Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (106.68 KB, 2 trang )
Chuyện tối thứ bảy ở nhà em
November 19, 2014 - Chuyên mục: Văn mẫu THCS - Tác giả: Thu Huyền
Đề bài: Chuyện tối thứ bảy ở nhà em.
DÀN Ý
I. Mở bài:
Giới thiệu một cách ngắn gọn về tôi thứ bảy hàng tuần ở nhà em.
II. Thân bài:
- Trình bày có cảm xúc những sự việc xảy ra vào tối thứ bảy trong gia đình em.
- Trí tưởng tượng tự do nhưng phải đảm bảo: tối thứ bẩy là tối cả nhà nghỉ ngơi, vui vẻ (tất nhiên có thế tạo
tình huống bất ngờ ngược lại).
- Quá trình kể có kết hợp thái độ, cách đánh giá sự việc của bản thân.
III. Kết luận:
Nhận xét và cảm nghĩ về tối thứ bày trong gia đình.
Bài tham khảo
Vầng trăng quê dịu ngọt lấp ló sau luỹ tre làng. Nó phóng khoáng ban phát cho đất trời một màu vàng rực rỡ,
lung linh và tinh khiết nhất của mình. Để rồi nguồn sáng dịu ngọt ấy còn vương mãi trong buổi tối thứ bảy –
một buổi tối giản dị, đầm ấm không khí gia đình.
Tối thứ bẩy là tối cả nhà nghỉ ngơi, vui vẻ của cả nhà em
Ánh sáng của trăng, ánh sáng của ngọn đèn nê-ông đan xen, quyện hoà lẫn nhau càng làm rạng rỡ thêm bao
khuôn mặt của những người thân trong gia đình. Tối thứ bảy thường là tối đông vui nhất trong gia đình sau
một tuần lễ làm việc mệt nhọc. Chỉ có tối thứ bảy mọi người mới có đủ thời gian để nhìn lại công việc tuần
qua, để quây quần bên nhau, trò chuyện trong sự rảnh rang không vướng bận. Thứ bảy tuần này mọi người đều
thấy như vui hơn. Ai nấy đều ánh lên cái nhìn hạnh phúc, mà có lẽ, vui mừng sung sướng nhất là bé Diệp. Bởi
tuần này bé đạt 5 điểm 10 và luôn được cô giáo khen. Hôm nay bé bỗng ngoàn ngoãn lạ, ai sai gì cũng đi, cũng
làm. Chẳng còn vẻ mặt bướng bỉnh hay cãi chị nừa. Thấy bé ngoan vậy, chẳng ai nỡ sai gì, mọi người đều nhìn
bé với một ánh mắt trìu mến. Niềm vui của bé bây giờ đã trở thành niềm vui của cả gia đình.
Một cơn gió bất chợt thoáng qua, mang theo cái lành lạnh của không khí đêm, bưng chén trà nóng trên tay,
bỗng thấy ấm áp lạ. Mình vẫn còn thua em, những điểm 10 đối với mình thật khó khăn, phải cố gắng thôi, thua
em thì xấu quá.
Bất chợt bé Cún (tên thường gọi ở nhà của Diệp) từ nãy giờ ngồi im trong lòng mẹ mới cất tiếng hỏi:
- Mẹ ơi! Thế Cún làm gì nào?