7 CÂU HỎI KÌ LẠ NHƯNG SẼ GIÚP BẠN
TÌM RA MỤC ĐÍCH CUỘC SỐNG CỦA
MÌNH.
rubi | August 19, 2016 | Tự Lực (Self-help) | No Comments
Một ngày, khi em trai tôi 18 tuổi, nó bước vào phòng khách một cách hùng hổ và tự hào thông báo
với mẹ tôi và tôi là một ngày nào đó nó sẽ trở thành một thượng nghị sĩ.
Mẹ tôi nói với nó rằng “Được lắm, con trai”. Còn tôi chắc chắn là đang bị phân tâm bởi một tô snack
hay một cái gì đó.
Nhưng 15 năm sau, câu nói đó đã ảnh hưởng đến tất cả những quyết định trong cuộc đời của em
trai tôi: Những môn học ở trường, chọn nơi để sống, chọn người làm bạn và thậm chí là làm gì trong
những kì nghỉ và cuối tuần.
Và bây giờ, sau một thời gian dài làm việc, nó đã là chủ tịch một đảng chính trị lớn của thành phố và
là thẩm phán trẻ nhất của bang. Trong thời gian tới, em trai tôi hi vọng sẽ ra vận động tranh cử lần
đầu tiên.
Đừng hiểu lầm tôi, nhưng em tôi là một kẻ lập dị, điều đó sẽ không bao giờ xảy ra đâu.
Hầu hết chúng ta không biết chúng ta muốn làm gì trong đời. Thậm chí sau khi tốt nghiệp, có việc
làm, kiếm được tiền. Khi ở độ tuổi từ 18 đến 25, tôi đã thay đổi sở thích nghề nghiệp của mình còn
nhiều hơn thay đồ lót. Và thậm chí sau khi tôi quản lý việc kinh doanh của riêng mình, chỉ khi đến 28
tuổi tôi mới thực sự tìm ra tôi muốn làm gì trong cuộc đời mình.
Tôi nghĩ rất nhiều người có thể giống tôi không biết mục đích cuộc sống của mình là gì. Và phần lớn
những người lớn đều trải qua thời kỳ này. “Tôi muốn làm gì trong đời?” “Đam mê của tôi là gì?”
“Điểm yếu của tôi là gì?” Tôi thường nhận được email của những người từ 40 đến 50 tuổi kể rằng
họ vẫn không biết họ vẫn không biết mình sống để làm gì.
Một phần vấn đề nằm chính trong từ “mục đích sống”. Chúng ta thường nghĩ rằng mỗi người sinh ra
đều có một mục đích cao cả và nhiệm vụ của mỗi người là tìm ra mục đích đó. Kiểu lý luận này
cũng giống như niềm tin về tinh thần như con số may mắn của bạn là 34 (nhưng chỉ vào ngày thứ
ba hoặc ngày trăng tròn chẳng hạn).
Sự thật là thế này, chúng ta tồn tại trên trái đất trong một thời gian nhất định. Trong thời gian đó,
chúng ta làm một số việc quan trọng và không quan trọng. Những điều quan trọng sẽ giúp cuộc
sống ý nghĩ hơn.
1. Bạn sẽ chọn bánh mì kẹp phân (đúng, kẹp PHÂN) vị gì, và có cho sốt chua ngọt vào
không?
À, câu hỏi này hoá ra lại là câu hỏi quan trọng nhất. Nghe thì có vẻ kinh: đã ăn bánh mì rồi lại còn
kẹp PHÂN! Nhưng mà, cuộc đời cũng thế thôi, thể nào cũng có lúc bạn phải nhảy vào đống phân.
Cái quan trọng là: điều gì khiến bạn sẵn sàng đánh đổi để nhảy vào đống phân đó (nói ví dụ đi, nếu
nhảy xong, người con gái bạn thầm yêu sẽ đồng ý lấy bạn, bạn có nhảy không – trả lời thật đi nhé)?
Bạn hiểu ra vấn đề chưa? Điều khiến bạn có thể hi sinh mọi thứ để có nó, cũng sẽ là điều giúp bạn
vượt qua những thời kì khó khăn nhất của cuộc đời. Nếu bạn mơ thành một doanh nhân tài ba, bạn
sẽ phải đánh đổi bằng những thất bại ban đầu. Nếu bạn muốn là một họa sĩ nổi tiếng để đời, bạn
cũng phải đánh đổi bằng hàng trăm bức tranh vẽ mồ hôi nước mắt bị vứt đống ngoài vỉa hè. Nếu
bạn khát khao thành luật sư giỏi nhất, 80 tiếng đồng hồ làm việc một tuần là điều hiển nhiên.
