Tải bản đầy đủ (.pdf) (399 trang)

anh chỉ muốn nắm tay em thôi emilie rose ebook miễn phí

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (998.75 KB, 399 trang )


ANH CHỈ MUỐN NẮM TAY EM
THÔI


Nguyên tác: Wedding His Takeover Target
(Dynasties: The Jarrods #5)


Tác giả: Emilie Rose
Dịch giả: Thảo Nguyên
Công ty phát hành: IPM
Nhà xuất bản: NXB Hội Nhà Văn
Trọng lượng vận chuyển: 220 grams
Kích thước: 13 x 20.5 cm
Số trang: 224
Ngày xuất bản: 23-04-2011
Giá bìa: 45.000 ₫
Nguồn:
Type+Làm ebook: thanhbt
Quyển sách này được giới thiệu ở đây nhằm
chia sẻ cho những bạn không có điều kiện
mua sách!
Còn nếu bạn có khả năng hãy mua sách
ủng hộ nha!


Giới thiệu sách
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com

Viên đá đẹp quá. Nó là gì thế? Sapphire à? Kim


cương xanh đấy! Tim cô đập mạnh.
Cái này hiếm lắm thì phải? Không hiếm bằng em.
Anh không có gì chung với mẫu hình đàn ông lý
tưởng của cô ả. Anh quá nổi bật, quá giàu sang,
quá tự đại. Nhưng đồng thời anh đáp ứng hoàn
hảo những ước mơ mà cô chưa từng nghĩ là mình
có, mơ về một người đàn ông vững vàng, khéo léo,
tinh ý, trên hết là thừa khả năng khiến cô mãn
nguyện, tràn đầy sức sống và thấy mình trở nên
đặc biệt.
Cô nhiều lắm cũng chỉ là một cô gái ưa nhìn, đủ
sức giúp anh giải trí những ngày chôn chân tại thị
trấn nhỏ quê hương, không thua kém cũng không


xuất sắc hơn những cô gái xinh xắn khác. Nhưng
khi bắt tay chinh phục cô để tiếp cận với món hồi
môn cần thiết, anh mới biết không ai trên đời này
sánh nổi cô cả. Và anh không ngừng thắc mắc, tại
sao cô gái bị gán ghép cho anh lại có thể làm thế
giới của anh rung chuyển và khiến mọi tự chủ
trong anh hầu như tan biến?


Mục lục
Một
Hai
Ba
Bốn
Năm

Sáu
Bảy
Tám
Chín
Mười
Mười một
Mười hai


Một
“Nghe anh bảo có việc gấp. Chúng tôi tới rồi đâ
Gavin Jarrod, theo sau là ông anh cả Blake, vừa
nói vừa bước vào văn phòng của Christian
Manford vào một buổi sáng thứ hai. Khởi đầu một
tuần thế này thật chẳng hay ho chút nào.
Vị luật sư quản lý bất động sản của người cha quá
cố nhà Jarrod chỉ vào mấy chiếc ghế đặt ngay
trước bàn làm việc rồi đợi Gavin và Blake ngồi
hẳn xuống, “Tôi rất mừng vì các anh đã tới đây.
Tiếc là tin nhận được không tốt lắm”.
Gavin ném một cái nhìn vẻ gì nữa đây? sang phía
ông anh trai, “Cũng không lạ. Kể từ lúc bố chúng
tôi mất năm tháng trước chẳng có tin nào tốt lành
cả, bắt đầu từ việc yêu cầu từng người chúng tôi
tạm ngưng công việc để đến khu Jarrod Ridge


một năm, nếu không tất cả sẽ bị mất quyền thừa
kế”.
“Nó liên quan đến dự án và các giấy phép cần

thiết để xây khu nhà gỗ mà các anh đã thiết kế ở
khu nghỉ dưỡng”.
Gavin cố nén lại cảm giác hụt hẫng và bức bối.
Đúng là ông bố của họ, đến lúc nằm yên trong mồ
rồi vẫn dùng di nguyện để thâu tóm cuộc sống của
con cái.
“Lý đo trì hoãn là gì? Đã mùng Một tháng Mười
một rồi. Mặt đất sắp phủ băng. Chúng tôi còn phải
đào móng rồi đổ bê tông cho kịp chứ”.
“Các anh không được cấp phép vì mảnh đất dó
không thuộc phần bất động sản của ông cụ”.
“Cái gì?”, cả Gavin và anh trai đồng thanh thốt
lên.


