Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (62.21 KB, 2 trang )
Hạnh phúc làm sao cho một đứa trẻ nằm ngủ ngon giấc trong nôi,
tai vẫn văng vẳng những lời ru âu yếm của bà, của mẹ, êm đềm
đưa nhẹ vành nôi. Rồi nó lớn dần theo năm tháng, lời ru cũng đầy
lên trong một góc sâu thẳm của tâm hồn, để rồi mai này nó như
dòng suối ngọt ngào tưới mát tâm hồn mỗi khi va vấp, buồn đau.
À ơi... Những buổi chiều quê yên tĩnh và thanh bình, bỗng một lời ru cất lên. Giai điệu ngọt ngào,
sâu lắng của khúc hát ru khiến lòng người xốn xang, bồi hồi.
Hạnh phúc làm sao cho một đứa trẻ nằm ngủ ngon giấc trong nôi, tai vẫn văng vẳng những lời ru âu yếm
của bà, của mẹ, êm đềm đưa nhẹ vành nôi. Rồi nó lớn dần theo năm tháng, lời ru cũng đầy lên trong một
góc sâu thẳm của tâm hồn, để rồi mai này nó như dòng suối ngọt ngào tưới mát tâm hồn mỗi khi va vấp,
buồn đau.
Thưở đất nước còn nhọc nhằn, đau thương, những lời ru cũng buồn:
À ơi... Gió đưa cây cái về trời - Rau răm ở lại chịu đời đắng cay.
À ơi... Gánh cực mà đổ lên non - Còng lưng mà chạy cực còn chạy theo.
Trong những lời ru ấy chất chứa bao tủi hờn, sầu thương, ai oán, nghe thật cay đắng, xót xa!
Nhưng rồi những năm tháng ấy qua đi, cuộc đời đã đổi thay, những lời ru buồn cũng ít dần đi (nếu có cất
lên cũng chỉ là để nhắc nhở về một thời với bao số phận khổ đau, thiệt thòi, mà đánh thức và nuôi dưỡng
niềm thương cảm và những mong ước đẹp hơn).
Song, cuộc sống dù hiện đại thế nào đi chăng nữa cũng không thể thay thế những lời ru xưa bằng những
bài ca hiện đại (mà những bài tân nhạc này làm sao có thể trở thành giai điệu hát ru). Vì thế, vẫn những
câu hát ru quen thuộc thuở nào lại cất lên bên cánh võng nhẹ tay đưa.
À ơi...Con cò đậu cọc bờ ao - Ăn sung sung chát, ăn đào đào chua.
À ơi... Con cò chết rũ trên cây - Cò con mở sách xem ngày làm ma - Cà cuống uống rượu la đà - Chim ri
ríu rít bay ra chia phần
À ơi... Cái kiến mà leo bờ rào - Leo phải cành cộc leo vào leo ra - Con kiến mà leo cành đa - Leo phải
cành cộc leo ra leo vào.
À ơi...Con cá mày ở dưới ao - Tao tát nuớc vào mày sống dược chăng?
Những lời ru như thế nhiều lắm. Mỗi lời ru dẫn dắt tâm hồn ta vào một miền nhớ thương, trăn trở, ưu
phiền khác nhau, nuôi dưỡng tâm hồn ta, để ta sống đẹp hơn giữa cuộc đời.
Tôi còn nhớ trong vô vàn những lời ru trầm ấm thiết tha của bà tôi ru tôi thưở ấu thơ, chẳng biết tại sao
tôi cứ bị ám ảnh mãi về lời hát ru bài Con cò mà đi ăn đêm: