Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (40.02 KB, 2 trang )
Tôi là đứa trẻ bất hạnh vì không có bố. Tuy lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ nhưng tôi vẫn thấy
thiếu thốn tình cảm của một người bố. Điều mà tôi sợ nhất là ngày ngày đến trường, lũ trẻ nghịch ngợm
cứ quây quanh tôi mà la toáng lên: “Ê, ê! Xỉ-mông! Thằng con hoang không có bố!".
Mặc dù mẹ đã dặn là tránh xa chúng nó ra nhưng đã vài lần, tôi không thể kìm được cơn giận dữ, lao vào
đánh đấm chúng túi bụi. Đương nhiên là tôi bị chủng tẩn cho ra trò. Tôi về mách mẹ. Mẹ ôm tôi vào lòng
vuốt ve, an ủi, nhưng rốt cuộc thì cả hai mẹ con cùng khóc.
Một hôm, tình trạng ấy lại tái diễn. Tôi buồn bã bỏ học, lang thang ra bờ sông vắng. Nhìn dòng nước
cuồn cuộn chảy, bỗng dưng tôi muốn chết. Tôi định nhảy ùm xuống, mặc cho nước cuốn trôi đến đâu thì
đến, chết lại càng hay! Lũ trẻ sẽ chẳng còn trêu chọc tôi được nữa và nỗi khổ tâm của tôi sẽ hoàn toàn
chấm dứt.
Tôi chìm ngập trong cảm xúc đau buồn. Gối đầu lên đôi bàn tay, tôi nằm ngửa nhìn trời. Trên cao kia. là
bầu trời xanh cao vời vợi. Những đám mây đủ mọi hình thù lãng đãng trôi. Ô kìa! Rõ ràng ba đám mây
trắng ở sát bên nhau trông giống như bố mẹ cùng dắt tay đứa con thơ. Tôi chợt bật khóc nức nở và gọi
thật to: “Bố ơi! Bố ở đâu? Sao bố không về với cọn?”. Không một lời đáp lại. Chỉ có tiếng gió thổi xào
xạc trong đám sậy ven sông. Tôi úp mặt xuống cỏ ướt, dần dần tĩnh lại. Rồi tôi nghĩ đến mẹ. Mẹ Blăngsốt yêu quý của tôi! Nếu tôi không về nhà đúng giờ, mẹ sẽ lo lắng, sốt ruột biết chừng nào! Nếu tôi chết,
chắc mẹ sẽ khóc hết nước mắt, có khi mẹ cũng sẽ chết theo tôi. Hình dung ra cảnh tượng ấy, tôi tự sỉ vả
mình là đồ nhu nhược, đồ hèn! Không, tôi chẳng việc gì mà phải chết! Tôi phải đi học, lớn lên còn đi làm
kiếm tiền nuôi mẹ chứ! Người mẹ dịu dàng, chịu thương chịu khó đã nuôi tôi khôn lớn. Mẹ là tất cả
những gì tôi có trong cuộc đời này!
Đang miên man nghĩ, tôi chợt nghe tiếng bước chân đang tới gần. Tôi ngồi dậy nhìn, thì ra là bác thợ rèn
Phi-líp ở đầu làng. Bác Phi-líp có mái tóc xoăn và bộ râu quai nón bao quanh gương mặt vuông vức. Đòi
mắt xanh nheo nheo hóm hỉnh dưới hàng lông mày rậm. Thân hình bác to lớn hơn hẳn người thường.
Chân bác đi đôi ủng da đã cũ. Bác đang sải những bước mạnh mẽ về phía tôi. Ngắm bác, tôi càng thèm
khát có được một người cha như bác.
. – Bé con! Sao cháu lại ở đây? Trốn học hả?
Bác Phi-líp cất giọng ồm ồm hỏi tôi. Tôi chỉ nhún vai, không đáp. Bác Phi-líp ngồi xuống, nâng nhẹ mặt
tôi:
-Tại sao cháu khóc? Nói cho bác nghe nào!
Tôi oà lên nức nở, nghẹn ngào:
-Bác ơi! Chúng nó cứ trêu chọc cháu, chửi cháu là đổ con hoang, đổ không có bố !
-Tệ thật! Thế bây giờ, bác có thể giúp cháu gì nào?