Tải bản đầy đủ (.ppt) (25 trang)

Bí ẩn đằng sau chiếc gương ma quỷ

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (1.03 MB, 25 trang )

Bí ẩn đằng sau
“chiếc gương ma quỷ”

Tham khảo về các chất độc huyền bí


Tóm tắt về “chiếc
gương ma quỷ”


Chiếc gương này được nghệ nhân Louis Alvarez chế tác và xuất
xưởng vào năm 1743 ở Pháp. Chỉ 2 ngày sau khi hoàn thành
chiếc gương, người thợ vốn đang khỏe mạnh bình thường bỗng
đột ngột qua đời trong nhà xưởng vì chứng tràn máu não.
Không ai liên tưởng về sự ra đi bất ngờ của ông tới chiếc
gương soi kia. Nó đã được đưa ra bày bán tại cửa hàng tạp hóa
và bắt đầu chuỗi hành trình gieo rắc cái chết.
• Đã có thêm hơn 20 người nữa chết “bất đắc kì tử” trong vòng
hơn 100 năm sau đó
• Tháng 4/2005, Waine (tiến sĩ khảo cổ người Mỹ) thực hiện
chuyến bay tới Paris xin phép Hiệp hội Sưu tầm Đồ cổ Pháp tiến
hành điều tra chiếc gương “ma” này thêm một lần nữa. Chuyện
tiến sĩ Waine liệu có trở thành nạn nhân thứ 39 của chiếc gương
sát nhân hay không bỗng trở thành tiêu điểm của giới truyền
thông




Thông tin ớn lạnh trên do Hiệp hội sưu tập đồ cổ nước Pháp
thông báo với công chúng vào tháng 11/1977. Hiệp hội này đã


cảnh báo dân mê đồ cổ tuyệt đối không nên tìm kiếm, mua, lưu
giữ chiếc gương soi cổ trên khung gỗ có khắc chữ “Louis
Alvarez 1743” bởi vì gần 40 người đã chết một cách khó hiểu
chỉ vì sử dụng nó.


"gương ma quỷ”



Chiếc "gương ma quỷ” do Louis Alvarez là người thợ đã làm ra
“gương ma quỷ”. Vì vậy, người ta đặt tên ông và năm sản xuất cho
đồ vật mang điềm chết chóc trên. Trong số 38 nạn nhân, người thợ
làm ra nó lại chính nạn nhân đầu tiên. Sau khi hoàn thành chiếc
gương được hai ngày, vốn là người vô cùng khỏe mạnh, bỗng
nhiên Alvarez sa sút sức khỏe rồi lảo đảo chúi đầu gục ngã ngay
trong nhà xưởng của mình.


• Khi đó, các bác sĩ pháp y khám nghiệm tử thi Alvarez
cho hay, người thợ làm gương này chết vì chứng tràn
máu não (tên khoa học là Cerebral hemorhage). Khi đó,
nhiều người tin rằng, chính chiếc gương là thủ phạm gây
ra cái chết cho người thợ này. Sau đó, nó được đem bán
tại cửa hàng tạp hoá và đến tay nhiều người chủ mới. Kể
từ đây, nó bắt đầu chuỗi hành trình gây ra tội ác kinh
hoàng.


• Người chủ đầu tiên của “gương ma quỷ” là một ông

chủ cửa hàng kinh doanh bột mì tại thành phố cảng
Mareseille có tên Tesemer. Ông đã mua chiếc gương
đó làm quà sinh nhật cho người vợ mà ông hết mực
yêu thương.


• Ngay tối hôm đó, ông
Tesemer tổ chức bữa
tiệc hoành tráng cho vợ,
thắp 25 cây nến trên
bánh sinh nhật rồi bê
món quà đã chuẩn bị
trước ra. Vợ ông vô
cùng hồi hộp, chờ đợi
xem món quà đó là gì.
Ông bóc dần gói giấy
quà và đưa cho vợ
chiếc gương soi lồng
khung chạm khác vô
cùng tinh xảo. Vợ ông
vô cùng thích chiếc
gương đó và dành tặng
nụ hôn nồng thắm cho
chồng.




Nhưng khi ông Tesemer
thuận tay cầm chiếc gương

lên soi và nở nụ cười mãn
nguyện thì bất giác cảm thấy
toàn thân ớn lạnh, rùng mình
và đầu óc đột nhiên quay
cuồng. Mọi cảnh vật trước
mắt ông trở nên chao đảo và
vợ ông nhanh chóng dìu
chồng về phòng ngủ. Kể từ
lúc đó, Tesemer chìm vào
giấc hôn mê sâu.




