Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (109.42 KB, 2 trang )
Trang tiếng Việt Trang Nhà Quảng Đức Trang tiếng Anh
Thiền Định Phật Giáo
.
Ba phương pháp hành thiền chủ yếu
Giáo sư Minh Chi
Học viện Phật giáo VIệt Nam
1. Phương pháp thứ nhất là dùng hơi thở theo dõi hơi thở, không nghĩ gì
khác. Phương pháp theo dõi hơi thở ra vào được đức Phật Thích Ca khen ngợi
và trực tiếp truyền đạt cho học trò. Trong tập V kinh Tương Ưng, có cả một
chương dài, ghi lời Phật nói về pháp môn đặc sắc này (kinh Tương Ưng Bộ,
chương 10, từ trang 463-98, bản dịch: Thích Minh Châu). Hơi thở là biểu hiện
cụ thể nhất của sự sống, khi thở mà theo dõi hơi thở ra vào với tâm an tịnh,
thì tác dụng đối với thân và tâm thật không thể lường. Một điều căn dặn của
các thiền sư từng tu tập lâu năm về pháp môn này, là khi tập hãy giữ cho cả
thân và tâm thật sự thoải mái, không căng thẳng. Các tạp niệm có thể móng
lên, hãy cứ để cho chúng qua đi, vì chúng có khác gì mây bay, bay đến rồi lại
bay đi, bầu trời tức là cái chân thật của chúng ta. Không phải vì vài bóng mây
thoảng mà mất đi cái lớn lao, cái trong sáng vốn có của nó. Thậm chí, các
thiền sư Tây Tạng còn khuyên, khi theo dõi hơi thở ra vào cũng không cần tập
trung tư tưởng quá mức, hãy tập trung khoảng 25%, còn thì 75% tâm hãy để
cho thư giãn, thoải mái, tâm mình như treo giữa hư không, không vướng vào
đâu hết. Đúng theo câu kinh Kim Cang: "Ưng vô sở trụ, nhi sanh kỳ tâm",
nghĩa là cái tâm không trụ vào đâu hết, không vướng vào đâu hết.
2. Phương pháp thứ hai là cột niệm vào một vật nhất định, tuỳ mình lựa
chọn, có người thì chọn ảnh Phật hay là ảnh Bồ-tát, thí dụ ảnh Bồ-tát Quan
Âm. Có người chọn đầu lỗ mũi hay là một điểm thường gọi là đan điền dưới lỗ
rốn.
3. Phương pháp thứ ba là niệm chú Mantra, một phương pháp mà các
thiền sư Tây Tạng hay dùng, họ tin rằng có những câu chú được các đức Phật