Blake nhoài về phía trưóc, “Khoảnh đất dó ở
chính giữa lòng khu Jarrod. Sao lại không thuộc
quyền sở hữu của gia đình này được?”
Christian lôi ra một tấm bản đồ khu Jarrod Ridge
từ trong tập hồ sơ trước mặt rồi đẩy nó qua mặt
bàn. Anh chỉ vào dấu X trên một khoảnh đất rộng
năm mẫu Anh được viền bằng mực đỏ.
“Đây là chỗ các anh muốn thì công. Khi điều tra
chứng từ chúng tôi phát hiện ra ông nội các anh
đã nhượng quyền sử dụng mảnh này cho ông
Henry Caldwell từ năm mươi năm trước”.
Gavin cố bới tìm những người họ Caldwell trong
đầu, nhưng không nhớ ra gì. Dù đã sống mười tám
năm đầu đời ở Aspen, nhưng không có lý gì anh
phải biết thêm về những người địa phương.

Khoảng mười năm trước, Gavin vào đại học và
nhờ đó thoát khỏi thị trấn cùng người cha độc
đoán - anh chỉ quay về khi không thể thoái thác.
Nếu nói anh và bố không hợp tính nhau thì đúng là


nhận định quá ư hời hợt, “Caldwell là lão quái
nào?”
“Ông ta là chủ quán trọ Snowberry, một nhà nghỉ
nhỏ ở Aspen có tuổi đời cũng ngang ngửa với khu
Jarrod Ridge”.
“Sao ông nội chúng tôi lại bán cho ông ta một khu
mỏ chết làm gì?” Khu mỏ cũ là chỗ Gavin rất
thích tới chơi hồi còn nhỏ. Anh đã cùng các anh
lang thang hàng giờ trong những đường hầm, rồi
đến hồi trung học, Gavin cũng từng đưa bọn con
gái tới đó để vui vẻ.
“Lẽ ra phải hỏi là sao lại có người muốn mua
nó?”, Blake vặn lại, “Chỗ đó làm gì có đủ bạc để
khai thác sinh lời”.
“Đó mới là cái đáng nói. Trong khi tìm tòi, tôi đã
phát hiện ra ông nội các anh không bán khoảnh
đất đó. Mà là ông cụ thua cược trong khi chơi bài
poker”.


Gavin thốt lên, “Thế thì ta mua lại”.
Ánh mắt của Christian chiếu vào anh qua mép
tấm bản đồ, “Cũng mong anh gặp may. Có rất
nhiều thư tín trong hồ sơ của chúng tôi cho thấy

suốt bao năm qua ông cụ thân sinh các anh đã cố
mua lại khoảnh đất đó trên mười hai lần mà không
được. Caldwell nhất quyết không bán”.
Blake ngả người lại trên ghế một cách khoan thai
kỳ lạ trước cái bí mật đã làm kế hoạch của họ
điêu đứng, “Mẫu thiết kế cho khu nhà gỗ an ninh
cao dành cho khách hạng A của khu nghỉ dưỡng
đã vẽ rồi. Đội thợ xây đã ký hợp dồng, nguyên vật
liệu cũng đã gọi vì chúng tôi đâu ngờ đến sự cố
như thế này. Đành phải chọn nơi khác vậy”.
“Không được”, Gavin cương quyết, “Nếu còn bị
đày ở chỗ này thêm bảy tháng nữa, không đ nào
em nhả chỗ duy nhất mình có kỷ niệm đẹp đâu.
Em sẽ thuyết phục lão Caldwell bán nó”.


Một bên khóe miệng của Blake nhếch lên, “Chẳng
qua em chỉ muốn làm những thứ mà cha không
làm được thôi”.
Gavin cười khẩy. Anh trai anh hiểu quá rõ con
người và bản chất hiếu thắng của anh. Gavin chưa
bao giờ buông tha một thử thách nào, “Nếu thắng
được ông già thì càng tốt. Lúc em thành công
chắc ông ấy phải đội nắp quan tài lên mất”.
“Nếu em thành công chứ”, ông anh trai nhắc nhở.
“Em sẽ làm được”. Việc có hai ông anh sinh đôi
luôn hùa vào phản đối mình đã đem lại cho Gavin
một cá tính bướng bỉnh đến cố chấp, nhưng cũng
chính tính cách này đã nâng anh lên đến đỉnh cao
nghề nghiệp.