Sáng sớm hôm sau, bà đi gọi bác sĩ đến khám cho chồng. Khi bác
sĩ vừa đặt chân vào phòng, thì Tesemer đột nhiên ngừng thở và
qua đời. Khi đó, bác sĩ pháp y chẩn đoán ông đột tử vì tràn máu
não bột phát vào hồi 7h30 ngày 3/6/1743. Khi đó, ông mới 31 tuổi


• . Sau khi chồng mất, người vợ trẻ quá đau buồn nên
không muốn nhìn thấy những đồ vật khiến mình gợi
nhớ đến người chồng quá cố, nên đã nhờ người bán hộ
hoặc tặng cho người thân và hàng xóm. Trong số
những đồ vật đó có cả chiếc “gương ma quỷ”.


• Đến năm năm 1765, chiếc gương giết người “tái xuất giang hồ”
và người chủ mới của nó là Armold - một biên tập viên trẻ của
một nhà xuất bản . Người đàn ông 35 tuổi trên mua nó ở sạp bán

hàng tại vỉa hè Paris. Sau đó, ông mamg về và treo ngay phía đầu
giường của mình trong buồng ngủ.


• Kể từ đó, những nhân viên ở nhà xuất bản đã không còn thấy
Armold đi làm. Họ lo rằng, ông đã bị mất tích. Một vài người đã
đến nhà Armold tìm hiểu. Khi đến nơi, họ thấy cánh cửa căn hộ
của ông bị khoá. Vì vậy, họ nhờ đến nhân viên quản lý toà nhà
mang chìa khóa dự phòng đến mở. Khi bước vào trong, họ vô
cùng kinh ngạc khi nhìn thấy Armold chết cứng trên sàn phòng
ngủ.


• Theo những dấu vết tại hiện trường, họ xác
định ông chết khi đang cạo râu. Sau khi
khám nghiệm tử thi, bác sĩ cho hay ông bị
tràn máu não dẫn đến tử vong.


• Sau 6 năm lưu lạc, chiếc “gương ma quỷ” lại về với người chủ mới là
ông chủ cửa hàng đồ cổ Henry 47 tuổi. Ông mua nó khi dạo khu chợ
mua bán đồ cũ với giá “bèo”. Ông ta hy vọng có thể bán lại nó với giá
cao. Nhưng chỉ 3 ngày sau, ông chủ tiệm đồ cổ bất ngờ qua đời vì tràn
máu não. Trong đám tang của ông này, một người bạn của Armold vô
tình nhìn thấy và nhận ra chiếc gương “Louis Alvarez 1743”. Người
này chợt lóe lên ý nghĩ: hai cái chết có mối liên hệ gì đó.


• Mặc dù không đủ
bằng chứng chứng

minh chiếc gương
ma quỷ là đồ vật
gây ra cái chết
nhưng gia đình
ông Henry vẫn
quyết định vứt nó
đi. Tuy nhiên, chiếc
gương sát nhân
này lại tiếp tục trải
qua tay nhiều
người khác và họ
đều chết một cách
“bất đắc kỳ tử".


• Sau khi 38 người từng dính dáng đến “Louis Alvarez
1743” đều chết khá đột ngột và bí ẩn, các nhà khoa hoc
đã quyết định truy lùng “gương sát nhân” để tìm hiểu
cặn kẽ vấn đề. Trong số đó có tiến sĩ Waine. Vào tháng
4/2005, ông đã lấy một ít gỗ ở khung chiếc gương để
kiểm tra thành phần hóa học. Kết quả cho thấy, khung
gỗ này được làm từ một loại gỗ rất hiếm của cây coura.
Loại cây này đã tuyệt chủng từ hơn 100 năm trước.




Theo tài liệu ghi chép của giới khoa học, gỗ cây coura có chứa một loại chất
cực độc. Khi tiếp xúc với ánh sáng tự nhiên càng mạnh thì chất độc từ gỗ sẽ
càng bay hơi tạo thành luồng khí độc trong không khí. Do đó, nếu người nào

hít phải trong một thời gian ngắn thì mạch máu não sẽ bị tắc nghẽn, nứt vỡ,
dẫn tới chứng tràn máu não và tử vong. Ông Waine đã khám nghiệm chiếc
gương cổ quái đó trong phòng kín, không có ánh sáng chiếu vào. Ông thường
đóng kín rèm cửa sổ khi làm việc do đó ánh sáng tự nhiên chiếu vào phòng rất
yếu. Nhờ vây, khí độc từ khung gương bay ra rất ít nên ông vẫn an toàn.


• Cuối cùng, Tiến sĩ Waine đã khám phá ra nguyên nhân thực sự
dẫn đến cái chết bí ẩn của 38 nạn nhân. Khi chuẩn bị công bố phát
hiện đặc biệt này với giới truyền thông và công chúng, ông bỗng
nhận ra chiếc gương đã "không cánh mà bay". Sau đó, FBI đã truy
tìm đồ vật nguy hiểm trên nhưng vẫn không tìm thấy dấu vết của
nó. Do không tìm được gương “Louis Alvarez 1743” nên ông
Waine không thể chứng minh được phát hiện mang tính đột phá
của mình. Nhiều người không tin vào kết quả mà ông nghiên cứu
được bởi không có vật chứng thực tế để kiểm tra độ chính xác.


