Tải bản đầy đủ (.docx) (1 trang)

Em đã giúp bà cụ qua đường trong lúc đông người và xe cộ qua lại

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (29.4 KB, 1 trang )

Em đã giúp bà cụ qua đường trong lúc đông người và xe cộ qua lại
Bài văn "Em đã giúp bà cụ qua đường trong lúc đông người và xe cộ qua lại" nằm trong loạt
bài tổng

hợp những bài

văn

hay

lớp

5

được

tuyển

lựa

từ

các

kỳ

thi

học

sinh



giỏi. nhungbaivanhay.edu.vn xin giới thiệu để các em tham khảo. Chúc các em học tốt môn Văn.
------------------------------------------------------------Đề bài: Em đã giúp bà cụ qua đường trong lúc đông người và xe cộ qua lại. Em hãy kể lại sự việc đó
Bài

làm:

Thành Phố Hồ Chí Minh là thành phố lớn nhất và đông dân nhất nước. Vì vậy, hoạt động giao thông
cũng rất phức tạp. Bình thường, có con đường tấp nập đường và xe cộ giống như những dòng sông
cuồn cuộn tuôn chảy ra biển lớn. Giờ cao điểm, nhiều nơi thường xảy ra ùn tắc giao thông. Vì thế
nên việc đi lại khá vất vả, nhất là đối với người đi bộ. Ngày nào đi học, em cũng chứng kiến cảnh ấy
ở ngã tư đường Nguyễn Tri Phương và đường 3 tháng 2 thuộc quận 10.
Trưa thứ sáu tuần trước, em về đến đây thì đèn đỏ bật lên. Mấy người vội vã băng qua phần đường
cho người đi bộ. Có một bà cụ tay chống gậy, vẻ mặt lo lắng, chưa dám bước qua. Em đến bên bà,
nhẹ nhàng nói: “Bà ơi, bà nắm tay cháu, cháu sẽ dắt bà”. Bà cụ mừng rỡ: “Thế thì tốt quá! Cháu giúp
bà nhé!”. Em bình tĩnh đưa bà cụ sang vỉa hè trước cửa Uỷ ban nhân dân quận 10. Bà cụ bảo rằng bà
vừa đến thăm đứa cháu nội bị ngã xe đạp, sai khớp chân phải nghỉ học ở nhà. Em đi cùng bà một
quãng đường thì chia tay và không quên dặn bà đi cẩn thận. Bà cụ mỉm cười móm mém, xiết chặt
tay em: “Bà cảm ơn cháu! Cháu ngoan lắm, biết giúp đỡ người già yếu! Bà sợ qua đường một mình vì
bà bị một cậu bé chạy xe đạp vượt đèn đỏ đụng phải. Gớm ! người ta bây giờ chứ chạy xe ào ào, gây
ra bao nhiêu tai nạn. Vội gì mà vội khiếp thế cơ chứ ? Hôm nay, may mà bà gặp được cháu! Thôi!,
cháu đi nhé!”.
Em nhìn theo mái tóc bạc và cái dáng còng còng, bước đi chậm chạp, run rẩy của bà cụ mà trong
lòng trào lên tình cảm xót thương. Ôi, những người già, người mẹ đáng kính, suốt đời chăm lo cho
con, cho cháu! Giúp bà cụ qua đường là một việc rất nhỏ nhưng em cũng thấy vui vui. Đúng như lời
ông nội em thường nhắc nhở: “Hãy thương người như thể thương thân, cháu ạ! Đạo lý của dân tộc
Việt Nam mình là như thế đấy!”.




×