Tất cả các thứ đó chính là những cái PHÂN mà bạn sẽ phải ăn. Ai trong chúng ta cũng sẽ phải ăn
bánh mì kẹp phân thôi.
Và nếu ăn, nhớ cho thêm sốt chua ngọt vào nhé.
2. Cái gì đúng với bạn hôm nay sẽ làm cho bạn lúc 8 tuổi khóc sướt mướt?
Khi còn nhỏ, tôi thích viết truyện. Tôi thường ngồi lì trong phòng mình viết đủ thứ, từ người ngoài
hành tinh, anh hùng, về những chiến sĩ vĩ đại, về bạn bè và gia đình. Tôi viết không phải vì mọi
người muốn đọc nó, chỉ vì tôi muốn làm ba mẹ và cô giáo của tôi ấn tượng. Đối với tôi đó là một
niềm vui to lớn.
Sau đó, vì một số lí do, tôi không viết nữa và tôi cũng không nhớ tại sao.
Chúng ta thường có xu hướng quên đi những gì ta thích làm lúc còn nhỏ. Có thể là do những áp lực
của người lớn hay áp lực công việc đã cuốn chúng ta đi. Chúng ta được dạy là lý do để làm một
việc gì đó là vì nó có thưởng.
Tôi đã không viết cho tới khi khoản 25 tuổi và tôi nhận ra mình thích viết như thế nào. Và tôi đã
không phát hiện ra mình thích xây dựng website cho tới khi tôi bắt đầu kinh doanh, đó từng là việc
tôi làm khi còn trong tuổi teen và chỉ làm cho vui.
Điều thú vị là nếu con người 8 tuổi của tôi hỏi tôi lúc 20 rằng “Tại sao tôi không viết nữa?”, và tôi trả
lời “Bởi vì tôi viết không giỏi” hay “Không ai muốn đọc những thứ tôi viết cả” hay “Tôi không thể kiếm
tiền bằng nghề đó”, không những là tôi đã sai hoàn toàn mà tôi lúc 8 tuổi sẽ òa lên khóc mất.
3. Cái gì khiến bạn quên ăn, quên đi “toilet”?
Chắc hẳn bạn đã từng trải qua việc quá tập trung vào một thứ gì đó hàng giờ liền và “Khỉ thật, mình
quên cả ăn tối”.
Nghe nói rằng khi Isaac Newton tập trung làm việc, mẹ ông phải vào phòng nhắc nhở ông ăn uống
vì ông quá tập trung vào công việc đến nỗi quên ăn.
Tôi cũng từng như thế nhưng là đối với khi chơi game. Điều này chắc hẳn là không tốt. Thực ra, nếu
việc đó diễn ra trong thời gian dài nó sẽ là một vấn đề. Tôi sẽ muốn ngồi chơi game hơn là làm
những thứ khác như học bài cho kì thi, tắm rữa hay nói chuyện với người khác.
Tôi sẽ không làm những việc đó cho đến khi tôi nhận ra đam mê của mình không phải là game
( Mặc dù tôi thích chơi game). Đam mê của tôi là sự tiến bộ, làm thật giỏi một cái gì đó và làm sao
để đạt kết quả tốt hơn nữa. Chơi game, hình ảnh và những câu chuyện, chúng thì rất thú vị, nhưng
tôi không bị ảnh hưởng gì khi sống thiếu chúng. Đó là một cuộc cạnh tranh với những người khác,
đặc biệt với chính bản thân tôi và tôi thích điều đó.
Và khi tôi áp dụng những suy nghĩ này vào sự tiến bộ cũng như cuộc chiến trong bản thân mình đối
với việc kinh doanh Internet và viết lách thì nó đã đem lại thành công vang dội.
Có lẽ với bạn, nó là những thứ khác. Có thể nó là việc tổ chức, sắp xếp công việc tốt, hay là việc lạc
vào một thế giới ảo tưởng, hay là dạy ai một thứ gì đó, hay giải quyết những vấn đề kỹ thuật. Dù nó
là thứ gì, đừng chỉ nhìn vào những việc làm bạn thức cả đêm, hãy nhìn vào những nguyên tắc nhận
thức mà làm bạn say mê. Bởi vì nó có thể dễ dàng áp dụng ở những nơi khác.
