Tải bản đầy đủ (.pdf) (5 trang)

Bài thuốc chống tai biến: hết sức phi lý! pot

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (137.42 KB, 5 trang )

Bài thuốc chống tai biến: hết sức phi lý!
Gần đây, thông tin về cái gọi là “bài thuốc chống
tai biến” được lan truyền rộng rãi trên mạng,
phát tán nhiều nơi dưới hình thức tờ rơi và
truyền miệng. Nhiều người đã thực hành bài
thuốc này với niềm tin đang được dùng “thần
dược”.


Đừng tin một cách quá dễ dãi với những bài thuốc
và phương pháp trị bệnh
không rõ nguồn gốc.
Ảnh: minh họa -Internte
Với khuyến cáo “xin làm ngay kẻo trễ”, bài thuốc
cho rằng chỉ cần dùng hạnh nhân 10g, chi tử 10g,
đào nhân 10g, nếp 10 hột, tiêu 10 hột, tất cả đâm
nhuyễn, trộn đều. Tối trước khi ngủ, trộn thêm lòng
trắng một quả trứng gà. Sau đó đắp vào lòng bàn
chân, lấy vải bó lại (nam đắp bên trái, nữ đắp bên
phải). Để qua đêm, nếu ra màu xanh cửu long (xanh
biển) là bệnh hết và “chỉ cần đắp một lần trong đời”.
Bài thuốc còn lưu ý, nếu bị tai biến giật méo miệng,
lưỡi co rút không nói được, thì lấy kim châm hai dái
tai, nặn máu ra, sẽ trở lại bình thường; nếu bị tai biến
xụi chân, tay thì lấy kim châm mười đầu ngón tay,
nặn máu ra, sẽ trở lại bình thường.
Nguồn gốc bài thuốc không rõ ràng
Trong y học cổ truyền phương Đông, việc dùng
thuốc bôi, xoa, đắp, dán lòng bàn chân đã có lịch
sử lâu đời, được xếp vào nhóm phương pháp ngoại
trị, có tên gọi Túc trị liệu pháp. Thật khó có thể kể


hết các phương thuốc bó đắp lòng bàn chân để ngăn
ngừa và chữa trị một số chứng bệnh của y học cổ
truyền, trong đó có trúng phong, căn bệnh tương ứng
với bệnh lý đột quỵ hay tai biến mạch máu não của y
học hiện đại.
Tuy nhiên, tìm trong rất nhiều sách và tài liệu, ví
như Tuệ Tĩnh toàn tập, Hải Thượng y tông tâm lĩnh,
Y tông kim giám, Trung Quốc dân gian ngoại trị đại
toàn, Đương đại trung dược ngoại trị lâm sàng đại
toàn, Dân gian trị bệnh tuyệt chiêu đại toàn, Trung y
dân gian liệu pháp đại toàn, Kim nhật trung y nội
khoa, Trung Quốc túc phản xạ liệu pháp, Não bệnh
bí phương toàn thư chúng tôi không thấy có “bài
thuốc chống tai biến” nào như đã nêu trên. Ngay cả
một kinh nghiệm dân gian truyền miệng thì vẫn phải
có năm, tháng; được lưu truyền tại một vùng đất,
một địa phương nhất định và chí ít phải được nhiều
người, trong đó có các chuyên gia, biết đến. Trong
khi đó, “bài thuốc chống tai biến” lại không thấy có
nội dung nào nhắc đến những cơ sở để minh thị có
nguồn gốc, xuất xứ rõ ràng.
Không có căn cứ khoa học xác đáng
Trong y học cổ truyền, chẳng bao giờ có một bài
thuốc nào chỉ cần đắp lòng bàn chân một lần lại có
khả năng “chống” (chữa) một chứng bệnh cấp tính,
nguy hiểm như trúng phong, kể cả công năng phòng
bệnh. Ở Nhật, người ta đã bào chế các miếng dán có
tẩm dược liệu thiên nhiên nhằm giúp cơ thể đào thải
các chất độc qua da ở lòng bàn chân, cũng phải sử
dụng với liệu trình nhiều tuần, nhiều tháng mới đạt

hiệu quả ở mức độ nhất định.
Xét về mặt cấu trúc, các vị thuốc trong “bài thuốc
chống tai biến” không phải là những dược liệu
thường dùng trong đông y để trị chứng trúng phong,
ngoại trừ đào nhân có công dụng hoạt huyết thông
mạch, nhưng để đạt tác dụng này thì cũng phải dùng
với liệu trình nhất định. Châm nặn máu loa tai hoặc
chích huyết các đầu ngón tay là những kỹ thuật cấp
cứu trong y học cổ truyền có tác dụng khai khiếu
tỉnh thần, giúp bệnh nhân hôn mê phục hồi ý thức,
thoát tình trạng bại liệt chi thể tạm thời do mạch
máu não co thắt.
Người viết bài này cũng đã từng sử dụng biện pháp
chích huyết cứu chữa cho một bệnh nhân bị méo
miệng, bại nửa người phục hồi ngay trong những
phút đầu tiên mắc bệnh, nhưng sau đó người bệnh
vẫn phải nhập viện và tiếp tục sử dụng các biện pháp
hạ huyết áp, điều chỉnh mỡ máu, đường máu chứ
không thể coi “là bệnh hết” như bài thuốc khẳng
định. Hiện các kỹ thuật này cũng chỉ nên dùng trong
hoàn cảnh “thuốc chưa có trong tay, thầy không có
tại chỗ” hoặc phối hợp với các biện pháp cấp cứu,
hồi sức tiên tiến của y học hiện đại.
Thông tin mà bài thuốc sử dụng như: chỉ đắp một
lần trong đời là bệnh hết; sẽ trở lại bình thường sau
một lần châm hoặc chích duy nhất… là điều hết sức
phi lý và không có một căn cứ khoa học xác đáng.
Bất cứ một loại thuốc, một phương pháp chữa bệnh
nào dù tốt đến mấy, về phương diện khoa học y học,
người ta cũng không bao giờ sử dụng những lời

khẳng định như “đinh đóng cột” kiểu vậy. Lối dùng
câu từ như thế chỉ thích hợp với những lang băm và
những kẻ bán thuốc dạo vì mục đích trục lợi mà
thôi!

×