Cô bạn tật nguyền ham mê học chữ, vẽ tranh
Đã 20 tuổi, chưa một ngày được đến trường do nhà nghèo, bản thân
Nguyễn Thị Hai lại bị tật nguyền. Bố mẹ đi làm ăn xa, Hai ở nhà với bà bội,
nhưng với nghị lực của mình, cô bạn đã tự học và giờ đây đã học hết
chương trình lớp 6.
Cô bạn "đáng nể" ấy là Nguyễn Thị Hai, sinh năm 1990, ở xóm 2, xã Thiệu
Vân, huyện Thiệu Hóa, Thanh Hóa. Hai là chị cả trong một gia đình có 3 chị
em. Nhà nghèo, ngay từ khi mới chào đời, cả đôi tay và đôi chân Hai bị teo tóp,
co quắp lại, cột sống cũng bị vẹo. Năm nay đã bước sang tuổi 20 mà trông Hai
chỉ như một đứa trẻ mới lên mười. 20 năm nay, chưa một lần Hai được ra khỏi
nhà.
Hai bò lê học chữ.
Học chữ để viết thư cho bố mẹ
Ở vùng quê nghèo xã Thiệu Vân, huyện Thiệu Hóa, Thanh Hóa không ai là
không biết đến Nguyễn Thị Hai với nỗ lực phi thường. Từ những ngày còn bé,
nhìn các bạn cùng trang lứa tung tăng cắp sách đến trường, Hai đã thèm được
đi học, được đọc sách, đọc truyện Nhưng số phận nghiệt ngã đã khiến Hai
không thực hiện được ước mơ của mình như các bạn.
Tay chân bị tật nguyền nhưng Hai viết chữ, trình bày rất đẹp.
Vì hoàn cảnh gia đình nghèo, bố mẹ Hai bôn ba khắp nơi mua bán phế liệu
kiếm tiền. Hàng ngày, 3 chị em sống với bà nội đã già yếu, Hai được bà nội
chăm sóc từ cái ăn, cái mặc cho đến việc tắm giặt. Tuy bản thân tật nguyền,
nhưng Hai luôn ước mong được học con chữ.
Không được đến trường, thèm khát con chữ nên hàng ngày Hai tự mang giấy
bút, sách vở ra miệt mài học và rồi nhờ chính nghị lực của mình, cô bạn đã biết
đọc, biết viết, biết làm toán, vẽ tranh
Đến trường là ước mơ của Hai.
Bố mẹ Hai đi làm ăn xa, hàng tháng gửi tiền về cho bà nuôi cháu, cứ đến
mùa cấy hay gặt, họ mới tranh thủ về làm mùa và thăm con được ít ngày rồi lại
vội vàng ra đi. Hiểu được hoàn cảnh của gia đình và bản thân nên Hai chỉ biết
cam chịu.
Thương bố mẹ đi làm ăn xa vất vả, hàng ngày lại nhìn thấy các bạn cùng
trang lứa được cắp sách đến trường, Hai đã thầm nhủ mình phải cố gắng học
chữ để còn viết thư hỏi thăm bố mẹ. Thương bà nội, Hai quyết tâm học chữ để
tự đọc những mẩu chuyện cổ tích và đọc sách cho bà nghe.
Học chữ, vẽ tranh với Hải không hề đơn giản chút nào, đôi tay Hai không
thể cầm bút, cầm phấn bình thường, cô bạn phải cố chụm hai bàn tay lại, nắm
cây bút, viên phấn vào giữa lòng bàn tay để viết những nét chữ, vẽ tranh một
cách rất khó nhọc.
Đã có hàng chục bức tranh được Hai vẽ bằng chính đôi tay tật nguyền của
mình.
Nhưng sau 10 năm nỗ lực không ngừng, rồi những nét chữ cũng dần ngay ngắn
và đẹp hơn, đôi bàn tay và chân Hai cũng vì thế đã chai sạn đi vì những năm
tháng tỳ xuống sàn nhà để tập viết chữ.
Hai tâm sự: “Thấy các bạn được đến trường, em buồn lắm vì mình không
được như các bạn, em thương bà và bố mẹ vất vả vì em mà em lại không giúp
được gì cả. Em muốn học chữ để viết thư cho bố mẹ và mắt bà kém rồi, bà
không còn phải đọc truyện cho em nữa mà em tự đọc cho bà nghe. Em cũng
ước mơ được làm cô giáo đi dạy nữa”.
Học từ những đứa em
Đêm nào cũng vậy, khi hai đứa em học bài là Hai lại ngồi gần lắng nghe và
nhờ các em bày cho chị. Cứ thế, 3 chị em học bài cùng nhau. Hai nắm bắt rất
nhanh, đến nay cô bạn không chỉ đọc thông, viết thạo, mà làm được cả Toán
lớp 6, học cả tiếng Anh, em còn thể hiện được ước mơ của mình bằng những
bức tranh với đủ sắc màu trong cuộc sống thường nhật của mình.
Hai ước mơ được làm cô giáo.
Bà Nguyễn Thị Mén - bà nội Hai tâm sự: “Tôi già rồi, sinh ra vốn đã không
có chữ, mỗi lần nhìn con bé mà thấy thương cho nó lắm, suốt ngày chỉ ngồi
một chỗ không đi lại được nên tôi cũng động viên cháu học lấy cái chữ cho đỡ
thiệt thân. Nhiều hôm thấy nó bò lê ra học chữ trớt hết cả chân tay tôi cũng
nóng ruột lắm. Thấy cháu học được chữ, biết đọc, viết nên nó cũng đỡ buồn
hơn”.
Bà nội luôn ở bên cạnh động viên Hai.
Hàng ngày, mỗi khi bà nội đi làm, các em đến trường là Hai lại lấy giấy bút
và phấn nằm ra giữa nhà học bài. Khổ luyện sau hơn 10 năm, những nét chữ
nghệch ngoạc ngày nào giờ đã tròn đẹp hơn, những bức tranh vẽ cũng đa dạng,
đầy ý nghĩa.
Không được đến trường, Hai đã thể hiện ước mơ của mình trên những trang
giấy trắng. Hàng ngày cô bạn ngồi vẽ ngôi trường với mái ngói đỏ tươi, giữa
sân trường các bạn học sinh đang đá cầu, nhảy dây thật nhộn nhịp, từng đoàn
tàu lăn bánh đi xa, đi xa để lại những cột khói tỏa khắp các ngọn cây
Nhìn Hai hàng ngày miệt mài bò lê giữa nhà học chữ, vẽ tranh mà ai thấy
cũng phải cảm phục cho nghị lực của cô bạn. Vất vả, khổ luyện là thế nhưng
Hai chỉ có ước mơ giản dị là biết đọc biết viết, biết vẽ tranh để thể hiện ước mơ
trên trang giấy.
Duy Tuyên - Thế Đình
Theo (Dân trí)