• Nhiều nhà khoa học có sự quan tâm đặc biệt xung
quanh bí ẩn này; nhưng không ai dám giữ nó lại bên
mình để nghiên cứu chỉ vì “chiến tích” của nó. Họ đua
nhau đưa ra những phán đoán của bản thân nhưng
đều không thể chứng minh chúng.




Các nhà khoa học Nga thì mở rộng vấn đề hơn. Họ nhận định
rằng chiếc gương không chỉ có khả năng hấp thụ chất hóa học
hữu hình mà còn có thể hấp thụ các “năng lượng thông tin vô

hình”. Vật chất hữu hình có thể gột rửa, nhưng với năng lượng
vô hình, điều đó không thể thực hiện được. Tuy nhiên, họ chưa
thể lí giải trọn vẹn tại sao trong khi những chiếc gương khác
hoàn toàn bình thường thì chiếc gương kì quái này lại có thứ
năng lượng vô hình đó. Ngoài ra, một số người cũng hoài nghi
chiếc gương được tráng thêm những chất phụ gia độc hại
nhưng không ai dám lại gần chiếc gương để… làm thí nghiệm
kiểm chứng. Thời gian càng trôi đi, bức màn bí mật bao phủ
quanh chiếc gương “quỷ ám” này ngày càng dày thêm, khiến
mọi người nhìn nó không còn dưới “con mắt khoa học” nữa
mà tin rằng bên trong nó có một “sức mạnh siêu nhiên” bí ẩn.
Thậm chí, đã có bộ phim kinh dị được dựng lên từ câu chuyện
kì bí này, càng tô vẽ thêm tính li kì, đáng sợ cho câu chuyện.


• Tháng 4/2005, Waine (tiến sĩ khảo cổ người Mỹ) thực hiện chuyến bay
tới Paris xin phép Hiệp hội Sưu tầm Đồ cổ Pháp tiến hành điều tra
chiếc gương “ma” này thêm một lần nữa. Chuyện tiến sĩ Waine liệu có
trở thành nạn nhân thứ 39 của chiếc gương sát nhân hay không bỗng
trở thành tiêu điểm của giới truyền thông và dân chúng. Tuy nhiên, đề
nghị này của ông không được chấp thuận bởi họ không muốn chứng
kiến thêm một bi kịch nữa gây ra bởi chiếc gương.




Không nản lòng, ông đã tới gặp cháu nội của tiến sĩ Smith.
Trước nỗ lực và tấm lòng chân thành của Waine, người cháu
này đã giúp mang chiếc tráp gỗ có đựng chiếc gương được
niêm phong kĩ giao cho ông. Sau khi có được chiếc gương,

ông đã nhanh chóng đáp máy bay về Mỹ nghiên cứu.
• Bỏ mặc mọi lời ngăn cản của người vợ, ông vẫn quyết tâm
thực hiện hành động “điên rồ” là tìm hiểu chân tướng sự việc.
Sau bao nhiên năm ngủ trong bóng tối, phủ đầy bụi bặm, cuối
cùng chiếc gương ma quái cũng được nhìn thấy ánh mặt trời.
Ông đã tiến hành một số nghiên cứu giám định và nhận ra tuổi
của mặt gương chưa tới 100 năm. Vậy rất có thể là mặt gương
đã bị ai đó thay mới vào và như vậy thì chiếc khung gỗ xinh
xắn được chạm khắc tinh xảo kia chính là hung thủ giết người
hàng loạt.


• Sau khi rời thư viện trường đại học quay trở về nhà,
bước vào phòng thí nghiệm, ông thất thần khi thấy hai
con chuột bạch làm thí nghiệm nhốt trong chiếc lồng
sắt đặt trước gương đã chết cứng từ bao giờ. Chiếc
gương ma lại một lần nữa “tác yêu tác quái”. Khi giải
phẫu, ông sững sờ khi thấy trong não chúng chứa đầy
máu đọng. Chúng đã “ra đi” vì chứng tràn máu não.


• Thế nhưng, khi rất đỗi vui mừng và chuẩn bị
công bố kết quả nghiên cứu tới giới khoa
học và các phương tiện truyền thông thì ông
tá hỏa khi chiếc gương đã “không cánh mà
bay”. Bởi không có hiện vật gốc nên ông
không thể chứng minh được rằng những
mẩu dăm gỗ kia được gọt từ khung của
chiếc gương sát nhân ấy.
• Bí ẩn tưởng chừng như đã có thể hé lộ ra

giờ lại đang có nguy cơ bị chôn vùi…




*Bài này có sử dụng các tài liệu đã được Hiệp hội Sưu tầm Đồ
cổ Pháp công bố.



Một số hình minh họa trích từ bộ phim giả tưởng cùng chủ đề
---------------------------------------------------PHH Sưu tầm tổng hợp từ internet


×