Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (70.27 KB, 2 trang )
Nghị luận xã hội về lòng yêu nước
Văn hào Nga Ylia Erenbua đã từng viết trong một bài luận văn nổi tiếng Lòng yêu
nước: "Lòng yêu nước ban đầu là yêu những vật tầm thường nhất yêu cái cây trồng
ở trước nhà, yêu con phố nhỏ đổ ra bờ sông, yêu vị thơm chua mát của trái lê mùa
thu hay mùi cỏ thảo nguyên có hơi rượu mạnh. Lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu
miền quê đã trở nên lòng yêu Tổ quốc".
Đó là người Nga yêu nước Nga, nhưng nguồn cội của tình yêu nước thì vẫn vậy, dù
cái cụ thể cho tình yêu này trao gửi có khác với Việt Nam ta. Nhưng người Việt
Nam, thì "Lòng yêu nước ban đầu…" có thể sẽ là yêu lũy tre xanh bao quanh làng,
yêu dòng sông chảy trước nhà, yêu chân ruộng thơm mùi gốc rạ, yêu con cò đứng
khoan thai trên đồng bên dáng mẹ còng lưng làm cỏ lúa….
Cứ nghĩ xem, 4.000 năm qua từ thuở vua Hùng dựng nước, ông cha ta đâc để lại
những biểu tượng gì cho cháu con gửi vào đó lòng yêu nước sâu sắc nhất? Vua
Hùng đã đi cày ruộng, và người dân ở thời đại Hùng Vương đã biết trồng lúa nước.
Lang Liêu đã dâng lên vua cha bánh chưng và bánh dầy, biểu tượng cho trời đất,
nhưng cũng là biểu tượng cho làng quê trồng lúa nước. Và cao hơn, là biểu tượng
cho lòng tôn kính, yêu thương và biết ơn với tổ tiên, các đấng sinh thành ra mình.
Yêu cha mẹ, yêu ông bà, yêu tổ tiên cũng là bắt đầu cho tình yêu Tổ quốc. Cây lúa,
chân ruộng chính là cái mà mười tám vua Hùng để lại cho muôn đời con cháu.
Nước ta có thể công nghiệp hóa, hiện đại hóa, nhưng không thể, không bao giờ
được để mất những biểu tượng, những hình ảnh của làng quê đã hình thành từ thời
các vua Hùng.
Các dân tộc Việt Nam đa tôn giáo, nhưng người Việt có một tập tục thành kính và
tuyệt đẹp, đó là tục thờ cúng ông bà. Mỗi khi chúng ta thắp nén hương trên bàn thờ
các vua Hùng, trước bàn thờ tổ tiên ông bà, tự nhiên có cám giác trong huyết quản
ta đang lưu chuyển dòng máu Việt tự nghìn năm, và ta lại có phút thanh thản để tự
soi xét mình và để nhận những lời di huấn thiêng liêng từ tổ tiên ông bà: phải sống
làm sao cho có nghĩa có nhân, cho ra một con người thuộc dòng giống Lạc Việt.
Niềm tự hào chỉ đưa ta đi lạc hướng một khi ta không biết mình tự hào về cái gì.