Trong nhà bà
không có gì quý giá ngoài cái tivi trắng đen của chú hàng xóm cho mấy năm rồi.
Có cái bàn gỗ được đóng bằng 2 miếng gỗ chắp vá với hai cái ghế gỗ củ mềm. Phía
bên phải có chiếc giường tre chỗ ngủ của 2 mẹ con. Có một phòng nhưng dùng để
để áo quần và gạo, củi,..Dưới bếp thì có một cái lu đựng nước,2 cái thau nhựa, mấy
cái nồi, chảo để 2 mẹ con nấu ăn.Nhà bà cũng chưa có tolet,không có nồi cơm
điện, tuổi già sức yếu mà mỗi lần có nhu cầu đi vệ sinh phải đi ra xa tít ngoài vườn,
rất nguy hiểm.Phía trước sân và phía sau bếp chưa được đổ bê tông rất trơn, mùa
mưa, hai mẹ con phải rất cẩn thận trong việc đi lại.


Tuổi đã lớn lại còn phải bương chải để kiếm cái ăn, cái mặc sống qua ngày rồi
còn để lo cho cô con gái tàn tật, chậm chạp nên bà H rất hay đau ốm thế mà bà vẫn
ráng. Biết con gái mình yếu ớt nên công việc trong nhà bà H dành làm hết, lúc
trước cô Đ nói quá bà mới đồng ý cho cô ấy đi xuống chợ làm. Sáng bà phải dậy từ
lúc 4 giờ sáng để chuẩn bị đồ đề ra bến sông đi đò xuống chợ Hội An mua rau về
bán lại, công việc vừa cực lại vừa không đem lại thu nhập nhiều nhưng bà vẫn làm,
nhiều lần hàng xóm và con gái lớn của bà nói bà nghỉ nhưng bà không chịu. Bà
nói phải làm, làm để dành để dụm cho cô con gái bà sau này, bà sợ lúc bà không
còn sẽ không có ai lo cho cô,..Còn cô Đ thì lúc trước chỉ ở nhà, mà giờ thì mỗi
ngày đi xuống chợ để quét dọn, cô đi rất chậm, làm cũng chậm nhưng người ta
thương nên kêu làm , biết vậy nên cô siêng lắm, ai nhờ gì cũng làm, chỉ mong kiếm
thêm tiền để mẹ đỡ khổ.

Bà và Cô được cấp Bảo hiểm nghèo, nhưng lại rất it khi đi khám ở bệnh viện, vì
Bà nói mỗi lần đi phải nhờ hết ngươi này đến người khác, đi xún xã xin giấy giới
thiệu, thủ tục lại rườm rà nên bà không đi, sợ phiền hàng xóm nhiều, mỗi lần Bà
hay Cô đau là bà lại đi bộ lên chỗ tiệm thuốc gần nhà mua về uống, nhiều lúc
không biết chính xác bệnh nên uống đâu có hết bệnh.
Bà sống rất được lòng bà con hàng xóm nên thường xuyên được giúp đỡ, quan
tâm, mối quan hệ của bà và mọi người rất tốt nên lúc có chuyện không ai bỏ mặc
Bà.
Sau cuộc trò chuyện với Bà và Cô thì em rút ra được nhiều điều.Theo các tiêu chí
để được đánh giá nghèo từ năm 2016-2020 thì gia đình bà thật sự nghèo và khó
khăn
+ Thu nhập của hai mẹ con thì vô chừng, bấp bênh, Bà thì cộng tiền bán rau với
tiền trợ cấp không được một triệu đồng, của cô H thì khoảng 750000 đồng. Số tiền
này thật sự không đủ để hai mẹ con ăn uống, sinh hoạt và chi tiêu nhiều thứ khác
nữa : điện, nước, đám tiệc, thuốc, ...
+ Diện tích nhà là 64 mét vuông
+ Không có tolet
+ Trong nhà không có đồ dùng có giá trị


