Tải bản đầy đủ (.doc) (20 trang)

Đưa trò chơi dân gian vào giờ ra chơi ở trường Tiểu học

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (529.93 KB, 20 trang )

PHÒNG GD-ĐT HUYỆN EAH’LEO
TRƯỜNG TIỂU HỌC TRẦN QUỐC TOẢN

SÁNG KIẾN KINH NGHIỆM
ĐỀ TÀI: ĐƯA TRÒ CHƠI DÂN GIAN VÀO GIỜ RA CHƠI Ở
TRƯỜNG TIỂU HỌC

NGƯỜI THỰC HIỆN: HỒ XUÂN Á
ĐƠN VỊ: TRƯỜNG TIỂU HỌC TRẦN QUỐC TOẢN
EaWy,
EaWy,Tháng
Tháng22năm
năm2012
2012
1


MỞ ĐẦU
1. Lý do chọn đề tài

N

gày nay công nghệ thông tin phát triển, trò chơi điện tử đã xâm nhập vào
từng gia đình khiến cho tuổi trẻ học đường có thể ngồi hàng giờ trên máy vi

tính. Phần lớn là những trò chơi mang tính bạo lực cảm giác mạnh như đấm đá võ
thuật, bắn, chém giết... khiến cho tâm hồn trẻ thơ trong trắng trở nên hung hãn và
tàn bạo. Chính vì vậy mà nạn bạo lực học đường hình thành làm cho không ít gia
đình và nhà trường băn khoăn lo lắng.
Trước đây công nghệ thông tin chưa phát triển, trò chơi điện tử chưa thâm
nhập rộng rãi vào đất nước chúng ta, thế hệ học trò như chúng tôi ngày ấy mỗi khi


đến trường hay giờ ra chơi thường tụ tập nhau lại chơi những trò chơi dân gian
như: Kéo co, bịt mắt bắt dê, nhảy dây, đá cầu, rồng rắn lên mây, ú tìm, chơi
chuyền, đánh chắt, chơi ô ăn quan... sao mà hồn nhiên vui đến thế. Những trò chơi
dân gian không những mang tính lành mạnh mà nó còn rèn luyện thân thể, kỹ năng
tính toán và có tính cộng đồng cao. Các em đều có thể tham gia và tham gia một
cách nhiệt tình nữa là đằng khác. Bởi chính bản thân của những trò chơi dân gian
đã mang tính thân thiện vả lại không phải mất tiền nên trong các trò chơi không
mang tính đẳng cấp giàu nghèo giữa các em. Thông qua những trò chơi dân gian
mà các em rất dễ dàng làm thân và kết bạn với nhau.
Cách đây không lâu, mỗi lần tới giờ ra chơi, nhìn các em chơi trên sân toàn
là chạy nhảy, rượt đuổi, đấm đá, gươm que, gươm nhựa cứ vung lên loạn xạ. Tôi
thiết nghĩ có lẽ đã đến lúc nhà trường cần phải có chủ trương hướng dẫn các em
chơi những trò chơi dân gian như trước đây các bậc cha anh đã từng chơi. Thông
qua trò chơi dân gian của các em, chúng ta vừa xây dựng được một nếp sống lành
mạnh không bạo lực vừa bảo vệ và bảo tồn được những trò chơi mang bản sắc
truyền thống của dân tộc đang có nguy cơ mai một. Điều quan trọng hơn nữa là hạn
chế được nạn bạo hành ở tuổi học đường tạo cho gia đình có niềm tin tuyệt đối vào
2


nhà trường khi con cái họ đến trường học .Với những suy nghĩ như trên , tôi quyết
tâm chọn đề tài sáng kiến kinh nghiệm của mình là : “Đưa trò chơi dân gian vào
giờ ra chơi ở trường Tiểu học”
2. Mục đích chọn đề tài.
Tìm những trò chơi dân gian để tổ chức vào giờ ra chơi, sau những tiết học
căng thẳng. Giúp các em vừa thư giãn, vừa học được những điều bổ ích.
Giáo dục cho các em hiểu và bảo tồn những nét văn hoá tốt đẹp vốn có của
dân tộc Việt Nam.
3. Đối tượng nghiên cứu.
Một số trò chơi dân gian thích hợp để đưa vào trường Tiểu học Trần Quốc

Toản xã Eawy huyện Eahleo tỉnh Đăk Lăk.
4. Khách thể nghiên cứu.
Qúa trình vui chơi hoạt động, vui chơi giải trí của học sinh trong trường
Trường Tiểu học Trần Quốc Toản.
Cách 1: Nếu trường Trường Tiểu học Trần Quốc Toản tích cực tổ chức các trò chơi
dân gian vào các hoạt động ngoại khoá, giờ ra chơi thì sẽ giúp các em học sinh
được thư giãn, tăng cường tinh thần đoàn kết cũng như năng lực hoạt động nhóm.
Cách 2: Nếu trường Trường Tiểu học Trần Quốc Toản tổ chức hoạt động trò chơi
dân gian trong lớp học dưới sự hướng dẫn giáo viên các em học sinh sẽ được nâng
cao khả năng làm việc độc lập khi được làm những đồ chơi dân gian đơn giản.
Cách 3: Nếu trường Trường Tiểu học Trần Quốc Toản tích cực vừa tổ chức trò chơi
dân gian trong hoạt động ngoại khoá, vừa lồng ghép các hoạt động trên lớp thì hiệu
quả giáo dục rất cao. Các em học sinh sẽ được thư giãn, nâng cao khă năng tư duy,
sáng tạo. Được hiểu thêm về một nét văn hoá dân tộc, thêm yêu quê hương đất
nước mình.
5. Nhiệm vụ nghiên cứu.

3


Chúng ta đang xây dựng và phát triển nền văn hoá Việt Nam tiên tiến đậm đà
bản sắc Dân tộc.Thiết nghĩ ngoài sự đầu tư của nhà nước cho những môn thể
thao vua, cũng cần nghiên cứu đầu tư nhằm khôi phục lại các trò chơi dân gian.
6. Phương pháp nghiên cứu


Đọc, nghiên cứu các tài liệu lí thuyết




Quan sát.



Điều tra viết.



Đàm thoại, thống kê.

