Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (73.19 KB, 2 trang )
Nhà hóa học trẻ
Cindy Duhe
15 tuổi, con người chưa nghĩ nhiều về “sự lãng mạn”. Nhưng
vẫn có những người phá vỡ qui luật ấy. Eric là một ví dụ.
Chúng tôi chỉ biết nhau qua những câu “Hello” khi vô tình
gặp, từ sân trường đến hành lang. Trong lớp thì chúng tôi
được xếp ngồi cạnh nhau, vì họ của chúng tôi bắt đầu bằng
chữ D.
Chỉ vì thế, mà sau vài tháng, dư luận về tình cảm giữa tôi và
Eric bắt đầu lan nhanh như chạy đua. Tôi mến Eric, nhưng
tôi không biết Eric có bao giờ quý mến tôi không. Thế là tôi
cứ ngồi đợi, suy tính xem mình nên trả lời “yes” hay “no”
nếu cậu ta nói với tôi cái câu nói “định mệnh” ấy.
Ai chẳng biết học sinh thì chẳng có nhiều tiền, và câu nói “I
love you” ghi trên vở đơn giản hơn nhiều, và đỡ tốn hơn
nhiều so với một hộp chocolate hoặc một bó hoa.
Cuối cùng, vào một buổi sáng, khi tôi vừa bước xuống xe
bus của nhà trường, Eric giúi vào tay tôi một mẩu giấy và
chạy mất. Không một câu nói, dù chỉ nói thầm. Tôi mở tờ
giấy cẩn thận như đứa trẻ bóc kẹo và đọc:
- Cindy thân mến! tớ có một từ này rắc rối lắm! Nó nói về
người mà tớ thích. Bạn thử xem có dịch hộ tớ được không ”
Tiếp theo là mấy con số: "39 - 8 - 92"