+ Không có học thức
+ Không có cơ hội tiếp cận các dịch vụ xã hội
+ Không có nhiều cơ hội biết đến các kênh thông tin : ti vi trắng đen
+ Không có điện thoại di động
Một người đã lớn tuổi sống chung với một người tật nguyền , đi lại chậm chạp
thật là một trường hợp sẽ gặp nhiều khó khăn, sinh hoạt hằng ngày vốn đã gặp
nhiều khó khăn, chưa nói đến lúc trái gió trở trời, hai mẹ con đều đau nhức, thế mà
vẫn ráng, vẫn cố gắng vượt qua bệnh tật để ngày ngày bương chải kiếm cái ăn, cái
mặc. Nhưng làm sao tránh khỏi lúc đau nặng phải nhập viện, thế là bao nhiêu tiền
bạc để dành dụm đều dồn hết vào đó, khổ trăm bề. Một mình Bà lo cho Bà là đã rất

khó khăn nay lại còn lo cho con gái, Bà rất thương Cô , sợ lúc bà mất đi không ai
lo cho Cô nên luôn cố gắng dành dụm tất cả cho Cô, không dám ăn, dám mặc.Lại
không nhờ được con gái lớn, do Cô ấy cũng rất khó khăn, chỉ phụ mẹ và em gái
được bữa cơm, bữa đi chợ, hàng xóm thì cũng không thể giúp mãi được, chỉ những
lúc ngặt nghèo, chứ về lâu dài sao được. Nhìn bà hằng ngày phải dậy từ lúc gà gáy
để chuẩn bị đi chợ lấy hàng rồi về buôn bán rất tội, rất khổ. Thế mà con gái tật
nguyền của Bà lại không được nhận bất cứ trợ cấp gì, Bà không học lại không có
tiếng nói, mà cũng chẳng hiểu gì về mấy chuyện chính sách nên đâu biết . Mỗi
tháng được nhận 360000 đồng mà Bà đã rất vui và biết ơn, rất trông chờ đến ngày
được nhận tiền. Mong muốn của Bà là có thật nhiều tiền để dành cho cn gái Bà sau
này có cái để mà sống lúc Bà không còn nữa.Như em nhìn thấy, với mức độ Cô Đ
bị như vậy là phải được xét vào diện người tàn tật và phải được hưởng trợ cấp hằng
tháng, đằng này chỉ mình Bà được công nhận là hộ nghèo, còn Cô Đ thì không
được đưa vào diện gì. Hai chân Cô từ lúc mới sinh là đã phát triển không bình
thường, 2 bàn chân không thẳng mà lại nằm ngang , mũi bàn chân hướng vào
nhau,khiến việc đi lại rất khó khăn, mỗi lần cô di chuyển là phải đi sát đất, gây ra
tiếng động mạnh, tiếng kéo dép, mà trước Cô toàn đi chân không, gần đây mới tập
mang dép . Tay cũng vậy, cứng , không cử động giống người bình thường được,
làm gì cũng chậm và rất khó làm xong việc gì vì làm lâu sẽ nhức. Hoàn cảnh của
hai mẹ con Bà thật sự khó khăn và đáng được quan tâm nhiều.
Nguyên nhân


- Nghèo từ trước đến giờ
- Do trong gia đình không có lao động chính
- Không có học thức
- Không có điều kiện tiếp cận các dịch vụ xã hội
- Không biết đến các phương tiện kênh thông tin
- Bà đã già yếu, Cô lại bệnh tật
- Công việc không ổn định, thu nhập bấp bênh

- Không nhận được nhiều sự giúp đỡ từ họ hàng
- Thiếu cơ sở hạ tầng, không có kinh nghiệm lao động sản xuất
Ảnh hưởng
- Ảnh hưởng đến sức khỏe : Nghèo, không đủ điều kiện để chăm sóc sức khỏe , chỉ
lo kiếm tiền để mong bớt nghèo chứ không quan tâm đến sức khỏe, đau vẫn ráng di
làm , đau không chịu chữa trị khiến sức khỏe càng ngày càng xấu đi.
- Ảnh hưởng đến tâm lý : Nghèo nên mang tâm lý tự ti, ít chủ động giao tiếp, ít nói
lên ý kiến của bản thân
- Ảnh hưởng tới đời sống : Thu nhập thấp nên đời sống thấp
Giải pháp
- Kết nối với các tổ chức từ thiện để giúp đỡ bà
- Làm việc với chính quyền địa phương để giúp cô Đ được xác nhận là tàn tật để có
thêm trợ cấp và được hưởng các chế độ khác
- Giới thiệu các chương trình truyền hình thực tế để có thể nhận được nhiều sự
giúp đỡ hơn
- Huy động nguồn lực về tiền của và công sức để làm cho Bà một cái tolet để Bà có
chỗ đi vệ sinh lúc nắng, mưa, đêm tối, vừa giữ vệ sinh môi trường cho tất cả mọi
người


- Huy động nguồn lực để xây cho Bà một cái bể đựng nước
- Huy động nguồn lực đổ bê tông cho Bà phía trước sân và sau bếp
- Xin cho Bà cái nồi cơm điện và bộ bàn ghế khác, vì bộ bàn ghế hiện giờ đã rất cũ,
ngồi rất dễ té
- Nhưng đó cũng chỉ là một số biện pháp tạm thời, vì tuổi Bà càng ngày càng cao,
sức khỏe đã yếu dần đi, Bà không thể cứ mãi bon ba, thức khuya dậy sớm để đi
làm cực nhọc mãi được, Bà càng không thể ở cạnh cô H cả đời được, cũng không
thể giúp Bà làm thủ tuc vay vốn để chăn nuôi hay trông trọt vì Bà không còn đủ
khả năng để trả.Em có nghĩ đến việc tìm việc làm khác cho cô Đ nhưng thật sự rất
khó, do cả tay và chân của Cô đều bị tật, lau một cái bàn cũng phải mất hơn 30

phút,ở quê việc nhận một người bị như vậy vào làm ở một xí nghiệp hay nhà máy
là một chuyện dường như không tưởng, ở quê cũng chưa có các nơi làm việc dnahf
cho người khuyết tật mặc dù vẫn có luật là người khuyết tật vẫn sẽ được nhận là
nếu đảm bảo được tiến độ công việc và được moi người đồng nghiệp hỗ trợ nhưng
thực tế thì không như vậy. Và bản thân Cô nếu được nhận vào làm thì cũng sẽ
không bảo đảm được công việc cho người ta.
- Gặp con gái của Bà để trao đôi, xin ý kiến về việc sẽ chăm sóc Bà lúc tuổi già.
Nhưng như em tìm hiểu thì con gái lớn của bà cũng nghèo, không có việc ổn định
do còn phải chăm sóc con trai bị tật, hay lên cơn động kinh , cũng tốn rất nhiều tiền
của và thời gian. Đưa ý kiến về việc sẽ làm đơn, để xin cho Bà và Cô vào Trung
tâm Bảo trợ xã hội. Giới thiệu cho Cô ấy về các Trung tâm mà em biết và các
quyền lợi mà Bà và Cô Đ sẽ nhận được khi vào đó.Cũng sẽ nói với Bà và cô Đ,và
cố gắng thuyết phục hai người Liên hệ, tìm gặp Ban giám đốc của Trung tâm Bảo
trợ xã hội Đà Nẵng để trình bày về hoàn cảnh của Bà cùng mong muốn được vào
đó để nhận được sự giúp đỡ từ họ.
Đó là những giải pháp mà em đưa ra để giúp đỡ mẹ con Bà, mong Bà và Cô sẽ
bớt khổ, bớt lo toan nhọc nhằn, bớt suy nghĩ gánh nặng cơm áo, bệnh tật . Thật sự
rất thương Bà, vì người khác ở tuổi Bà thì đã được nghỉ ngơi, được con cháu phụng
dưỡng chu đáo, được chăm sóc, yêu thương, được hưởng tuổi già, còn Bà, Bà vẫn
phải khòm lưng với ngày hai buổi chợ.


TRƯỜNG HỢP 2
Sau khi hoàn thành khóa học lý thuyết môn Công tác xã hội với người nghèo
tại trường, chúng em được Cô Nguyễn Hằng Phương liên hệ cho lớp đi thực hành
môn Công tác xã hội với người nghèo tại Khu chung cư Hòa Minh, Thành phố Đà
Nẵng. Chuyến đi thực hành sẽ giúp Sinh viên có điều kiện áp dụng lý thuyết đã
học vào thực tiễn, tích lũy kinh nghiệm thực tế, tăng cường tính chủ động và sáng
tạo trong việc tiếp cận thân chủ, tìm hiểu thông tin, xác định nhu cầu, đặt mục tiêu,
xây dựng kế hoạch trợ giúp và hỗ trợ thân chủ.

Để được gặp và làm việc với mọi người trong khu chung cư này dễ dàng, cô
Hằng Phương đã phải liên hệ với Ban chủ tịch phường, với Ban quản lý khu chung
cư. Sau đó, cô giao lại cho bạn Khánh đưa cả lớp đi. Buổi đầu tiên,sau khi trình
bày với Bác quản lý chung cư, lớp chia làm 3 nhóm đi 3 khu khác nhau , nhóm em
được chia vào khu B , vào gặp Bác tổ trưởng, Bác cho biết mọ người trong khu này
đa số đều đi làm về trễ, phải xuống tầm 7 giờ 7 rưỡi mới gặp được ( hôm đó, chúng
em đi buổi chiều). Thế là cả nhóm đành phải chào và đi về. Sau hôm đó, em cùng
các bạn khác đã hẹn nhau để đi cùng, lần này xuống đúng giờ nên hầu hết mọi
người đều có nhà.
Em cùng một bạn khác chọn vào một căn nhà ở tầng 2, đang mở cửa. Đón
tiếp chúng em là một chị khoảng 28-30 tuổi. Nghe chúng em trình bày thì chị mời