NỘI DUNG
CHƯƠNG 1:CƠ SỞ LÝ LUẬN CỦA VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU
Xây dựng cơ sở lí luận của đề tài.
a. Các khái niệm.
* Trò chơi dân gian: là những trò chơi đã có từ rất lâu, bắt nguồn trong dân gian.
Trò chơi chủ yếu dành cho các trẻ em nông thôn ngày xưa nên tên gọi cũng
đơn giản.
* Đưa trò chơi dân gian vào nhà trường: là tổ chức các trò chơi dân gian vào giờ ra
chơi, hoạt động ngoại khoá, để giúp các em có những trò chơi lành mạnh.
b. đặc điểm trò chơi dân gian
- Những trò chơi không đòi hỏi tốn nhiều thơì gian chuẩn bị, không làm ảnh
hưởng đến sức khoẻ chỉ cần khoảng thời gian nhỏ có thể tổ chức một trò chơi
dân gian.
- Các bài hát đồng dao thường đi cùng các trò chơi. Đó là những bài đồng dao
trong sáng Rất dễ nhớ, dễ thuộc. Nhưng lại đầy ý nghĩa sâu sắc, người chơi có
thể vừa chơi vừa hát làm cho không khí cuộc chơi thêm phần sôi nổi.Những trò
chơi dân gian ngoài phù hợp với sở thích, tâm lí lứa tuổi, tăng sự hưng phấn
trong lao động sản xuất. Nó còn đòi hỏi sự khéo léo, thông minh, kĩ năng dẻo dai
của bàn tay đôi chân. Các trò chơi dân gian cuốn hút mọi người, mọi lứa tuổi.
- Ngoài tác dụng nâng cao thể lực, trò chơi dân gian còn phản ánh rõ nét văn hoá

truyền thống Việt Nam- một nền văn hoá độc đáo và giàu bản sắc, bồi đắp thêm
tình yêu gia đình, quê hương đất nước.
c. Vai trò, ý nghĩa của việc đưa trò chơi dân gian vào trường học
 Trong sân chơi đơn giản, thông qua trò chơi dân gian là một cách giúp các em
học sinh có được không gian chơi đùa bổ ích và lành mạnh.
 Tổ chức hoạt động vui chơi đảm bảo tính tích cực, bổ ích. Giúp học sinh vừa rèn
luyện sức khoẻ, khơi dậy trí thông minh, sáng tạo, sự ham học hỏi.
 Giáo dục các em học sinh, bảo tồn nét văn hoá truyền thống tốt đẹp của dân tộc.

4


CHƯƠNG 2 :THỰC TRẠNG CỦA VẤN ĐỀ TỔ CHỨC TRÒ CHƠI DÂN GIAN CHO
HỌC SINH Ở TRƯỜNG TIỂU HỌC TRẦN QUỐC TOẢN

1. Thực trạng về tình hình cơ sở vật chất ở trường Tiểu học Trần Quốc Toản:
Trường Tiểu học Trần Quốc Toản đã được công nhận chuẩn Quốc gia mức
độ I năm học 2009- 2010. Nhà trường đã liên tục đầu tư xây dựng, tu bổ cơ sở vật
chất, mua sắm trang thiết bị, đồ dùng phục vụ cho công tác dạy và học nói chung.
Đặc biệt nhà trường có khuôn viên rộng rãi, sạch sẽ, thoáng mát rất phù hợp cho
việc tổ chức các trò chơi dân gian. Tuy nhiên vẫn còn một số ít trò chơi chưa được
bổ sung đồ dùng kịp thời.
2. Thực trạng về việc tổ chức trò chơi dân gian ở trường Tiểu học Trần Quốc
Toản:
Lâu nay, nói đến trò chơi dân gian, thường chỉ xuất hiện ở các lễ hội mang
tính truyền thống của dân tộc. Việc đưa loại hình trò chơi này vào các trường phổ
thông theo tinh thần chỉ đạo của Bộ GD & ĐT là một nội dung còn khá mới mẻ.
Đối với trường Tiểu học Trần Quốc Toản, đa số giáo viên đều có nhận thức
đúng đắn về vai trò và tác dụng của trò chơi dân gian trong giáo dục. Song lại
thiếu kinh nghiệm và vốn kiến thức cần thiết trong công tác tổ chức trò chơi dân

gian nên chưa gây được nhiều hứng thú cho học sinh. Nội dung trò chơi chưa
phong phú, đa dạng dễ tạo cho học sinh cảm giác nhàm chán bởi chỉ một số ít trò
chơi cứ lặp đi lặp lại nhiều lần. Bên cạnh đó một số giáo viên chưa thực sự quan
tâm và đầu tư đúng mức trong việc sưu tầm, lựa chọn trò chơi và chuẩn bị đồ dùng
cho trò chơi. Nên trong quá trình thực hiện còn gặp nhiều lúng túng.
Thời gian tổ chức cho học sinh chơi còn hạn hẹp. Công tác lập kế hoạch, kiểm
tra, đánh giá của bộ phận chịu trách nhiệm chưa thường xuyên và kịp thời.
3. Kết quả, hiệu quả của thực trạng:
Sau một năm, triển khai và thực hiện việc áp dụng trò chơi dân gian ở trường
Tiểu học Trần Quốc Toản (năm học 2009- 2010). Tôi nhận thấy tuy nhà trường có
khá đầy đủ về điều kiện cơ sở vật chất nhưng kết quả thu được là chưa cao, chưa
xứng đáng với tiềm năng vốn có của nhà trường. Cách thức tổ chức còn máy móc,
thiếu kế hoạch rõ ràng, các trò chơi còn diễn ra một cách đơn điệu nên học sinh
chưa tỏ ra hứng thú với trò chơi dân gian. Một số em tham gia chơi nhưng chưa
nhận thức rõ ràng về vai trò tác dụng của trò chơi vì vậy việc tiếp cận, lĩnh hội các
trò chơi dân gian còn hạn chế dẫn đến học sinh thường vi phạm luật chơi hoặc
nhanh quên nội dung trò chơi. Kết quả trên đã phản ánh việc tổ chức trò chơi dân
gian chưa thực sự hấp dẫn để thu hút học sinh tham gia chơi vì vậy ở các lớp vẫn
còn học sinh thích chạy nhảy, dượt đuổi với bạn trong khi chơi ở sân trường hoặc
chơi các trò chơi không có nội dung tốt, dễ dẫn đến quá chớn rồi mất đoàn kết với
bạn.
CHƯƠNG 3: CÁC GIẢI PHÁP THỰC HIỆN
Từ những thực trạng trên để tổ chức các trò chơi dân gian thực sự hiệu quả, có
sức hấp dẫn và lôi cuốn được học sinh tham gia chơi một cách tích cực. Tôi đã tập
tập trung vào các giải pháp sau đây:
5


