Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (39.21 KB, 3 trang )
Truyện: Hạt đỗ sót
Mùa thu đến, bà đem các hạt đỗ gieo trên luống đất sau nhà. Có
một hạt đỗ bị sót lại trong đáy lọ. Vì thế, hạt đỗ ấy có tên là hạt Đỗ
Sót.
Bị nằm lại một mình, Đỗ Sót kêu lên: “Còn cháu nữa, cháu
không ra được!”. Nhưng bà không hiểu tiếng nói của Đỗ, nên không
biết trong lọ còn một hạt đỗ sót lại. Trong lọ vừa tối vừa vắng vẻ,
Đỗ Sót buồn lắm.
Một hôm, các chú kiến bò vào lọ. Đỗ sót mừng lắm. Đỗ Sót
chưa kịp chào thì các chú kiến đã lao xao hỏi:
- Có cô Đỗ Sót ở đây không? Các bạn cô ngoài kia nhờ chúng
tôi mang cô ra vườn cùng các cô ấy đấy!
Nghe thấy vậy, Đỗ Sót mừng rỡ kêu lên:
- Tôi đây! Đỗ Sót đây! Thật may mắn quá! Cảm ơn các bạn!
Các chú kiến xúm vào khiêng Đỗ Sót. Nhưng cả đoàn vừa đi tới đầu
nhà thì trời bỗng đổ mưa. Mưa to quá khiến các chú kiến không thể
đi tiếp được. Các chú liền đặt Đỗ Sót vào kẽ gạch rồi dặn:
- Cô cứ ở lại đây nhé! Khi nào tạnh mưa, chúng tôi lại đưa cô
ra với các bạn của cô.
Đỗ Sót chia tay với các chú kiến. Mưa mỗi lúc một to. Những
lớp đất theo mưa phủ lên mình Đỗ Sót.
Mấy ngày sau, chiếc áo khoác ngoài của cô bắt đầu tách ra, một
cái mầm xanh non vươn lên, đầu đội chiếc mũ đến là xinh xắn.
Hôm ấy, các chú kiến trở lại. Nhìn thấy Đỗ Sót, các chú reo lên:
- A! Thế là cô đã mọc mầm rồi. Bây giờ, cô có rễ rồi, chúng tôi
không khiêng cô đi được nữa đâu. Cô cứ ở lại đây nhé, thỉnh thoảng,
chúng tôi sẽ đến chơi với cô.
Mấy ngày sau, một cô bé đi qua. Nhìn thấy cây đỗ, cô reo lên:
- A! Cây đỗ.
Cô bé đem cây đỗ ra trồng ở luống đỗ sau nhà. Các bạn đỗ thấy