Blake lấy chiếc ví ra khỏi túi, rút một tờ Ben
Franklin rồi đặt nó lên mặt bàn. Gavin nhác thấy
ánh vàng kim trên ngón tay của anh trai. Cái khỉ


gió gì vậy? Không, không thể là thứ đó. Nhưng gì
thì gì, chuyện hầm mỏ phải giải quyết trước đã.
Lúc ra khỏi văn phòng của Christian anh sẽ xử lý
món trang sức sau.
“Cược một trăm đô la là em không làm nổi”.
Blake thách thức, “Có thể bố là người rất khó
chịu, nhưng lại là một thương gia lõi đời. Nếu có
cách lấy lại miếng đất đó thì ông đã tìm ra lâu
rồi”.
Gavin vừa lắc đầu vừa rút ra một tờ tiền y hệt,
“Anh nói rồi đấy nhé. Có một thứ em học được từ
nghề kỹ thuật, đó là chuyện gì cũng có cách giải
quyết. Vấn đề ở chỗ anh có sẵn sàng trả giá
không thôi. Chỉ cần tìm ra cái giá của Caldwell thì
mảnh đất đó sẽ thuộc về ta”.
***
“Này!” Gavin gọi với theo đúng lúc Blake định
trèo lên chiếc xe đỗ ngoài văn phòng của


Christian, “Cái khỉ gì trên tay anh thế kia?”
Blake cười nhẹ, vẻ mặt thỏa mãn như vừa ăn xong
một bữa tối thịnh soạn, “Samantha và anh vừa tổ
chức đám cưới ở Vegas
Cú sốc làm bụng Gavin thắt lại, “Em tưởng anh tới

đó lo việc khách sạn”.
“Lần này thì không. Bọn anh tới đó tổ chức hôn lễ
rồi nghỉ trăng mật. Tối nay bọn anh sẽ thông báo
với cả nhà”.
“Anh mất trí rồi à?”
Blake nhìn thẳng vào mắt anh, “Ừ. Vì hạnh phúc
đấy”.
“Samantha ở đây mấy năm rồi, có bao giờ anh để
ý đến cô ấy theo kiểu đó đâu. Thậm chí anh còn
bảo không được lẫn lộn công việc với lạc thú, nếu
không sẽ bị nó quay ra đớp trộm kia mà”.


Mặt Blake đỏ dừ, “Biết nói sao nhỉ? Do hồi đó
anh còn thiếu hiểu biết”.
“Anh làm vậy vì không muốn mất một trợ lý như
cô ta chứ gì?”
“Đúng, lúc đầu thì thế, nhưng giờ đã khác. Anh
yêu cô ấy”.
Gavin bật cười. Nhưng rồi anh nhận ra Blake
không đùa. Vẻ mặt của anh trai rất nghiêm túc,
thậm chí khờ khạo nữa, “Anh đùa em đấy hả?”
“Không. Anh làm vậy vì yêu thôi”.
Điều này không thuộc quan niệm của Gavin.
Trong thế giới của anh, tình yêu là thứ phải tránh
xa, như việc đứng trước đoàn tàu dang chạy hay
nhảy từ trên cầu xuống, “Anh bảo yêu Samantha,
kiểu tình cảm thề tới đầu bạc răng long ấy sao?”



“Đúng vậy”
Trông Blake rất hạnh phúc chứ không hề đau khổ.
Sao chuyện đó lại xảy ra được? Mà cũng không
quan trọng, cảm giác phấn chấn này cũng chẳng
kéo dài được bao lâu. Blake cũng là con sâu việc
như Gavin. Mà đàn bà thì ghét nhất điều đó. Và
khi họ nếm đủ cảm giác trống trải họ sẽ gói ghém
đồ đạc rồi đi ngay, “Cô ta có thai rồi à?”
“Cái đó thì anh không biết, nhưng kể cả có thì với
anh cũng không vấn đề gì”.
“Anh có nhớ làm cam kết trước không?”
“Anh không quan tâm về chuyện cam kết”.
“Blake, trước đây anh chưa bao giờ mù quáng hay
ngớ ngẩn thì phải”.
“Và bây giờ cũng không. Thực ra đây là lần đầu
tiên anh nhìn nhận sáng suốt, Samantha là người


