Tải bản đầy đủ (.docx) (2 trang)

Phân tích diễn biến tâm trạng ông Hai.

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (76.73 KB, 2 trang )

Phân tích diễn biến tâm trạng ông Hai.
1. Mở bài : - Tác giả, tác phẩm, hoàn cảnh sáng tác.
- Khái quát gt NT + ND : Bằng ngòi bút miêu tả tâm lí tinh tế, sắc sảo,
nhà văn Kim Lân đã miêu tả chân thực sinh động diễn biến tâm trạng của ông Hai
– một người có tính t/y làng, yêu nước sâu sắc, mãnh liệt.
2. Thân bài :
a. Khái quát :
- « Làng » là truyện ngắn thành công trong nghệ thuật xây dựng cốt truyện và
miêu tả tâm lí nhân vật. Truyện xoay quanh diễn biến tâm trạng ông Hai. Dưới
ngòi bút của nhà văn, từng cung bậc cảm xúc t/c của nhân vật hiện lên chân thực
và rõ nét. Qua diễn biến tâm trạng đó, Kim Lân đã giúp người đọc cảm nhận được
vẻ đẹp và sự chuyển biến trong nhận thức và t/c của nhân vật
b. Phân tích:
- Buổi trưa : Sau khi cuốc xong mảnh đất để trồng sắn -> mệt -> nằm nghỉ -> nghĩ
ngợi vẩn vơ -> nhớ về làng: thấy lòng náo nức -> nhớ làng ( biểu cảm trực tiếp,
điệp từ « nhớ » ) -> t/y làng sâu nặng.
- Dặn trẻ con coi nhà -> đi ra phòng thông tin, trên đường đi gặp ai cũng níu lại
cười ( vui).
- Vui mừng vì nắng to thằng Tây sẽ « chết mệt ».
- Trong phòng thông tin: nghe nhiều tin chiến thắng -> vui.
- Bước ra khỏi phòng thông tin : « ruột gan ông lão cứ múa cả lên, vui quá ». ->
chi tiết mang dụng ý nghệ thuật, chuẩn bị cho ông Hai tiếp nhận tin dữ để thấy
được sự thay đổi đột ngột tâm lí của ông Hai.
- Nghe đám người nói chuyện Tây « rút ở Bắc Ninh », « khủng bố chợ Dầu », «
quay phắt lại, lắp bắp hỏi » -> Hđ « quay phắt » và nói « lắp bắp » là biểu hiện
của sự xúc động, mong mỏi, khao khát được nghe tin chiến thắng của làng.


- Nghe người đàn bà nói « cả làng chúng nó Việt gian theo Tây » -> bàng hoàng,
sững sỡ « cổ ông lão nghẹn ứ lại, da mặt tê rân rân, ông lão lặng đi, tưởng không
thể thở được » -> sự thay đổi đột ngột của trạng thái tâm lí. Tin dữ giống như sét


đánh ngang tai, ông tưởng như đất dưới chân sụp xuống khiến ông choáng váng…
- Không tin -> hỏi lại -> người đàn bà khẳng định chắc chắn « vừa ở dưới ấy lên »,
kể rành rọt « Việt gian từ thằng chủ tịch… » -> ông Hai buộc phải tin,
- Đánh trống lảng « hà, nắng gớm, về nào.. » -> Mặc dù không ai biết ông là
người làng Chợ Dâu nhưng ông cứ ngỡ ai cũng biết, ông xấu hổ nên tìm cách thoát
ra khỏi đám đông
- Trên đường về : « cúi gằm mặt mà đi » ( so sánh với lúc đi : Gặp ai cũng níu lại
cười cười) - > xấu hổ, không muốn ai nhìn thấy mình.
- Về đến nhà : nằm vật ra giường -> mệt mỏi, đau khổ, chán chường
- Nhìn con -> khóc -> đau khổ.
- Nắm tay lại, rít lên « Chúng bay ăn miếng cơm hay miếng gì vào mồm mà đi làm
cái giống Việt gian bán nước để nhục nhã thế này » -> tức giận, căm thù.
- Kiểm điểm những người trong óc, suy nghĩ về việc làng theo Việt gian, không tin
-> buộc phải tin
( độc thoại nội tâm).
- Chiều: không ai nói chuyện.
- Đêm : trả lời bà Hai gắt gỏng, nhát gừng -> bực dọc, khó chịu -> bất an.
- Nghe tiếng « léo xéo ở gian trên » : « chân tay nhủn ra, trống ngực đập thình thịch
…-> sợ hái.
- Mấy ngày sau : không dám ra khỏi nhà, nhưng ở tronh nhà nhưng tâm trí hướng ra
ngoài.



×