Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (77.64 KB, 2 trang )
(kỳ 2):Tháng 7-1967, đạo diễn điện ảnh Hà Lan Joris Ivens có tặng điện ảnh VN một số máy quay phim chạy dây cót hiệu
Paillard Bolex 16mm. Nhà báo kỳ cựu Đỗ Trọng Hội được nhận một máy để quay Đại hội anh hùng chiến sĩ thi đua toàn Miền
lần 2. Sau đó chiếc máy này trở thành “quyển nhật ký” sinh động cho ra đời những thước phim độc nhất vô nhị về một lực lượng đặc
biệt của quân giải phóng ngay sát nách Sài Gòn: đặc công Rừng Sác! Hai trăm bảy mươi ngày với Rừng SácSau đại hội anh
hùng, Đỗ Trọng Hội tháp tùng cùng ông Lương Văn Nho (Hai Nhã, phụ trách tham mưu Miền) về chiến khu Rừng Sác. Mọi người gom
hết số lượng phim “nê” còn lại sau đại hội giao cho Đỗ Trọng Hội.Giải thích lý do tại sao lại chọn Rừng Sác Cần Giờ, một nơi mà chỉ
mới nghe người ta đã rùng mình huống chi là đối với một chàng trai Hà Nội 29 tuổi đời. Ông Hội, bây giờ đã là ông cụ gần 70 tuổi, nói
không do dự về ý đồ của mình: “Thời ấy, Rừng Sác có một sức thu hút quá đặc biệt với tôi, bởi nó là địa bàn mà mọi người chỉ được
nghe qua như một huyền thoại, tôi tin rằng nơi đây sẽ có được những tư liệu sinh động về cuộc chiến ngay sát bên cạnh Sài Gòn -
thủ phủ của Việt Nam cộng hòa!”.“Vậy là ôm máy quay tìm đường về Rừng Sác Cần Giờ. Những ngày đầu tiên là những ngày đeo
bám theo lực lượng bộ đội ra sông Lòng Tàu quay cảnh đánh tàu Mỹ. Nhưng đó là những trận đánh không thành mà lần nào đi đạn
bắn cũng rát cả mặt. Anh Hai Nhã đề nghị lập riêng một tổ bảo vệ phóng viên nằm ở bờ sông phía khác cho đỡ nguy hiểm hơn, tôi lắc
đầu: Làm như vậy khác nào mình cản đường rút lui của anh em, giả sử họ đánh tàu xong cứ nấn ná chờ mà không rút được thì sao!
Có lần anh em tổ chức đưa trái nổ nặng hàng tấn thả xuống sông để canh đánh tàu. Trái nổ thả lơ lửng trên sông, mình thì leo lên một
ngọn cây đước để chờ quay cảnh tàu nổ. Có tới mấy người bên dưới giữ cây đước để nó đừng lung lay mạnh. Chiếc tàu mặt dựng từ
từ chạy qua mà trái nổ thì không nổ, nó bắn đạn bay vèo vèo, anh em cứ ghìm cái cây, mình thì phải ngồi thu lu trên đó, khung hình
chỉ thu được chiếc tàu lừng lững đi qua…”. Những ký ức đầu tiên về Rừng Sác là như vậy trong mắt phóng viên chiến trường Đỗ
Trọng Hội.“Con người, cuộc sống ở đây cái gì cũng kỳ dị đối với tôi. Có lần một anh đi trinh sát, phải bơi qua sông Lòng Tàu xem có
địch không để phát tín hiệu cho tàu chở vũ khí qua bờ bên kia. Bất thình lình anh phát hiện địch đang thả tàu nằm phục. Phải quay về
ngay để báo động. Về tới giữa sông anh gặp cá sấu. Phải dùng dao găm đâm vào miệng sấu và vật lộn thật lâu với nó mới về được
bờ bên này. Thuyền chở vũ khí của ta được an toàn.Đơn vị đề nghị tuyên dương người lính này, tôi chưa kịp quay hình thì anh lại mất
trong một lần rửa súng bị cướp cò. Lần khác, tôi ghi lại được câu chuyện xúc động của một anh trong một trận đánh địch bị lạc đội
hình 20 ngày sau mới tìm về đơn vị được... Rồi thì tôi cũng quay được trận đánh tàu. Đó là lần tôi ngồi trước một bụi cây trống và lia
máy chực theo một chiếc tàu. Anh em nổ súng, nó bốc lên từng bực khói kéo dài trên sông Lòng Tranh.Quá đẹp, quá tuyệt vời nhưng
bỗng dưng tôi nghe lóe cả mặt lên, không còn thấy gì cả, rồi máu ấm ấm chảy dài xuống miệng. Bị thương rồi, không thấy đường đâu
cả, chỉ ôm máy mà chạy quàng. Người chiến sĩ bảo vệ chạy đâu không thấy. Đang quờ quạng thì anh ấy quay lại bảo: “Anh cứ bám
em, em chạy tới đâu anh chạy tới đó nghen!”.Nước cứ mập mờ, bùn ngập tới ống chân. Bác sĩ mở ngay một điểm “phẫu tiền phương”
cách nơi đánh trận chừng hơn ngàn mét. Chiếc máy quay phim dính đầy máu, may mà phim không bị ảnh hưởng gì…”.Chín tháng ăn
nằm sinh hoạt với đặc công Cần Giờ, chính ủy trung đoàn đặc công đại tá Lê Bá Ước hết cử anh em bảo vệ bám sát rồi lại đích thân
xuống xuồng chở Hội đi tác nghiệp. Ngoài mọi thứ, còn một lý do mà không nói ra nhưng ai cũng biết: chỉ cần một chút sơ suất, 12
hộp phim mà Hội quay được với chiều dài hơn 4.500m lọt vào tay địch thì đó là một mối nguy chưa ai lường hết được đối với Rừng