Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (60.05 KB, 2 trang )
Mỗi lần thấy bọn trẻ cùng trang lứa đến trường, vừa đi vừa
chuyện trò ríu rít, trong lòng tôi lại ánh lên bao thèm muốn.
Những lúc ấy, tôi thấy lòng nặng trĩu, một đám sương mù lớn bao
phủ trước mắt tôi.
Tôi là một đứa trẻ mồ côi cha mẹ. Năm tôi 2 tuổi cha mẹ tôi đột ngột xa lìa tôi sau một tai nạn thảm
khốc. Bóng đen trùm lên cuộc sống của hai bà cháu tội nghiệp. Nhưng hồi ấy, còn bé quá, tôi chưa cảm
nhận được sự mất mát lớn lao ấy.Tôi sống cùng bà nội trong căn nhà nhỏ do cha mẹ tôi để lại. Lên sáu
tuổi tôi không thể đến trường vì hai bà cháu tôi quá nghèo, bà tôi lại đã già yếu. Lên sáu tuổi, tôi phải đi
mò cua bắt ốc để phụ giúp bà tiền đong gạo. Hai bà cháu tôi sống đắp đổi qua ngày.
Năm tôi lên tám tuổi, bà tôi qua đời. Tôi kinh hoàng trước tai hoạ ấy. Tôi thành đứa trẻ bơ vơ, như con
chim non mất tổ.
Tôi vẫn sống ở căn nhà nhỏ. Và hàng ngày, ban ngày đi mò cua bắt ốc bán lấy tiền đong gạo, đêm về thui
thủi một mình. Nhiều đêm nhớ bà, nước mắt tôi ướt đầm gối. Trong cơn thổn thức tôi mong có một phép
nhiệm mầu đem bà về cho mình. Nhưng đó chỉ là ước mơ mà thôi.
Mỗi lần thấy bọn trẻ cùng trang lứa đến trường, vừa đi vừa chuyện trò ríu rít, trong lòng tôi lại ánh lên
bao thèm muốn. Những lúc ấy, tôi thấy lòng nặng trĩu, một đám sương mù lớn bao phủ trước mắt tôi.
Một lần, như có sức hút vô hình, tôi đi theo bọn trẻ đến tận cổng trường. Bọn chúng thản nhiên bước qua
cánh cổng sắt đi vào bên trong, cổng trường vẫn mở rộng mà tôi không dám bước qua. Tôi đứng trân trân
bên ngoài nhìn vào. Trong cánh cổng kia là một thế giới kì lạ và bí ẩn, thế giới đầy hấp dẫn mà tôi hằng
khao khát. Bỗng nhiên, tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại, nước mắt trào ra.
-
Sao em không vào đi, sắp đến giờ học rồi?- Một giọng nói nhỏ, trìu mến...
Tôi giật mình quay lại, trước mặt tôi là một cô giáo trẻ rất dễ thương. Không hiểu sao tôi bật khóc thành
tiếng và bỏ chạy.
Hôm sau, đi bán cua về, tôi đã thấy cô giáo đứng chờ ở sân nhà. Trông thấy cô, tôi toan bỏ trốn nhưng cô
đã kịp giữ tôi lại.
Từ đấy cô thành người đỡ đầu của tôi. Và tôi được cắp sách đến trường.
Đến tận bây giờ, khi đã trưởng thành, tôi vẫn in đậm trong kí ức mình cái ngày ấy.
Ngày đầu tiên đến trường của mọi người thường bắt đầu vào tuổi lên sáu, vào ngày khai trường đầu tiên