chúng em vào nhà. Lúc đầu, em và bạn cứ tưởng đólà chủ hộ, hỏi ra mới biết chị là
con gái lớn của chủ hộ. Chúng em trình bày về mong muốn của mình khi đến đây
và được chị giúp đỡ rất nhiệt tình, chị cung cấp cho chúng em những thông tin mà
chúng em cần một cách đầy đủ với thái độ chân thành.
Qua lời kể của chị thì chúng em biết được chủ hộ - mẹ chị- là một phụ nữ
đơn thân nuôi con. Cô tên Trương Thị N, sinh năm 1966, năm nay cô 51 tuổi. Cô là
người Quãng Ngãi, có chồng Đà Nẵng, chồng mất sau một vụ tai nan giao thông,
cô một mình nuôi ba con gái.Cả ba con đều có chồng, nhưng hai cô con gái nhỏ
thì có chồng xa, lâu lâu mới về thăm mẹ một lần, kinh tế gia đình chồng cũng
không khá,nhưng lâu vẫn có gửi tiền, gửi quà về biếu mẹ. Có cô con gái lớn (là
chị)có chồng ở Đà Nẵng nhưng mới li dị chồng do chồng thường xuyên bài bạc,
rượu bia, về còn đánh đập chị, li dị chồng chị dọn về nhà mẹ ở cũng được thời
gian. Trước lúc lấy chồng, chị đi phụ bán ở một quán phở , nhưng lấy chồng về chị
nghỉ làm ở nhà chăm sóc nhà cửa và chăm con, thời gian đầu, chồng chị tốt và
thương yêu mấy mẹ con chị lắm nhưng năm trở lại đây thay đổi hẳn. Giờ về nhà
mẹ chưa xin được việc làm nên thời gian gần đây chị phụ thuộc kinh tế vào cô Nữ.
Biểu hiện

- Cô N làm nghề giúp việc cho nhà người quen đã nhiều năm rồi. Cô đi làm từ lúc
7 giờ sáng đến hơn 7 giờ tối mới về tới nhà, có khi đến tận 9 giờ mới về. Cô đi làm
đi xe đạp, chỗ làm cách nhà khoảng 10 cây số. Lương của cô được 3 triệu/tháng.
Cô bị mắc bệnh suy thận.
- Theo lời chị con gái lớn của cô kể thì với thu nhập 3 triệu một tháng thì cô N
dùng để chi tiêu ăn uống sinh hoạt, tiền phòng và thuốc thang chữa bệnh là cũng
vừa đủ. Nhưng do thời gian gần đây, chị về ở đây nên mẹ phải lo cho chị và hai
cháu ngoại nên hay bị thâm, hụt. Tiền thuốc của cô mỗi tháng phải hơn triệu, nhìu
tháng lên đến triệu rưỡi.
- Theo như quan sát của em thì những vật dụng trong nhà là những đồ đã cũ, một
chiếc tivi sony ngày xưa, một tủ lạnh cũ, mà nghe nói là của chủ chỗ làm cô người
ta mua cái mơi, người ta cho lại, một bộ ghế cũ, có rách nhìu chỗ được vá đi vá lại,
một máy quạt trần bụi bặm , một bàn thờ và các đồ dùng cần thiết. Căn nhà có một
phòng khách và hai phòng ngủ, một tolet.


- Ở đây tiền phòng ở mỗi khu đã khác và giữa các tầng lại càng khác nhau, phòng
của cô Nữ là 500000 đồng/tháng, các đồ dùng trong nhà là tự cung.Cánh cửa nhà
cô cũ hơn so với các cánh cửa ở các phòng khác. Cô không có xe máy, đi làm với
xe đạp, đi xa, về tối nguy hiểm.
- Tháng nào cô cũng đi khám bệnh, vì bệnh của cô phải uống thuốc thường xuyên,
ngoài thuốc được bác sĩ kê đơn rồi ra tiệm thuốc mua cô còn tìm mau các loại
thuốc Nam, lá cây về sắt uống kèm với mong muốn mau mau khỏi bệnh. Chi phí
cho việc chữa bệnh của cô rất cao.
- Hằng tháng cô cũng không được cấp bất cứ khoản trợ cấp nào từ chính quyền địa
phương.