phụ nữ duy nhất mà anh ao ước và anh tuyệt đối
tin tưởng cô ấy”.
Lão khờ khốn khổ bị dắt mũi rồi.
“Anh vẫn làm bừa dù biết việc mất mẹ đã khiến
ông già phát điên thế nào à?”
“Anh sẽ phải diên như thế, khéo còn hơn thế nếu
anh là một thằng hèn đến mức còn không dám
hành động thế này”.
“Em không khuyên anh từ bỏ được à?”
“Không”. Blake vẫn giữ vẻ mặt bướng bỉnh đừngcó-chọc-vào-tôi đấy, “Và anh khuyên em nên rút
lui. Nên nhớ là em cũng thích Samantha”.
“Dưới vai trò trợ lý, đúng, cô ta thạo việc thật, có

lẽ là trợ lý đắc lực nhất mà anh từng có. Nhưng
kết hôn ư?” anh giả bộ rùng mình.


“Ừ, kết hôn. Em cũng nên thử đi”.
Không bao giờ. Anh và Trevor là những kẻ duy
nhất lảng tránh chuyện cặp kè trong mấy tháng trở
lại đây. Cũng may anh thừa hiểu mình không phải
là kẻ yếu lòng. Nếu không chắc anh đã lo sốt vó
rồi, “Chắc em chỉ còn nước chúc anh may mắn và
hứa là em sẽ ở bên khi anh cần em
“Để thu gom tàn tích à? Tôi không cần tới đâu”.
“Đấy là anh mong thế”.
“Tôi biết chắc. Samantha là người dành cho tôi.
Người duy nhất”.
Gavin mở miệng định cãi tiếp, nhưng rồi đành nuốt
lại. Blake đang mê dại và chắc đã mất hết lý trí vì
được hầu hạ đều đặn và chu dáo. Gavin sẽ không
thể thay đổi được quan điểm của anh. Điều khả dĩ
nhất anh làm được là cầu cho lúc cuộc hôn nhân
chấm dứt, Samantha không ôm theo một mảnh đất


nào của khu Jarrod Ridge.
***
Khu Jarrod Ridge trông xa hoa bề thế bao nhiêu
thì quán trọ Snowberry trông bé nhỏ và thoải mái
bấy nhiêu, Gavin thầm nghĩ vậy khi anh lướt một
cái nhìn ước lượng ngôi nhà thời Victoria rộng lớn
và đảo một vòng quanh gia sản của đối thủ. Nằm

giữa khu trung tâm thương mại, khu khách sạn nhỏ
mang một vẻ duyên dáng thân thuộc dễ liên tưởng
lại cái thời bùng nổ khai thác bạc ở Aspen những
năm 1880, trong khi khu nghỉ mát của gia đình anh
lại phục vụ những khách hàng đòi hỏi tiện nghi cao
và dịch vụ tầm cỡ quốc tế.
Anh đẩy cánh cửa chiếc xe lấy trong đoàn xe
Cadillac SUV màu đen sang trọng của Ridge, và
âm thanh đầu tiên nghênh đón khi anh bước ra
khỏi ghế lái là tiếng búa đập vào phản gỗ không
đều của một tay thợ mộc non nghề. Đảo mắt từ
đầu tới cuối dãy phố, anh soi kỹ cả vùng, hơi thở


tỏa thành làn khói mờ trong không khí se lạnh mùa
thu. Vị trí này không chê vào đâu được. Khách có
thể dễ đàng tản bộ tới những phòng trưng bày
tranh và các cửa hàng quần áo hàng hiệu ở khu
mua sắm, hoặc tới những nhà hàng cao cấp nhìn
ra dòng sông Roaring Fork.
Nếu tính thêm mấy kho thóc ngoài khu nhà chính
thì cả lô đất rất rộng và có giá.
Một con đường uốn lượn dẫn anh di qua những
rặng cây xơ xác và những bụi kim ngân um tùm
vùng Aspen trĩu quả ánh lên trong cái nắng chiều.
Tưởng như cái thời anh cùng mấy ông anh còn gài
từng chùm quả kim ngân vào ná bắn mỗi bận trốn
được khỏi đôi mắt diều hâu của ông bố đã trôi qua
lâu lắm rồi
Tuy ngôi nhà nghỉ có vẻ kiên cố, các ván che đã