I.CÁC GIẢI PHÁP THỰC HIỆN
1. Tìm hiểu nhu cầu chơi của học sinh:

Để thực tế hơn về nhu cầu chơi của học sinh trong nhà trường, bước vào năm
học 2010- 2011 tôi đã tiến hành phỏng vấn ngẫu nhiên học sinh một số lớp. Câu hỏi
mà tôi đưa ra là: “Em có thích chơi các trò chơi dân gian không?”.Đa số học sinh
được hỏi đều trả lời là rất thích hoặc thích, một số ít học sinh không có câu trả lời
hay trả lời không thích.
Dưới đây là bảng thống kê kết quả phỏng vấn:
TS Số học sinh Trả lời rất
Trả lời
Trả lơi
Không trả
Lớp
học được phỏng
thích
thích
không thích
lời
sinh
vấn
SL
TL
SL
TL
SL
TL
SL
TL
1B
33
17
12 70,6

2
11,7
3
17,7
2A
26
16
10 62,5
3
18,7
2
12,5
1
6,3
3B
29
13
8
61,5
2
15,4
3
23,1
4A
27
20
15
75
3
15

2
10
5B
28
22
17 77,3
2
9,1
3
13,6
Từ kết quả trên tôi đã khẳng định được học sinh trường Tiểu học Trần Quốc
Toản rất thích chơi các trò chơi dân gian.
2. Tham mưu cho lãnh đạo nhà trường:
Ngay từ đầu năm học với vai trò là phó hiệu trưởng phụ trách mảng phong trào
của nhà trường,tôi đã chủ động tham mưu cho lãnh đạo nhà trường xây dựng kế
hoạch tổ chức trò chơi dân gian và triển khai cụ thể đến từng đơn vị lớp, đồng thời
phổ biến một cách sâu rộng chủ trương của nhà trường về công tác tổ chức trò chơi
dân gian để giáo viên và học sinh xác định tư tưởng, mục tiêu tập trung thực hiện
tốt kế hoạch mà nhà trường đã đề ra.Tham mưu với lãnh đạo nhà trường kịp thời
mua sắm, bổ sung thêm một số đồ dùng cần thiết phục vụ cho trò chơi dân gian
như: dây kéo co, bao tải, cờ, khăn,từ nguồn kinh phí của nhà trường. Vận động giáo
viên và học sinh tự làm các đồ dùng đơn giản khác để làm phong phú hơn bộ đồ
dùng tổ chức trò chơi dân gian trong nhà trường.
3. Sưu tầm trò chơi dân gian:
Bản thân tôi đã nhiều năm làm Tổng phụ trách Đội nên cũng có nhiều kinh
nghiệm về tổ chức trò chơi dân gian, bên cạnh đó tôi còn luôn tích cực tìm hiểu sưu
tầm từ các nguồn thông tin khác như: Trên mạng Internet, sách báo, các chuyên đề
của ngành giáo dục có liên quan đến trò chơi dân gian, tim hiểu từ những người cao
tuổi.Kết quả tôi đã sưu tầm và lựa chọn được khá nhiều trò chơi dân gian góp phần
cùng các giáo viên khác tạo ra nguồn tư liệu phong phú về các trò chơi dân gian.

Đây là những trò chơi đơn giản, ít tốn kém, phù hợp với điều kiện thực tế của nhà
trường.
II. CÁC BIỆN PHÁP TỔ CHỨC THỰC HIỆN
1. Lựa chọn các trò chơi dân gian phù hợp với lứa tuổi:
6


Khi lựa chọn các trò chơi dân gian cho học sinh Tiểu học tôi dựa vào các tiêu
chí sau:
- Trò chơi không quá đơn giản nhưng cũng không quá phức tạp.
- Đồ dùng phục vụ cho trò chơi dễ kiếm, dễ tìm.
- Giúp cũng cố tư duy, ngôn ngữ, vận động, kỹ năng cho học sinh.
- Gây được hứng thú, thu hút được sự chú ý của học sinh.
- Có sự tham gia của tập thể lớp hoặc nhóm học sinh trong lớp.
Từ những tiêu chí trên, tôi đã lựa chọn các trò chơi sau: “Chơi ô ăn quan”,
“Chuyền thẻ”, “Kéo co”, “Cướp cờ”, “Nhảy bao bố”, “Trồng nụ trồng hoa”, “Rồng
rắn lên mây”, “Cá sấu lên bờ”, “Bịt mắt bắt dê”, “Chi chi chành chành”…
2. Chuẩn bị đồ dùng, lời ca, địa điểm trước khi tổ chức cho học sinh tham gia
vào các trò chơi dân gian.
2.1 Chuẩn bị đồ dùng cho các trò chơi dân gian:
Đồ dùng của các trò chơi dân gian cũng vô cùng phong phú và đa dạng, mang
tính đặc trưng và được thiết kế dựa vào cách chơi và luật chơi của từng trò chơi.
Mỗi trò chơi dân gian có một hoặc nhiều loại đồ dùng tương ứng mà thiếu nó trò
chơi không thể tiến hành được.
Ví dụ như trò: “Chơi chuyền” đòi hỏi phải có 10 que chuyền và một đồ vật có
hình khối cầu như quả bóng, quả bưởi non… Hay đơn giản như trò chơi “Bịt mắt
bắt dê” cũng không thể được tổ chức nếu không có dải vải hoặc dải khăn bịt mắt…
Chính vì vậy, trước khi tổ chức cho học sinh chơi một trò chơi dân gian nào đó,
giáo viên cần tìm hiểu kỹ lưỡng về luật chơi, cách chơi cũng như việc có hay không
các đồ dùng phục vụ cho trò chơi để từ đó có thể chuẩn bị đầy đủ các yếu tố cần