Đánh giá
- Xét theo tiêu chí nghèo ở thành thị thì gia đình cô có thể gọi là đã và đang trong
quá trình thoát nghèo. Vì thu nhập của cô là ba triệu/tháng, với mức thu nhập đó cô

có thể lo cho bản thân mình được, hằng ngày cô ăn uống ở nhà chủ luôn rồi nên sẽ
không tốn nhiều tiền vào việc ăn uống.Áo quần cô mặc cũng được nhà chủ lo, vì là
người quen nên cô làm cũng khỏe, chỉ có điều về hơi trễ. Trong nhà cô cũng có
nhưng vật dụng như tivi, tủ lạnh,..Có thể trước kia cô nghèo thật nhưng do làm
lụng siêng năng , chăm chỉ, tiết kiệm dành dụm nên mới có ngày hôm nay. Gia
đình cô đã phải cố gắng rất nhiều, đã vượt qua cái nghèo, vượt qua cái thời cơm
không đủ ăn,..Chồng mất sớm nên mấy mẹ con cô trước kia rất khổ.
- Vào các dịp lễ, cô vẫn được nhận quà từ chính quyền địa phương và các tổ chức
đoàn thể, các tổ chức từ thiện .
- Có cơ hội tiếp cận với các phương tiện thông tin.
- Có cơ hội tiếp cận với các dịch vụ xã hội.
- Nhưng trong giai đoạn gần đây, chị con gái lớn về ở chung nhưng lại chưa có việc
làm nên cô phải lo cho cho ba mẹ con chị ấy nên hơi vất vả.


- Và quan trọng là cô lại mắc bệnh phải uống thuốc thường xuyên , do lúc còn trẻ
làm nặng nên bây giờ đổ bệnh.
Nguyên nhân
- Công việc tuy không nặng nhọc nhưng không đem lại thu nhập cao
-Gia đình không có lao động chính
- Không có học thức
- Không có điều kiện để sản xuất
- Bệnh tật
Giải pháp
- Việc cần làm bây giờ là sẽ liên hệ, tìm cho chị con gái lớn của cô một công việc
để có thể tự nuôi sống bản thân và chăm lo cho các con ăn học, để mẹ đỡ phần
gánh nặng.
- Tìm cho cô một công việc khác, công việc nhẹ nhàng vì bệnh cô không làm việc
nặng được, và công việc mới phải đảm bảo về mặt thời gian, chứ công việc bây giờ
cô về trễ, đi xe đạp rất nguy hiểm.

- Tìm hiểu, liên hệ với các bệnh viện, hay những bài thuốc hay để chưa trị thận để
cô uống cho mau hết bệnh.
Đó là những giải pháp em đưa ra để giúp đỡ gia đình cô N với mong muốn cô có
được một việc làm nhẹ nhàng để không ảnh hưởng đến sức khỏe của cô.
Để giúp một đối tượng nào đó đòi hỏi nhân viên xã hội phải là một người có
trình độ chuyên môn cao, có năng lực thực sư, có phẩm chất tốt. Biết áp dụng linh
hoạt những lý thuyết vào vận dụng thực tiễn để giải quyết vấn đề của thân chủ.
Vận dụng một cách khéo léo các kĩ năng giao tiếp, lắng nghe, phản hồi, tham
vấn...vào quá trình can thiệp để có thể giúp đỡ thân chủ và đạt được hiệu quả cao.
Không những vậy mà còn phải nắm rõ tâm lý của thân chủ để ta biết được nhu cầu
của thân chủ.
Sau chuyến đi thực tế thì đã đem lại cho chúng em nhiều điều bổ ích, đặc
biệt là biết rõ hơn về cuộc sống xung quanh chúng ta, về những mảnh đời kém may


mắn, về những số phận đã vượt khó như thế nào,...Cũng qua việc được trải nghiệm
thực tế này mà bản thân em học hỏi được nhiều kinh nghiệm và các bài học quý
báu
Hơn ai hết, mỗi chúng ta ý thức được tầm quan trọng của việc thực hành sau
khi được học lý thuyết thông qua việc thực tế này. Bởi vậy, mỗi người phải biết
trân trọng và biết sử dụng những kiến thức mà đã thu nhập vào được vào công
việc có ích. Hy vọng sau chuyến đi thực tế này mọi người sẽ hiểu hơn về ngành
mình đang học để từ đó yêu ngành mình học hơn, yêu nghề hơn. Đó chính là mục
đích của đợt thực tế này.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×