Tải bản đầy đủ (.doc) (2 trang)

Kể về một người thân yêu của em: Thầy giáo thương binh.

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (64.74 KB, 2 trang )

Thầy chỉ còn một tay mà làm gì cũng nhanh và khéo léo. Trước
khi về trường, ở trại thương binh, thầy đã khổ luyện viết, vẽ, làm
việc bằng tay trái suốt hai năm. Làm toán, thầy không dùng được
thước, chỉ vẽ bằng tay mà đường nét tháng tắp.
Chỉ hai hôm nữa là trường tôi làm lễ kỉ niệm 40 năm ngày thành lập trường và đón nhận Huân chương
Lao động hạng Ba – phần thưởng cao quý do Đảng và Nhà nước tặng. Không khí lao động và học tập của
trường thật sôi nổi và hào hứng. Nhiều thầy cô giáo cũ đã về hưu hay đang công tác ở xa đã lần lượt trở
về thăm trường. Ngôi trường được quét vôi lại mang vẻ đẹp tinh khôi tuyệt dẹp. Cột cờ được thay bằng
cột kim loại không gỉ. Sân trường, hội trường, các lớp học, các phòng chức năng... sáng bừng lên. Thư
viện nhà trường được bổ sung nhiều sách mới...
Chiều hôm ấy, tôi vừa ra khỏi cổng trường thì gặp thầy Nguyên, thầy chủ nhiệm dạy mẹ tôi thời chống
Mĩ, và dạy tôi năm tôi học lớp 6, ba năm về trước. Thầy dạy môn toán và làm chủ nhiệp lớp 6. Thầy đã về
hưu, hiện sống ở quê nhà, cách trường trên 40 km. Thầy nhận ra tôi trước. Thầy cất tiếng hỏi rất ấm áp:
Em Vinh đấy à? Trông em lớn quá! Học lớp 9 rồi chứ? Em còn nhớ thầy nữa không?...
Tôi sững người, nói ấp úng sau hai tiếng "thưa thầy" rồi nước mắt ứa ra. Trò chuyện một lát, tôi chào thầy
ra về, vì biết thầy đạp xe đường xa mệt. Thầy nắm vai tôi, nhẹ nhàng nói: "Em cho thầy gửi lởi thăm sức
khỏe cụ và bố mẹ em nhé".
Xã Bình Minh quê hương tôi có 3 thôn: thôn Thượng, thôn Trung và thôn Hạ. Ngoài nghề nông, bà con
xã tôi còn có nghề làm hương, làm mộc mĩ nghệ nổi tiếng trong vùng. Trường cấp II Bình Minh trước đây
là niềm tự hào của bà con làng trên xóm dưới, một vùng quê giỏi làm ăn và hiếu học.
Thầy Nguyên sau mấy năm dạy học ở Bình Minh đã đi bộ đội, dã chiến đấu ở chiến trường biên giới Tây
- Nam. Thầy bị thương ở chân và bụng, bị mất cánh tay phải. Năm 1986, thầy trở lại trường. Ông tôi nói:
"Việc thầy Nguyên trở lại trường Bình Minh xã ta là một việc làm rất tình nghĩa...". Tôi vừa đi vừa bồi
hồi nghĩ về thầy.
Sau 3 năm gặp lại, thầy vẫn như xưa. Dáng cao gầy, mắt hiền từ tươi sáng. Tóc có bạc thêm và vẫn cắt
ngắn. Bộ quần áo ka-ki màu thẫm, ống tay phải cài kim băng. Có lẽ là ngày lễ nên thầy đi đôi giày vải còn
mới. Vai trái khoác túi vải bạc màu, cái túi ngày xưa thầy vẫn đựng sách vở, tài liệu khi đến lớp. Vẫn
chiếc xe đạp Phượng Hoàng cũ ấy. Thầy vừa dắt xe vừa bước khoan thai.
Thầy chỉ còn một tay mà làm gì cũng nhanh và khéo léo. Trước khi về trường, ở trại thương binh, thầy đã
khổ luyện viết, vẽ, làm việc bằng tay trái suốt hai năm. Làm toán, thầy không dùng được thước, chỉ vẽ
bằng tay mà đường nét tháng tắp. Chữ thầy phê vào bài, vào vở học sinh, hay viết lên bảng, trông đều tăm


tắp và rất đẹp.
Ở trường Bình Minh lâu nay không có chuyện học thêm. Thầy Nguyên mỗi tuần 2 buổi, thầy đến với từng
nhóm học sinh, chăm chút cho những em học yếu, nhưng em học giỏi. Các vị phụ huynh coi thầy như
người nhà. Các cụ già, các bác cán bộ về hưu rất quý trọng thầy giáo thương binh của xã mình. Thầy vẫn
đến thăm ông nội tôi mỗi tháng đôi lần khi còn dạy học.
Sau khi 2 đứa con của thầy tốt nghiệp Đại học, ra trường đi làm, số tiền trợ cáp thương tật, thầy dành lại


làm phần thường cho nhũng học sinh vượt khó học chăm, học giỏi.
Các thầy cô giáo vẫn ca ngợi tấm gương tự học của thầy Nguyên. Thầy tự học thi được bằng C tiếng Anh,
rồi học tại chức, thầy tốt nghiệp Đại học tiếng Anh.
Thầy dạy giỏi, rất thương học sinh, nhất là những em gặp khó khăn. Thầy vẫn nói với học sinh trong giờ
học Đạo đức: Thầy mồ côi bố. Nhà nghèo, nhờ mẹ thương mà học hành nên người. Đi dạy học, đi bộ đội
mà được giáo dục trưởng thành". Mấy năm liền, thầy là giáo viên giỏi cấp tỉnh, nhưng thầy vẫn sống giản
dị, khiêm tốn. Ngày tôi thi học sinh giỏi Toán lớp 6 được giải Nhì toàn huyện, thầy tặng tôi quyển sổ tay
rất đẹp với lời ghi: "Chúc em Vinh cố gắng, ngoan ngoãn và học giỏi, vươn lên !". Tôi vẫn giữ quyển số
ấy như một kỉ vật quý báu của một tấm lòng vàng.
Về nhà tối hôm ấy, tôi khoe chuyện gặp thầy Nguyên ở cổng trường và chuyển lời hỏi thăm của thầy tới
ông nội và bố mẹ. Trong bữa cơm, ông nhắc lại một vài kỉ niệm về thầy, rồi nói: "Sáng mai ông ra trường
gặp thầy Nguyên và mời thầy vào nhà chơi". Mẹ thì nói: "Ngày thầy đi bộ đội, cả lớp đều khóc. Thế mà
đã 35 năm trôi qua. Chóng thật”.
Lê Phú Vinh - Lớp 9C
Trường THCS Bình Minh - tỉnh Hải Dương
Trích: loigiaihay.com



×