Tải bản đầy đủ (.doc) (1 trang)

Suy nghĩ về tình yêu quê hương đất nước qua "Mùa xuân của tôi" và "1 thức quà của lúa non Cốm"

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (39.77 KB, 1 trang )

Mai này con ta lớn lên
Con sẽ mang đất nước đi xa
Đến những tháng ngày mơ mộng
Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó san sẻ
Phải biết hóa thân cho dáng hình xứ sở
Làm nên Đất Nước muôn đời...
Đó là tình yêu quê hương, đất nước của Nguyễn Khoa Điềm trong bài thơ “Đất nước”. Cũng như
Nguyễn Khoa Điềm, nhà văn Thạch Lam và Vũ Bằng cũng thể hiện tình yêu quê hương, đất nước của mình
qua các văn bản “Một thức quà của lúa non: Cốm”, “Mùa xuân của tôi”. “Dù viết về một thứ quà bình dị
hay viết về kỉ niệm của một kẻ xa quê thì chỗ hay nhất của những áng văn xuôi ấy là tâm tình sâu nặng, thiết
tha với quê hương, đất nước.”
Tình yêu quê hương, tình yêu đất nước luôn là một thứ tình cảm đáng trân trọng của con người. Đó
là một tình cảm tự nhiên từ sâu thẳm mỗi con người. Nó có thể không biểu lộ ra bên ngoài hoặc có thể được
biểu lộ cụ thể theo những hành động của con người. Mỗi người có một cách thể hiện khác nhau nhưng nó
đều giống nhau nơi lòng yêu quê hương, đất nước nồng nàn. Thạch Lam và Vũ Bằng cũng vậy. Sau khi đọc
xong hai văn bản“Một thức quà của lúa non: Cốm” và “Mùa xuân của tôi”, chúng ta có thể thấy được tình
yêu quê hương, đất nước của hai nhà văn được thể hiện qua từng con chữ, câu văn dù rằng đó là tình yêu với
một thứ quà quê bình dị hay những kỉ niệm của một kẻ xa quê.
Trong văn bản “Một thức quà của lúa non: Cốm”, Thạch Lam đã cảm nhận cái tình yêu với cốm một
cách vô cùng tinh tế. Thoáng đi qua đầm sen hay ruộng lúa, Thạch Lam chợt nhớ đến cốm và cảm nhận
được bước chân mùa cốm đang về. Hương vị của cốm được tác giả cảm nhận là cái mùi thơm mát của bông
lúa non khi đi qua những cánh đồng xanh. Đó chính là một giọt sữa trắng thơm, phảng phất hương vị ngàn
hoa cỏ. Cốm được chế biến từ cái chất quý trong sạch của Trời, qua bàn tay khéo léo của con người cùng
những bí quyết được truyền từ đời này sang đời khác. Cốm của làng Vòng là dẻo nhất, thơm nhất và ngon
nhất, hình ảnh những cô gái làng Vòng xinh xinh, quần áo gọn ghẽ, với cái dấu hiệu đặc biệt là cái đòn gánh
hai đầu cong vút lên như chiếc thuyền rồng luôn được người Hà Nội ngóng trông. Cốm là thức quà riêng
biệt của đất nước, là thức dâng của những cánh đồng lúa bát ngát xanh, mang trong mình tất cả cái mộc
mạc, giản dị và thanh khiết của đồng quê nội cỏ An Nam. Cốm và hồng còn được nhân dân ta dùng làm đồ
sêu Tết. Hai thức quà trong sạch, trung thành, hài hòa về màu sắc: xanh tươi-đỏ thắm, hài hòa về hương vị:
thanh đạm-ngọt sắc nâng đỡ nhau để mong ước hạnh phúc lứa đôi dược lâu bền. Thạch Lam cho rằng: cốm


không phải thức quà của người ăn vội, ăn cốm phải ăn từng chút ít, thong thả và ngẫm nghĩ để cảm nhận
được cái chất ngọt của cốm, cái mùi thơm phức của lúa mới, của cỏ dại bên bờ, cái tươi mát của lá non, cái
dịu dàng thanh đạm của loài thảo mộc. Sự trân trọng mà tác giả dành cho cốm được thể hiện qua cách mua
hàng: chớ thọc tay, mân mê, hãy nhẹ nhàng nâng đỡ, chút chiu, vuốt ve. Phải nên kính trọng cái lộc của trời,
cái khéo léo của người và sự cố sức tiềm tàng và nhẫn lại của thần lúa.
Nếu như Thạch Lam yêu tha thiết cái thức quà bình dị của đất nước, cốm, thì Vũ Bằng lại da diết
nhớ quê hương, nhớ mùa xuân Bắc Việt, mùa xuân Hà Nội. Ai đi xa mà không nhớ quê hương, nhớ những
kỉ niệm trên quê hương mình? Tình cảm đó là một tình cảm rất tự nhiên của con người, không có gì lạ cả.
Nhà văn nghĩ về cái tình cảm rất tự nhiên ấy để rồi khẳng định nỗi nhớ niềm yêu rất con người của mình.
Đọc từng câu từng chữ của Vũ Bằng, ta dường như cũng nao nao xúc động về mùa xuân Bắc Việt, một mùa
xuân đặc biệt chỉ ở đây mới có. Mùa xuân Bắc Việt lúc nào cũng trong tâm trí của Vũ Bằng là mùa xuân có
mưa riêu riêu, gió lành lạnh, có tiếng nhạn kêu trong đêm xanh, có tiếng trống chèo vọng lại, có câu hát huê
tình… Ông luôn nhớ những kỉ niệm khi còn sống ở Hà Nội. Đó là những lúc trời đất mang mang, khoác một
cái áo lông, ngậm một ống điếu mở cửa đi ra ngoài tự nhiên thấy một cái thú giang hồ êm ái như nhung và
không cần rượu mạnh cũng như lòng mình say sưa một cái gì đó. Mùa xuân đến là lúc mọi vật tràn ngập sức
sống, con người cũng vậy, tim dường như trẻ hơn ra, đạp mạnh hơn trong những ngày đông tháng giávà ai
cũng muốn được yêu thương. Điều đặc biệt khiến Vũ Bằng nhất là bầu không khí gia đình đoàn tụ êm đềm,
trên kính dưới nhường trước những bạn thờ Phật, bàn thờ Thánh, bàn thờ tổ tiên có nhang trầm, đèn nến.
Tình yêu quê hương, đất nước đã đi vào con tim của Vũ Bằng, ông luôn nhớ về quê hương mình từ cái tiết
trời mùa xuân đến cái không khí tụ họp của gia đình hay bữa cơm đạm bạc với những lá tía tô thái nhỏ hay
bát canh trứng cua vắt chanh hằng ngày sau rằm tháng giêng. Tình cảm của ông thật khiến cho người ta phải
rung động nỗi lòng, đồng cảm với nỗi nhớ của người xa xứ.



×