thiết cho trò chơi.
2.2 Dạy học sinh đọc thuộc lời ca (đối với những trò chơi có lời đồng dao):
Một đặc điểm đặc trưng của trò chơi dân gian đó là khi chơi học sinh không
phải chỉ thực hiện các vận động của mình mà các em thường vừa chơi vừa hát hoặc
đọc lời đồng giao nào đó. Các bài đồng dao đó khiến cho không khí chơi vui vẻ,
nhộn nhịp hơn. Mặc dù không phải bài đồng dao nào cũng có ý nghĩa, song bài nào
cũng phù hợp với tư duy hồn nhiên của học sinh Tiểu học. Ví dụ như: Chơi “Chi
chi chành chành”, học sinh hát “Chi chi chành chành- Cái đanh thổi lửa- Con ngựa
chết trương- tam vương ngũ đế” câu hát dường như chẳng có mạch ý nào rõ ràng,
nhưng thiếu nó thì trò chơi không thể tiến hành. Trò chơi chỉ có thể tổ chức khi học
sinh đã thuộc lời đồng dao. Chính vì vậy, tôi thường cho học sinh làm quen với lời
đồng dao của các trò chơi dân gian trước. Khi học sinh đã thuộc lời đồng dao, tôi tổ
chức cho các em chơi các trò chơi tương ứng với lời đồng dao đó. Vì thế, học sinh
đã chơi rất hứng thú và tích cực tham gia chơi.
2.3 Chuẩn bị địa điểm để tổ chức trò chơi:
Mỗi trò chơi dân gian có một cách chơi và luật chơi khác nhau. Có những trò
chơi vân động mang tính tập thể rất cao, thường có số lượng người tham gia chơi
lớn và đòi hỏi địa điểm chơi phải có diện tích rộng như “Kéo co”, “Rồng rắn lên
mây”, “Thả đỉa ba ba”, “Trồng nụ trồng hoa”.
7


Nhưng lại có những trò chơi tĩnh, học sinh hay chơi theo các nhóm như “Chi
chi chành chành”, “Chuyền thẻ”, “Ô ăn quan” Chính vì vậy, giáo viên cần nắm
vững cách chơi, luật chơi, đặc điểm của từng trò chơi để từ đó lựa chọn địa điểm
cho phù hợp trước khi tổ chức trò chơi cho học sinh.
3. Tổ chức các trò chơi phù hợp với tính chất hoạt động.
3.1 Với hoạt động ngoài trời: tận dụng không gian rộng và thoáng của sân trường,
tôi đã tổ chức cho học sinh chơi các trò chơi vận động nhằm rèn luyện và phát triển
thể lực cho học sinh như "Rồng rắn lên mây", "Bịt mắt bắt dê", "Nhảy dây", "Nhảy

lò cò", "Thả đỉa ba ba"...
3.2 Với hoạt động nhóm: tôi tổ chức cho học sinh chơi theo nhóm nhỏ trong một
không gian hẹp như: trong lớp học vào những hôm trời mưa hoặc dưới những gốc
cây có bóng mát vào những hôm trời nắng to để tổ chức các trò chơi phù hợp như:
"Ô ăn quan", "Chơi chuyền"...
4. Lồng ghép nội dung học tập trong trò chơi dân gian:
Bên cạnh luật chơi truyền thống, tôi đã lồng ghép khéo léo vào trò chơi những
nội dung học tập nhẹ nhàng. Vi dụ: trò chơi "Rồng rắn lên mây" được cải biên thêm
lời: Rồng rắn lên mây/ Có cây lúc lắc/ Hỏi thăm thầy thuốc/ Có nhà hay không?
Thầy thuốc trả lời: Có bài tập đọc/ Chúng ta cùng học/ Ai mà quên lời/ Là đội thua
cuộc...Rồi thầy thuốc yêu cầu mỗi đội chơi phải đọc đồng thanh 1, rồi 2, rồi 3 bài
tập đọc - học thuộc lòng đã học trong trương trình môn Tiếng Việt của lớp tham gia
chơi. Đoàn rồng rắn vừa đi vừa đọc đồng thanh, đọc trôi chảy xong, thầy thuốc mới
thực hiện tiếp việc hỏi han và lừa bắt khúc "Đuôi"; đoàn rồng rắn túm đuôi nhau,
vừa che chở cho "Đuôi" chạy chốn, vừa tiếp tục đọc và cười vui.
Với trò chơi "Cướp cờ": Trên các lá cờ được ghi thêm các từ. Học sinh phải
nhận diện đúng cờ có vần theo yêu cầu của quản trò để cướp đúng. Như vậy, ngoài
việc phải nhanh tay, nhanh chân và khéo léo để tránh bị đối phương vỗ thua, học
sinh còn phải nhanh trí, nhanh mắt nhận diện đúng vần được ghi trên cờ. Ví dụ: Có
các cờ ghi từng chữ quân, đội, nhân, dân. Nếu quản trò hô "Cờ có vần ân" thì ai
cướp được cờ ghi chữ nhân hoặc chữ dân đều được...
5. Động viên tất cả học sinh tham gia vào trò chơi.
Một ưu thế của trò chơi dân gian chính là ở chỗ nó có thể dung nạp tất cả những
ai muốn chơi. Không bao giờ trò chơi dân gian quy định số người chơi nhất định.
Vì vậy tôi luôn khuyến khích, động viên tất cả học sinh tham gia chơi càng đông
càng vui. Nếu chơi "Bịt mắt bắt dê", mỗi khi có người vào thêm, vòng chỉ rộng ra
một chút chứ trò chơi không thay đổi. Còn trò chơi "Rồng rắn lên mây" thì thêm
một người, "Cái đuôi" sẽ dài ra một chút và tất cả mọi người đếu được chơi, được
chạy như nhau. Những trò chơi "Thả đỉa ba ba", "Chi chi chành chành", "Nhảy lò
cò", "Nhảy dây", “Mèo đuổi chuột”...cũng tương tự như vậy. Trong khi chơi, mọi

học sinh đều bình đẳng như nhau. Nếu học sinh nào ích kỷ, chơi không đúng luật
chơi, chen lấn các bạn khác sẽ bị tập thể phê phán, loại trừ không cho chơi chung.
Qua đó tinh thần tập thể của các em được nâng lên rất nhiều.
6. Hướng dẫn cách chơi một số trò chơi cụ thể:
8


Để giúp giáo viên có thêm tư liệu về cách tổ chức trò chơi dân gian cho học
sinh tôi đã sưu tầm và soạn thảo nội dung nhiều trò chơi, cách chơi cung cấp cho
giáo viên. Sau đây là một số ví dụ minh hoạ:
*Trò chơi : Rồng rắn lên mây:

1. CHUẨN BỊ
- Sân bãi rộng rãi, bằng phẳng.
2. CÁCH CHƠI
- 1 trẻ đóng vai “ông chủ” và ngồi một chỗ.
- Những trẻ còn lại nối đuôi nhau thành hàng dài, đi vòng vèo trong sân, vừa đi vừa
đọc:
‘Rồng rắn lên mây
Có cái cây lúc lắc
Có cái nhà điểm binh
Có ông chủ ở nhà không?”
- Khi đọc đến câu “Có ông chủ ở nhà không?” trẻ dừng lại trước mặt “ông chủ” có
thể trả lời “có hoặc không”. Nếu “ông chủ” trả lời “không” trẻ sẽ di tiếp, vừa đi vừa
đọc những câu trên. Nếu “ông chủ” trả lời “có” cả nhóm trả lời những câu hỏi xin
của “ông chủ”.
Ông chủ: Cho xin khúc đầu?
Cả nhóm: Những xương cùng xẩu
Ông chủ: Cho xin khúc giữa?
9



Cả nhóm: Chả có gì ngon
Ông chủ: Cho xin khúc đuôi?
Cả nhóm: Tha hồ mà đuổi.
- Sau câu “Tha hồ mà đuổi”, “ông chủ” chạy đuổi bắt cho được “khúc đuôi” (người
cuối cùng) còn cả nhóm sẽ chạy tránh, người đứng đầu nhóm dang hai tay che chở
cho cả nhóm không bị bắt. Nếu trẻ làm “ông chủ” bắt được “khúc đuôi” thỉ trẻ đổi
vai và chơi lại từ đầu.
* Yêu cầu:
- Cho trẻ chơi liên tục trong khoảng thời gian 10 – 15 phút, không hạn chế số lần
chơi của trẻ.
*Trò chơi : Chơi ô ăn quan

1. CHUẨN BỊ
Bàn chơi: bàn chơi Ô ăn quan kẻ trên một mặt bằng tương đối phẳng có kích
thước linh hoạt miễn là có thể chia ra đủ số ô cần thiết để chứa quân đồng thời
không quá lớn để thuận tiện cho việc di chuyển quân, vì thế có thể được tạo ra trên
nền đất, vỉa hè, trên miếng gỗ phẳng.... Bàn chơi được kẻ thành một hình chữ nhật
rồi chia hình chữ nhật đó thành mười ô vuông, mỗi bên có năm ô đối xứng nhau. Ở
hai cạnh ngắn hơn của hình chữ nhật, kẻ hai ô hình bán nguyệt hoặc hình vòng
cung hướng ra phía ngoài. Các ô hình vuông gọi là ô dân còn hai ô hình bán nguyệt
hoặc vòng cung gọi là ô quan.
Quân chơi: gồm hai loại quan và dân, được làm hoặc thu thập từ nhiều chất liệu
có hình thể ổn định, kích thước vừa phải để người chơi có thể cầm, nắm nhiều quân
bằng một bàn tay khi chơi và trọng lượng hợp lý để khỏi bị ảnh hưởng của gió.
Quan có kích thước lớn hơn dân đáng kể cho dễ phân biệt với nhau. Quân chơi có
thể là những viên sỏi, gạch, đá, hạt của một số loại quả... hoặc được sản xuất công
10



nghiệp từ vật liệu cứng mà phổ biến là nhựa. Số lượng quan luôn là 2 còn dân có số
lượng tùy theo luật chơi nhưng phổ biến nhất là 50.
Bố trí quân chơi: quan được đặt trong hai ô hình bán nguyệt hoặc cánh cung,
mỗi ô một quân, dân được bố trí vào các ô vuông với số quân đều nhau, mỗi ô 5
dân. Trường hợp không muốn hoặc không thể tìm kiếm được quan phù hợp thì có
thể thay quan bằng cách đặt số lượng dân quy đổi vào ô quan.
Người chơi: thường gồm hai người chơi, mỗi người ngồi ở phía ngoài cạnh dài
hơn của hình chữ nhật và những ô vuông bên nào thuộc quyền kiểm soát của người
chơi ngồi bên đó.
Sau khi rải tiếp, ô có đường bao quân màu đỏ sẽ bị ăn, ô liền đó lại được lấy lên
để tiếp tục rải
Mục tiêu cần đạt được để giành chiến thắng: người thắng cuộc trong trò chơi
này là người mà khi cuộc chơi kết thúc có tổng số dân quy đổi nhiều hơn. Tùy theo
luật chơi từng địa phương hoặc thỏa thuận giữa hai người chơi nhưng phổ biến là 1
quan được quy đổi bằng 10 dân hoặc 5 dân.
Di chuyển quân: từng người chơi khi đến lượt của mình sẽ di chuyển dân theo
phương án để có thể ăn được càng nhiều dân và quan hơn đối phương càng tốt.
Người thực hiện lượt đi đầu tiên thường được xác định bằng cách oẳn tù tì hay thỏa
thuận. Khi đến lượt, người chơi sẽ dùng tất cả số quân trong một ô có quân bất kỳ
do người đó chọn trong số 5 ô vuông thuộc quyền kiểm soát của mình để lần lượt
rải vào các ô, mỗi ô 1 quân, bắt đầu từ ô gần nhất và có thể rải ngược hay xuôi
chiều kim đồng hồ tùy ý. Khi rải hết quân cuối cùng, tùy tình huống mà người chơi
sẽ phải xử lý tiếp như sau:
Nếu liền sau đó là một ô vuông có chứa quân thì tiếp tục dùng tất cả số quân đó
để rải tiếp theo chiều đã chọn.
Nếu liền sau đó là một ô trống (không phân biệt ô quan hay ô dân) rồi đến một ô
có chứa quân thì người chơi sẽ được ăn tất cả số quân trong ô đó. Số quân bị ăn sẽ
được loại ra khỏi bàn chơi để người chơi tính điểm khi kết thúc. Nếu liền sau ô có
quân đã bị ăn lại là một ô trống rồi đến một ô có quân nữa thì người chơi có quyền

ăn tiếp cả quân ở ô này ... Do đó trong cuộc chơi có thể có phương án rải quân làm
cho người chơi ăn hết toàn bộ số quân trên bàn chơi chỉ trong một lượt đi của mình.
Trường hợp liền sau ô đã bị ăn lại là một ô vuông chứa quân thì người chơi lại tiếp
tục được dùng số quân đó để rải. Một ô có nhiều dân thường được trẻ em gọi là ô
nhà giàu, rất nhiều dân thì gọi là giàu sụ. Người chơi có thể bằng kinh nghiệm
hoặc tính toán phương án nhằm nuôi ô nhà giàu rồi mới ăn để được nhiều điểm và
có cảm giác thích thú.
11