4. Làm cách nào bạn tự làm xấu mặt mình một cách tốt hơn?
Trước khi bạn làm tốt một vấn đề gì quan trọng,lúc đầu bạn sẽ rất lúng túng khi làm nó và không
biết phải làm như thế nào, đó là điều hiển nhiên.
Và trong khi lúng túng và không biết làm gì, bạn có thể cảm thấy xấu hổ rất nhiều lần.
Hầu hết mọi người không muốn mình bị mất mặt, đơn giản chỉ vì điều đó thật khó chịu.
Do đó, bởi vì đặc tính trực tiếp của sự tuyệt vời, nếu bạn tránh làm những thứ có thể gây rắc rối cho
bạn, bạn sẽ không bao giờ hoàn thành một thứ gì quan trọng.
Có lẽ một lần nữa chúng ta lại quay lại một nguyên nhân là sự mềm yếu.
Ngay bây giờ, bạn muốn làm một thứ gì đó, một thứ bạn nghĩ về nó và mơ về nó, nhưng bạn vẫn
chưa thực hiện được, bạn không biết lý do tại sao. Và bạn lặp đi lặp lại lý do này với bản thân mình.
Nhưng cuối cùng những lý do này là gì? Bởi vì tôi có thể nói với bạn là nếu những lý do này là do
bạn sợ những gì người khác nghĩ, thì bạn đã tự làm khổ mình trong một thời gian dài.
Nếu lí do của bạn là “Tôi không thể bắt đầu kinh doanh vì lo cho con của mình thì quan trọng hơn
với tôi” , hay “ Chơi Starcraft cả ngày sẽ ảnh hưởng tới âm nhạc của tôi, mà âm nhạc thì đối với tôi
quan trọng hơn”, thì được thôi, nghe có vẻ ổn.
Nhưng nếu lí do của bạn là “ Ba mẹ tôi sẽ không thích điều đó” hay “ Bạn tôi sẽ chọc quê tôi”, hay “
Nếu tôi thất bại, tôi sẽ trông như thằng ngốc”, thì bạn đang trốn tránh những gì bạn thực sự quan
tâm để quan tâm tới những thứ làm cho bạn sợ, không phải là mẹ bạn nghĩ gì hay thằng hàng xóm
Timmy nói gì.
Living a life avoiding embarrassment is akin to living a life with your head in the sand.
Điều tuyệt vời là với bản chất, sự độc đáo và sáng tạo. Do đó, để đạt được điều chúng ta muốn, bạn
phải bỏ ngoài tai những điều người khác nói, và tôi biết điều đó thật khó khăn.
Hãy xấu hổ, việc cảm thấy bản thân ngu ngốc là một phần của việc đạt được những gì quan trọng
và ý nghĩa. Nếu bạn càng sợ đưa ra những quyết định thì bạn càng phải làm điều đó.
5. Làm thế nào để cứu thế giới?
Nếu bạn không coi thời sự trong thời gian gần đây thì bạn nên biết thế giới đang xảy ra một vài
chuyện. Và một vài chuyện mà tôi muốn nói có nghĩa là mọi thứ đang đảo lộn và tất cả chúng ta có
thể sẽ chết.
Tôi đã nói về điều này và một số nghiên cứu cũng chứng minh điều đó. Có nhiều thứ để chúng ta
lựa chọn. Hệ thống giáo dục của chúng ta, kinh tế phát triển, bạo lực trong nước, việc chăm sóc sức
khỏe thần kinh, tham nhũng trong chính phủ. Ôi, tôi vừa thấy một bài báo sáng nay về mua bán mại
dâm ở Mỹ, nó làm tôi bực mình và tôi ước tôi có thể làm một cái gì đó, nó thậm chí còn làm hỏng
buổi ăn sáng của tôi.
Hãy tìm một vấn đề bạn quan tâm và bắt đầu giải quyết nó. Dĩ nhiên, bạn không thể giải quyết vấn
đề đó một mình. Nhưng bạn hoàn toàn có thể đóng góp công sức của mình để tạo nên sự khác biệt.
Và cảm giác tạo nên điều khác biệt chính là điều quan trọng nhất cho sự hạnh phúc và thỏa mãn
của bạn.
Bây giờ, tôi biết bạn đang nghĩ gì “Gee Mark, tôi đã đọc gần hết cái đống kinh khủng này và cũng
cảm thấy rất bực mình, nhưng điều đó không biến thành hành động, hay một sự nghiệp mới.” Tôi rất
vui vì bạn đã hỏi.