đến lúc phải sơn lại màu xanh lục. Lúc bước lên
bậc thang bằng gạch dẫn đến cửa chính, anh thấy
các thanh vịn màu vàng bơ cũng lung lay rồi. Cái


giá anh đề nghị hẳn sẽ đem lại cho lão Caldwell
một núi tiền dư sức để trả chi phí tân trang lại căn
nhà.
Không ấn chuông ngoài cửa chính, Gavin lần theo
tiếng búa nện khuất sau cái cổng to kéo dài từ mặt
tiền đến phần hông nhà, hy vọng tìm được
Caldwell hoặc ai đó dẫn anh đến chỗ ông ta. Một
phụ nữ mặc áo khoác đỏ cầm búa đang quỳ gối,
lưng quay lại phía anh. Cô đội một chiếc mũ len
trùm kín đầu, để lộ nửa mái tóc quăn màu sẫm thả
suông trên lưng. Chắc chắn không phải Henry
Caldwell rồi,
“Oái! Ôi, khỉ thật!”, giọng nói mượt mà thốt lên.
Cái búa rơi nặng nề xuống mặt sàn.
“Cô có sao không?”
Cô gái đứng bật dậy rồi quay ngoắt lại, tay phải
vẫn nắm chặt ngón cái bàn tay kia. Một đôi mắt to
màu xanh sáng bắt gặp ánh mắt anh.


“Anh là ai?”. Vết đau làm giọng cô căng thẳng.
“Gavin Jarrod. Có cần giúp gì không?”
“Anh đang cần phòng ạ?”. Cô lờ câu hỏi của anh
đi.
“Không. Tôi tới tìm ông Henry Caldwell”.

Anh tự động đánh giá cô. Khoảng hai mươi tới hai
lăm tuổi. Da trắng mịn. Người khá cao, nếu nhìn
đôi chân dài đang vận quần bò thì chắc hắn bên
trong lớp áo paca là một cơ thể mảnh dẻ. Tóm lại,
đẹp và đáng tìm hiểu.
Sau rồi anh mới đánh giá tình hình: một cây đinh
tán dở vào mối cố định giữa tay vịn và cây trụ.
Góc này không phải dễ với một tay không quen
làm, “Để tôi làm cho”.
Anh cúi người, vốc cái búa lên với tay phụ nữ thì


khá nặng - rồi vung tay một cái, đóng chặt cái
đinh xuống, “Xong rồi đấy”
“Cảm ơn anh”. Cô gái miễn cưỡng nhận lấy chiếc
búa bằng một tay, bàn tay bị thương kia vẫn ép
chặt vào người.
“Để tôi xem”. Anh nắm lấy cổ tay cô rồi xem xét
ngón cái đỏ tấy. Mặt móng không sơn vẫn nguyên
lành, không bị tụ máu.
Hơi ấm từ làn da mịn màng của cô truyền sang
anh, khiến các mạch máu phản ứng rất kỳ cục.
Chưa chồng ư? Ngón áp út để trần. Anh miết
ngón cái trên lòng bàn tay cô.
Bất chợt cô khẽ rít lên, rồi giật mạnh lại.
Tệ thật. Đã lâu rồi anh chưa phản ứng tức thì như
vậy khi tiếp xúc với phụ nữ, “Chắc chỉ bị bầm nhẹ
thôi. Lẽ ra nên đeo găng tay bảo hộ thì an toàn
hơn”.



Cô nheo mắt, làm anh chú ý ngay tới hàng mi đen
trông như thật. Mà kể cả cô có trang điểm chắc
cũng không phải thể loại bọn đàn ông nhận ra
được, “Lúc đeo găng tôi không cầm đinh được.
Ông Henry đang đợi anh à? Tôi không nghe ông
bảo có cuộc hẹn nào cả”.
“Tôi không hẹn trước”. Anh định sẽ tới bất thình
lình để buộc ông già phải bán mà không dè chừng
được.
“Anh muốn bán gì à?
“Không. Mà tôi chưa kịp nghe tên cô”.
“Tôi đã nói ra đâu”, cô gái nhặt hộp đinh mạ kẽm
cùng chiếc búa và đôi găng không dùng đến lên,
“Mời anh theo tôi”.
Cô bước về phía cửa sau, rồi dẫn anh vào một
gian bếp ấm cúng. Mùi thịt bò om quyện với mùi


×