Nếu liền sau đó là ô quan có chứa quân hoặc 2 ô trống trở lên thì người chơi bị
mất lượt và quyền đi tiếp thuộc về đối phương.
Trường hợp đến lượt đi nhưng cả 5 ô vuông thuộc quyền kiểm soát của người
chơi đều không có dân thì người đó sẽ phải dùng 5 dân đã ăn được của mình để đặt
vào mỗi ô 1 dân để có thể thực hiện việc di chuyển quân. Nếu người chơi không đủ
5 dân thì phải vay của đối phương và trả lại khi tính điểm.
Cuộc chơi sẽ kết thúc khi toàn bộ dân và quan ở hai ô quan đã bị ăn hết. Trường
hợp hai ô quan đã bị ăn hết nhưng vẫn còn dân thì quân trong những hình vuông
phía bên nào coi như thuộc về người chơi bên ấy; tình huống này được gọi là hết
quan, tàn dân, thu quân, kéo về hay hết quan, tàn dân, thu quân, bán ruộng. Ô
quan có ít dân (có số dân nhỏ hơn 5 phổ biến được coi là ít) gọi là quan non và để
cuộc chơi không bị kết thúc sớm cho tăng phần thú vị, luật chơi có thể quy định
không được ăn quan non, nếu rơi vào tình huống đó sẽ bị mất lượt.
Đồng dao
Trong cách chơi truyền thống có sử dụng một số bài đồng dao, dưới đây là một bài
trong số đó:
Hàng trầu hàng cau
Là hàng con gái
Hàng bánh hàng trái
Là hàng bà già

Hàng hương hàng hoa
Là hàng cúng Phật.

Luật chơi

Bàn chơi Ô ăn quan cho 2 người (2 phe)

12


Bàn chơi ô ăn quan đã sẵn sàng cho
khai cuộc

Bắt đầu một lần rải quân, khi đến quân
cuối cùng, những quân trong ô có đường bao lại được lấy lên để rải tiếp

Sau khi rải tiếp, ô có đường bao quân
màu đỏ sẽ bị ăn, ô liền đó lại được lấy lên để tiếp tục rải
Trò chơi có một số biến thể sau:
Số dân ở mỗi ô vuông là 10 và/hoặc ở ô quan ngoài quan còn có thêm 20 hay 30
dân.
13


Khi quân cuối cùng đã được rải xuống, nếu ô liền sau đó là ô quan thì người chơi
cũng mất lượt ngay dù ô đó có chứa quân hay không. Khi đến lượt đi người chơi có
thể tính toán phương án đi của mình trong một khoảng thời gian hợp lý hoặc phải
đi ngay mà không được phép tính toán.
* Trò chơi :Chuyền thẻ


Mục đích chơi:
Rèn khéo tay, nhanh mắt, kiên trì.
Một góc sân nhỏ, khô ráo và sạch sẽ.
Dụng cụ chơi:
Một bó que dài 10 cái, mỗi cái dài độ 20cm, vót nhẵn.
Một viên đá hoặc viên đất tròn nhỏ làm hòn tung.(hòn chuyền)
Cách chơi:
Mới đầu là ngồi trên đất, thường là co một chân, một chân duỗi để có thể rải cỗ que
chuyền gối lên duỗi mà chơi.Nếu không khì để tiện xê dịch, phải lấy một que tre
hoặc một đoạn gỗ để trải que gối đầu lên gỗ.
Tay phải cầm cả cổ chuyền và hòn tung, tung hòn đá lên rải các que chuyền xong
lại kịp bắt hòn chuyền và lần lượt tung hòn chuyền rồi nhón que và bắt cho hết 9
bài.(Bài 1 nhón từng que 1,lần lượt tăng lên...,)Đặc biệt là tay vừa chơi, miệng vừa
đọc các bài văn vần thích hợp với từng bài.
Ví dụ: Ba – Lá đa, ba – lá cà; ba – lá lốt, mốt sang tư:tư – củ từ...Cứ thế cho đến hết
bài chín bài mười.Đến bài mười thì tung hòn chuyền và đặt gọn cả cổ chuyền
xuống rồi lấy gọn cả cổ chuyền đó lên tay thì chuyển sang các bài chấm, bài gõ bài
chuyền.
14


_Đến đây có thể đứng dậy mà chơi cho sinh động, dễ dịch chuyển.
_Bài chấm thì tay phải tung hòn chuyền lên cao, cầm cổ chuyền chấm các đầu que
vào bàn tay trái hai cái, miệng nói “chấm chấm một” đồng thời với tay chấm, xong
lại ngửa tay phải đón bắt lấy hòn chuyền.
Làm tiếp “chấm chấm hai” đến “ chấm chấm năm” sau đó chuyển sang bàn gõ.Nếu
vẫn ngồi trên đất thì chấm chấm đầu cỗ que chuyền xuống đất.
Bàn gõ là lấy cỗ que chuyền gõ gõ, đánh nhẹ vào bàn tay trái, trong khi hòn đá rơi
và miệng hát “gõ gõ một”xong rồi bắt lấy hòn chuyền.
Luật chơi:

_Tay nhón các que phải đúng theo các bài từ 1 đến 9.
_Khi chấm hoặc gõ hoặc chuyền làm tung rơi que chuyền hoặc bóng là mất lượt.
_Ai hoàn thành bài chuyền là thắng.
_Có nơi mất lượt thì phải bắt đầu lại từ bài 1.
* Trò chơi :Nhảy dây

1. CHUẨN BỊ
- Dây thừng dài 2 m, 4 m.
- Sân bãi bằng phẳng, rộng rãi.
2. CÁCH CHƠI
- Cho 2 trẻ cầm hai đầu dây có khoảng cách vừa phải để có thể dễ dàng quay dây.
- Khi bắt đầu chơi, hai trẻ quay dây phải cùng quay tay về một hướng cho dây lần
lượt lên cao và xuống thấp. Các trẻ còn lại xếp hang lần lượt để nhảy qua dây. Lúc
đầu, chưa biết chơi, trẻ có thể đứng giữa dây, chờ khi dây quay lên, trẻ chuẩn bị tư
thế và khi dây quay xuống trẻ phải nhảy cao lên để chân không chạm dây. Trẻ nhảy
liên tục từ 5 – 10 cái sau đó nhảy ra ngoài, cố gắng không chạm dây.Khi đã biết
cách chơi, trẻ có thể từ bên ngoài nhảy vào khi dây đang quay.
15