6. Hãy buộc bạn nghĩ như thế này, nếu bạn phải rời nhà cả ngày, mỗi ngày, bạn sẽ đi đâu và
bạn sẽ làm gì?
Đối với nhiều người chúng ta, kẻ thù thì chỉ là sự bằng lòng lỗi thời. Chúng ta quen với những thói
quen hàng ngày, chúng ta thường tự làm sao lãng bản thân mình. Cái ghế salon thì rất thoải mái, ăn
snack thì thú vị và không có gì mới xảy ra cả.
Đây là vấn đề.
Cái hầu hết mọi người không hiểu là đam mê là kết quả của hành động, chứ không phải là nguyên
nhân.
Biết được bạn đam mê thứ gì và điều gì làm bạn quan tâm là một quá trình lâu dài và thử sai.
Không ai trong chúng ta có thể biết chính xác mình thích một cái gì đó cho đến khi ta bắt tay vào
làm.
Vì thế hãy hỏi bản thân, nếu ai đó dí súng vào đầu bạn và buộc bạn phải dành vài giờ mỗi ngày để
làm việc gì đó trừ ngủ, bạn sẽ chọn làm gì? Không, có thể bạn chỉ muốn ngồi trong quán café và
lướt Facebook. Bạn hiển nhiên đã làm điều đó rồi. Hãy giả vờ như không có website nào truy cập
được, không chơi game và không TV. Bạn phải ra khỏi nhà cả ngày cho đến khi đến giờ ngủ- Bạn
sẽ đi đâu và làm gì?
Đăng kí một lớp học nhảy? Tham gia câu lạc bộ sách? Học một văn bằng khác? Xây dựng một hệ
thống cung cấp nước mới có thể cứu hàng ngàn trẻ em ở vùng quê châu Phi? Hay học nhảy dù
lượn?
Bạn sẽ làm gì trong thời gian đó?
Hãy viết ra một số câu trả lời, sau đó thực sự ra ngoài và thực hiện điều đó. Hãy thêm điểm cho
điều đó nếu việc đó làm bạn mất mặt.
7. Nếu bạn sẽ chết sau một năm kể từ hôm nay, bạn sẽ làm gì và bạn muốn mọi người nhớ
đến mình như thế nào?
Hầu hết chúng ta không muốn nghĩ về cái chết, nó làm chúng ta sợ. Nhưng nghĩ về cái chết của
chính mình thực ra có nhiều cái lợi. Một trong số đó là nó buộc chúng ta nghĩ về điều gì thực sự
quan trọng trong cuộc sống và cái gì có vẻ ngớ ngẩn và làm phiền ta.
Khi tôi học đại học, tôi thường đi xung quanh và hỏi mọi người “Nếu bạn còn 1 năm để sống, bạn sẽ
làm gì ?” Như bạn có thể tưởng tượng, tôi đã là một cú hít lớn tại các buổi tiệc. Nhiều người có
những câu trả lời rất mơ hồ và nhàm chán. Một vài người xíu nữa là tạt nước uống lên người tôi.
Nhưng nó thực sự làm cho mọi người suy nghĩ về cuộc sống của họ theo một cách khác và biết quý
trọng những gì họ đang có.
Bạn sẽ để lại gì cho đời? Mọi người sẽ kể những câu chuyện gì về bạn khi bạn ra đi? Cáo phó của
bạn sẽ nói về cái gì? Có gì để viết trên đó không? Nếu không, bạn thích nó sẽ nói về điều gì? Làm
sao bạn có thể bắt đầu những việc đó ngay từ hôm nay?
Nếu bạn tưởng tượng cáo phó của bạn sẽ nói về những điều “bá đạo” sẽ làm ấn tượng một số
người thì bạn đã thất bại.
Khi người ta cảm thấy mất phương hướng, không có mục đích sống, đó là bởi vì họ không biết cái
gì quan trọng với mình và không biết giá trị của họ là gì.
Khi bạn không biết giá trị của mình, thì bạn đang sống dựa vào giá trị và sự ưu tiên của người khác.
Đó là vé một chiều đến một mối quan hệ không bền vững và cuối cùng là sự chịu đựng.
Tìm ra mục đích cuộc sống chính là tìm ra một hay hai thứ to lớn hơn bản thân bạn và những thứ
xung quanh bạn. Và để tìm được điều đó bạn phải thoát ra khỏi vỏ bọc của mình và hành động,
dành thời gian để nghĩ về bản thân, nghĩ về những cái lớn hơn bản thân bạn, và nghịch lý hơn hãy
tưởng tượng một thế giới không có bạn