Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (92.96 KB, 2 trang )
Người đi dọc Ngân Hà
November 19, 2014 - Chuyên mục: Văn mẫu THCS - Tác giả: Thu Huyền
Người đi dọc Ngân Hà
1. Mỗi nhà thơ tự làm một cuộc hành trình cho mình. Họ bước lang thang giữa cuộc đời bên bờ thời
gian thăm thẳm. Họ đi qua cuộc đời không như chúng ta đã đi một cách vô tư. Trên những chặng
đường của cuộc hành trình vốn ngắn ngủi, nhà thơ biết dừng lại bên một lá mòn, một canh khuya, hay
một buổi mai nào đó và lắng nghe tiếng thời gian xuôi chảy. Có thể nói nhà thơ là những con người ý
thức về thời gian một cách da diết, bởi đối với họ thời gian đi ngược lại với cái khát khao vươn tới, đạt
tới sự hoàn thiện trong sáng tạo nghệ thuật.
Với Chế Lan Viên, cảm giác về sự qua đi của thời gian dâng ngập những trang thơ
2. Với Chế Lan Viên, cảm giác về sự qua đi của thời gian dâng ngập những trang thơ, nhất là những
trang thơ cuối đời của ông. Chế Lan viên nghe mùi hoa bười giữa đêm vắng lặng, nghe giọt sương rơi,
một tiếng gà, hay tiếng sông trôi… đều cảm thấy như nghe tiếng thời gian đang cạn vơi đi. Chống chọi
lại với thời gian nước xiết, chống chọi với bệnh tật buồn đau cuối đời, là viết. Lao vào mà viết. Viết, để
ngăn con đê thời gian ùa vỡ. Viêt, để không đồng lõa với thời gian hủy diệt chính mình. Viết, đồng
nghĩa với còn tồn tại: “Số ngày còn lại cho anh trên trái đất / đếm rồi / như thóc giống đếm từng hạt
một . chỉ còn chừng ấy hạt thôi anh phải tạo ra mùa/ chỉ chừng ấy ngày/ chừng ấy tháng! chừng ấy năm
/ chưa kể bất thình lình đổ ập/ cày đi! bừa đi! gieo đi! sao còn phải chần chừ?”. Nhưng dù có hì hục,
cần mẫn đến cỡ nào nhà thơ vẫn thấy mình “tài năng chưa đầy nửa giọtỊ có hộc tốc chạy đến hết chân
trời củng là đồ bất lực”. Nhà thơ “nhìn trang giấy biết mình hữu hạn”, có “chạy ngút hơi về trang giấy /
về đến nơi/ nó đã hóa chân trời”. Chạy tiếp ư? Nhà thơ không ngần ngại, dẫu trang giấy trắng vẫn “như
con đường hun hút về vô tận”. Cái trò đuổi bắt này như nhà thơ suốt đời “xâu sợi chỉ vào cây kim ngay
trước mặt / chỉ sắp lọt rồi Ị kim bỗng lùi xa”, nhà thơ “bước lên một bước / kim lùi thêm một bước”.
Nhà thơ chạy một đời không ngừng nghỉ, vắt kiệt sức lực, mà vẫn toi công. Nhà thơ có hóa thành chim
gõ kiến “gõ vào thời gian / gõ vào số phận / gõ vào trang giấy / vào câu thơ gầy guộc… / chả ra được
con kiến thơ nào”, hay có làm chim bói cá tìm đến hồ, “cái mặt hồ phẳng lặng / từng soi bóng muôn
đời thi sĩ ấy/ khi anh đến / thì hồ biến thành ra bể / ầm ầm / ĩ ĩ / anh chỉ bói ra bèo bọt quanh bờ”. Hỡi
ôi! Đời người, đời thơ có hạn, mà đỉnh cao của nghệ thuật cứ lửng lơ phía vô cùng, mà thời gian không
đợi, mà tài năng không gặp; “Tài năng ở đâu? Tài năng ở đâu? / cho tôi với! / trên trời cao hay dưới bể
sâu? I chỉ cho tôi để tôi tiến tới / khốn nỗi / nó ở bèn kia bể thời gian không ai chờ đợi.”
3. Cảm giác lực bất tòng tâm của tài năng hữu hạn trước chân trời nghệ thuật không cùng, của đời