- Có thể cho trẻ chơi cá nhân bằng cách: 2 tay trẻ cầm 2 đầu dây quay lên cao, khi
dây quay xuống thì nhảy bật lên để dây không chạm chân. Lúc đầu , trẻ tập nhảy
từng cái một, sau đó trẻ có thể nhảy liên tục và tự mình đếm xem đã nhảy được bao
nhiêu cái.
* Yêu cầu:
- Nếu trẻ nào nhảy bị chạm dây, phải ra ngoài đổi vị trí cho bạn cầm dây quay. Nếu
qua 3 – 4 lượt chơi, không có trẻ chạm dây, cô cho dừng trò chơi và yêu cầu trẻ đổi
vị trí, sau đó lại chơi tiếp tục.
- Cho trẻ chơi liên tục trong khoảng 10 – 15 phút không hạn chế số lần chơi của trẻ.
* Trò chơi : Bịt mắt bắt dê


Cách 1:
Đặc điểm trò chơi:
Rèn luyện thính giác, óc phán đoán. Cần một sân rộng vừa đủ cho số lượng người
chơi
Đối tượng chơi:
Nhi đồng, thiếu nhi
Cách chơi:
Sau khi chơi trò chơi “Tay trắng tay đen” để loại ra 2 người. Hai người đó sẽ chơi
oẳn tù tì, người thua sẽ bịt mắt đi tìm dê, người thắng làm dê.
Những người còn lại đứng thành vòng tròn. Người làm dê phải luôn miệng kêu “be,
be” và né tránh người bị bịt mắt đang tìm cách bắt dê. Người làm dê không được
chạy ra ngoài vòng tròn, nếu phạm luật sẽ bị bịt mắt. Khi nào người bịt mắt bắt
được dê thì thay đổi người khác
Cách 2:

16


Sau khi chơi trò “ Tay trắng tay đen” và “ Oẳn tù tì”, người thua sẽ phải bị bịt mắt
và đi tìm dê, những người khác làm dê chạy nhảy xung quanh.
Những người làm dê phải luôn miệng kêu “be, be” hoặc trêu chọc người bị bắt làm
dê, phải luôn né tránh người bị bịt mắt đang tìm cách bắt dê. Khi nào người bị bịt
mắt chạm vào con dê nào thì người đó bị bịt mắt.
Sau khi dùng khăn tay bịt mắt, mọi người sẽ chạy xung quanh người bịt mắt bằng
cách đập vào vai hay vuốt má người bị bịt mắt rồi chạy khi người đó chụp mình.
Khi người bị bịt mắt chụp được người nào, phải đoán và nói tên người đó. Nếu nói
đúng thì người bị bắt bị bịt mắt, nếu nói sai trò chơi tiếp tục như cũ. Người bị bắt
có thể lừa người bị bịt mắt bằng cách khụy chân xuống giả làm người lùn hoặc
kiễng chân lên cao, cốt làm sao cho người bị bịt mắt không đoán ra mình.

* Trò chơi : Chơi ù

I.CHUẨN BỊ
Khoảng đất trống, bằng phẳng và sạch sẽ. Kẻ 2 vạch giữa sân làm giới hạn.
II.CÁCH CHƠI
Nam nữ cùng chơi, chơi tập thể.
Người chơi không hạn chế, ít nhất khoảng 8-10 bạn.
Người chơi từng đôi một oẳn tù tì, tất cả những người thắng nhất về 1 phía.
Mỗi bên đúng về phía vạch giới hạn của bên mình.Người điều khiển chơi đúng trên
vạch và hô bắt đầu.Người chơi của mỗi bên kêu “ù ù ù…”liên tục, vừa cố chạy
sang bên kia vạch giới hạn để đập được 1 bạn nào đó rồi chạy về.Bạn nào bị đập thì
coi như thua.Nếu đập được vàp bạn nhưng bị các bạn khác giữ lại (đến tắt hơi) thì
cũng bị chết.Trò chơi cứ thế liên tục, đến hết thời hạn, bên nào có nhiều người chết
nhất thì bên đó thua, hoặc bên nào bị chết hết trước là thua.
III.LUẬT CHƠI
- Số người của 2 bên bằng nhau.
17


- Người nào từ khi bắt đầu chạy sang sân bạn và về phải kêu ù ù liên tục.Nếu bị đứt
quãng tiếng ù(đứt hơi) trên sân bạn là bị chết.(Kể cả giẫm vạch)
- Nếu chạy sang sân bạn, đập được vào ai (có thể 1 vài người) có thể chạy về bên
mình mà không bị đưt hơi “ù” thì tất cả các bạn vừa bị đập đều bị chết.Những bạn
bị giam mà được mà được đồng đội mình sang đập vào thì coi như được cứu(sống
lại), được chạy về bên mình để tiếp tục chơi.
- Nếu bị bạn giữ lại nhưng chưa dứt tiếng ù thì vẫn chưa bị chết.Chỉ khi nào dứt
tiếng ù thì mới coi như là “chết”.
- Khi 1 trong 2 đội đều bị “chết” hết trước thì kết thúc 1 ván chơi.Đội đó bị
thua,phải chịu phạt(búng tai nhẹ hoặc từng đôi cõng nhau qua sông rồi trở về chổ
củ hoặc nhảy lò cò qua lại), trò chơi lại tiếp tục

Lưu ý:
- Người điều khiển phải chú ý quan sát cả 2 bên , không được để bên nào “ăn gian”
và phán xử kịp thời.
- Phải nhắc nhở người chơi chủ động kêu ù ù…rồi chạy sang sân bạn, không nên
thụ động đúng ở sân mình.
* Trò chơi :Nhảy bao bố

- Cách chơi: Người chơi chia làm hai đội trở lên, thông thường thì từ hai đến
ba đội, mỗi đội phải có số người bằng nhau. Mỗi đội có một ô hàng dọc để nhảy và
có hai lằn mức: một xuất phát và một mức đích. Mỗi đội xếp thành một hàng dọc.
Người đứng đầu bước vào trong bao bố hai tay giữ lấy miệng bao. Sau khi nghe
lệnh xuất phát người đứng đầu mỗi đội mới nhảy đến mức đích rồi lại quay trở lại
mức xuất phát đưa bao cho người thứ hai. Khi nào người thứ nhất nhảy về đến đích
thì người thứ hai tiếp theo mới bắt đầu nhảy. Cứ như vậy lần lượt đến người cuối
cùng. Đội nào về trước đội đó thắng.
- Luật chơi: Người chơi nào nhảy trước hiệu lệnh xuất phát là phạm luật,
người nhảy chưa đến mức quy định mà quay lại cũng phạm luật. Nhảy chưa đến
đích mà bỏ bao ra cũng phạm luật và có thể bị loại khải trò chơi.
* Trò chơi :Ca sấu lên bờ
18


