Tải bản đầy đủ (.ppt) (69 trang)

Bài thuyết trình mỹ thuật romanesque

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (1.17 MB, 69 trang )


Mỹ thuật
Romanesque


I. Vị trí địa lý, Lịch sử, Văn hoá,
Xã hội Romanesque
II. Nghệ thuật tạo hình Roman



I. Vị trí địa lý, Lịch sử, Văn hoá, Xã hội
Romanesque

Trong giai đoạn đầu của thời kỳ trung
cổ (thế kỷ V-IX) do nền kinh tế của các
nước Tây âu bị đình đốn, do mức sản
xuất thấp kém của các quốc gia phong
kiến nhỏ bé và phân tán khiến nghệ
thuật không phát triển được. Những
thành tựu cao của nghệ thuật La Mã
đến nay hầu như bị lãng quên, chỉ còn
một vài công trình tôn giáo


Đến thế kỷ X- XI nền kinh tế ở các nước Tây
Âu phát triển những công trình nghệ thuật
đặc biệt là kiến trúc được hồi phục lại

Nền nghệ thuật Trung và Tây Âu thế kỷ 11 và
thế kỷ 12 có tên gọi là nghệ thuật Roman,


hay phong cách Roman. Nghệ thuật Roman
trải dài trên một bình diện rộng, phát triển
chủ yếu ở các nước Tây Âu và Trung Âu,
gồm Pháp, Anh, Ý, Bỉ, Hà Lan, Tây Ban Nha


Nến văn hóa đô thị lúc bấy giờ không khác
xa với văn hóa lãnh địa nông thôn trước đó ít
lâu, vì các tầng lớp dân đô thị cũng vừa mới
ở nông thôn ra, họ đã là các thế hệ thị dân
đầu tiên.

Tuy vậy, từ thế kỷ 10, nông nghiệp và
thủ công nghiệp đã phục hồi và phát triển,
trong kiến trúc, người dân đã xây nhà không
chỉ bằng gỗ, mà còn bằng gạch, đá, để "xây
nhà như người La Mã cổ đại".


Hơn mười quốc gia dân tộc ở
Trung Âu và Tây Âu đã chính thức
tiến vào xã hội phong kiến, với nền
kinh tế tự nhiên và trật tự xã hội
tương đối ổn định.

II. Kiến trúc và Nghệ
thuật tạo hình
Roman



1. Kiến trúc

Đặc điểm:

Chịu ảnh hưởng của
kiến trúc La Mã cổ đại và
kiến trúc Byzantyne, do một số khu
vực của kiến trúc Roman nằm trong
biên giới đế chế La Mã trước đây.

Kiến trúc có số lượng không nhiều,
nằm rải rác ở các địa phương.


Loại hình kiến trúc không đa
dạng, phần lớn là kiến trúc
tôn giáo như nhà thờ, tu
viện và các nhà ở và công
trình kiến trúc có tính phòng
thủ của giai cấp phong kiến.


Kiến trúc không có quy mô lớn
và cầu kỳ như kiến trúc La Mã
cổ đại. Phần nhiều công trình
có mặt ngoài thô ráp, ít yếu tố
trang trí, kiến trúc nặng nề, sử
dụng cửa đi và cửa sổ kích
thước nhỏ.



Về kết cấu, sử dụng nhiều cuốn
cửa trụ, vòm nôi và vòm bán cầu,
các loại mái vòm được làm bằng
đá và kĩ thuật còn hạn chế nên mặt
bằng kiến trúc các bộ phận thường
chỉ là vuông, tròn hoặc hình chữ
thập La tinh.


Phía Tây nhà thờ Roman
thường nổi bật lên hai hay
nhiều tháp cao, những tháp này
có hình trụ tròn hoặc có dáng
hình học, trong khi đó ở phía
Đông thân nhà thờ được cắt
bằng một cánh ngang.





Bàn thờ được đặt ở phía
Đông của nhà thờ để hướng
về phía Jerusalem và tầng
hầm mộ đặt dưới thành
phần này của kiến trúc.


Kiến trúc Roman muốn giống và

muón tìm đến kiến trúc của người
La Mã nhưng còn xa mới đạt đến
trình độ kiến trúc của người La mã
cổ đại, thiết kế thi công còn hoang
sơ, vật liệu có khi lấy từ phế tích
của người La Mã (học kết cấu cuốn
cửa trụ )


Tuy nhiên kiến trúc
Roman có những bước
tiến riêng góp phần phát
triển kiến trúc Gothic sau
này


Tường đá dày, các lớp vữa còn
dày, cửa sổ mở nhỏ và ít ánh
sáng, một mặt thể hiện trình độ
xây dựng chưa chín muồi
nhưng mặt khác lại phù hợp
với tư tưởng cấm dục của tôn
giáo.


Sự phát triển của kỹ thuật kết cấu
của kiến trúc Roman là dựa trên
tay nghề của những người thợ dân
gian. Do kỹ thuật xây dựng còn
hạn chế nên đặc điểm của các nhà

thờ Roman là khá thấp, chiều cao
tối đa thường không quá 20 m.


Dùng nhiều các loại hình kết cấu
thường, cuốn có sống, kiến trúc
Roman không nhất quán trong việc
dùng các thức cột

Dùng nhiều đá mảnh, đá cuội, trộn
vữa sau dùng gạch, tiếp dùng đá
tấm, nên tường dày làm mục đích
chịu lực hơn là bảo vệ


Tường dày chống đỡ các cuốn

Mỗi tầng có cuốn tương ứng

Chân cột của kiến trúc Roman rất khác nhau,
đầu cột hình cái đấu ngược, hình hoa lá, hình
học cuộn vào nhau, trang trí hình người và
thú

Hệ thống kết cấu mang tính dân gian do tính
thế tục, dân gian của kiến trúc nhà thờ đã
mạnh lên (người thợ ở nông thôn tạo ra )



×