-Cách chơi: Vạch hai đường vạch cách nhau khoảng 3 mét để làm bờ.Sau
khi oẳn tù tì, người thua sẽ làm cá sấu đi lại giữa hai vạch đó tìm bắt người nào ở
dưới nước hoặc có một chân dưới nước (tức nhảy ra khỏi vạch hoặc thò một chân
qua khỏi vạch). Những người còn lại chia nhau đứng trên bờ( nghĩa là đứng ngoài
hai bên vạch) Chọc tức cá sấu bằng cách đợi cá sấu ở xa thì thoe nột chân xuống
nước hoặc nhảy xuống nước và vỗ tay hát : “Cá sấu, cá sấu lên bờ”. Khi nào cá sấu
quay lại thì nhảy ngay lên bờ.
- Luật chơi: Người nào nhảy lên không kịp bị cá sấu bắt được thì phải thay

làm cá sấu. Nếu các sấu bắt bắt được cùng lúc hai người trở lên thì những người bị
bắt phải oẳn tù tì để xá định người thua. Nếu cá sấu không bắt được người thay thế
thì phải làm cá sấu đến lúc “Chảy nước mắt cá sấu” hoặc mệt quá thì thôi. Trò chơi
bắt đầu lại bằng cách oẳn tù tì để tìm con cá sấu khác.
* Trò chơi :Chùm nụm
Cách chơi và luật chơi: Tất cả các bạn chơi phải nắm tay lại và xếp trồng lên
nhau tay người này xen kẽ tay người kia không được để hai tay của mình gần nhau.
Người nào để tay đầu tiên chỉ đặt một tay và cũng được xem là người bị đầu tiên,
hay còn lại dùng để chỉ mỗi từ trong bài đồng dao tương ứng với một nắm tay. Tất
cả cùng hát:
“Chùm num chùm nẹo
Tay tí tay tiên
Đồng tiền chiếc đũa
Hạt lúa ba bông
Ăn chộm ăn cắp
Trứng gà trứng vịt
Bù xe bù xít
Con rắn con rít
Nó rít tay này”
Đến từ cuối cùng “Này” chúng tay ai thì người đó phải rút nắm tay ra hoặc
người chỉ chặt ngang nắm tay của người đó. Lúc này người bị phải chỉ tay cho
người đầu tiên vừa hát vừa chỉ các nắm tay các bạn chơi. Cuộc chơi cớ thế tiếp tục
đến hết các năm tay thì trò chơi kết thúc.
KẾT LUẬN VÀ KIẾN NGHỊ
1. Kết quả nghiên cứu:
Qua một năm triển khai đề tài “ Đưa trò chơi dân gian vào giờ ra chơi ở
trường tiểu học” kết quả mà đề tài thu được là hết sức khả quan.Trên sân trường
bây giờ , mỗi giờ ra chơi đã không còn những cảnh chạy nhảy, rượt đuổi, đấm đá,
gươm que, gươm nhựa mà thay vào đó mỗi gốc cây, môi khoảng sân đều được các
em học sinh tận dụng để chơi các trò chơi hết sức quen thuộc như : nhảy dây;bịt

mắt bắt dê; chơi ô ăn quan…nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt các
em , nhìn sự hồ hởi bừng lên trong từng ánh mắt của các em học sinh sau mỗi giờ
ra chơi , những người làm quản lý như chúng tôi cảm thấy thật ấm lòng.
2. Bài học kinh nghiệm:
19


Qua nghiên cứu đề tài trên, tôi đã rút ra được một số bài học kinh nghiệm sau:
Một là: Trò chơi dân gian có tầm quan trọng rất lớn đối với sự phát triển của
học sinh Tiểu học. Trò chơi dân gian vừa giúp học sinh thoã mãn nhu cầu vui chơi,
vừa góp phần nâng cao nhận thức, phát triển các giác quan, tăng cường thể lực,
giúp học sinh trở thành những người lao động tài giỏi trong tương lai.
Hai là: Những học sinh chơi một cách hăng hái, hoạt động nổi bật trong khi
chơi thường cũng chính là những trẻ thông minh, tháo vát và biết tổ chức trong
cuộc sống.
Ba là: Cần phải tổ chức cho học sinh chơi các trò chơi dân gian để phát triển
ở các em tinh thần tập thể, biết nhường nhịn bạn bè, biết giao lưu, chia sẻ kinh
nghiệm của mình với bạn khác.
Bốn là: Khi tổ chức trò chơi dân gian cho học sinh giáo viên cần tìm hiểu kỹ
cách chơi, luật chơi và chuẩn bị đầy đủ các yếu tố cần thiết để tiến hành trò chơi.
Năm là: Những kinh nghiệm của tôi rất đơn giản, giáo viên có thể dễ dàng
thực hiện.
Sáu là: Bằng việc tổ chức cho học sinh chơi các trò chơi dân gian, tôi đã giúp
học sinh thoã mãn nhu cầu vui chơi, đồng thời bảo tồn được di sản văn hoá tốt đẹp
của dân tộc, góp phần thực hiện tốt cuộc vận động “Xây dựng trường học thân
thiện học sinh tích cực”.
3. Kiến nghị:
Đối với trường tiểu học Trần Quốc Toản:
Cần phải giữ vững và phát huy những kết quả đã đạt được trong việc triển
khai đưa trò chơi dân gian vào giờ ra chơi .

Cần phải đầu tư hơn nữa về cơ sở vật chất ( mua thêm đồ dùng để phục vụ
các trò chơi …)
Đối với phòng GD-ĐT huyện Eahleo:
Tổ chức hội thảo chuyên đề về việc đưa trò chơi dân gian vào trường tiểu
học.
Triển khai nhân rộng việc đưa trò chơi dân gian tới tất cả các đơn vị trường
học.
Tổ chức giao lưu trò chơi dân gian với các cụm xã , các trường với nhau.
Trên đây là một số kinh nghiệm của tôi trong việc tổ chức các trò chơi dân
gian cho học sinh trường Tiểu học Trần Quốc Toản. Rất mong nhận được sự đóng
góp ý kiến của các đồng nghiệp để những kinh nghiệm của tôi được hoàn thiện
hơn./.
Eawy, ngày 08 tháng 02 năm 2012
Người viết
Hồ Xuân Á
20



×