Lá thư yêu thương
Khi còn bé, tôi rất say mê những câu chuyện cổ tích. Chúng
theo tôi vào cả những suy nghĩ mộng mơ của tuổi mới lớn.
Trong các câu chuyện thần tiên đó luôn xuất hiện những
chàng hoàng tử dũng cảm, những nàng công chúa xinh đẹp
với những câu chuyện tình cảm lãng mạn. Thế là tôi bắt đầu
tìm kiếm cho riêng mình một chàng hoàng tử hào hoa, nghĩa
hiệp như thế trong cuộc sống đời thường.
Dường như việc tìm kiếm một chàng hoàng tử hoàn hảo khó
khăn gấp trăm lần việc tìm được một người bạn trai thân
thiết. Với tôi, những bạn trai trong lớp đều là những cậu bé
chỉ biết hứng thú với trò chơi của con nít hơn việc tỏ ra là
một người hùng lãng mạn. Còn những anh học lớp trên tôi
phần lớn lại quá thực tế, không chút lãng mạn.
Tôi cũng có hẹn hò một đôi lần, tuy nhiên không ai hợp với
tôi cả. Lũ bạn gái vẫn thường bảo tôi kén chọn. Họ cảnh báo
rằng nếu tôi cứ khó khăn như thế, thì đến khi ra trường, tôi
vẫn không có được một chàng trai của riêng mình ngoài cậu
bạn Jo.
Tôi và Jo làm bạn với nhau từ khi còn bé xíu, nên hiểu nhau
rất rõ. Khi tôi buồn phiền hay giận dữ, khi tôi sợ hãi hay lo
âu, cậu ấy luôn biết cách làm tôi an lòng. Khi tôi có chuyện
buồn, đơn giản chỉ là bị điểm xấu, bị mẹ mắng hay thất
vọng về những buổi hẹn hò để tìm kiếm chàng hoàng tử của
mình, Jo là người lau nước mắt cho tôi, kể tôi nghe những
câu chuyện cười và thế là mọi nỗi buồn biến mất. Mỗi khi tôi
có chuyện vui, thì chính cậu ấy là người đầu tiên tôi chia sẻ.
Chúng tôi thân nhau lắm, đến độ tình bạn ấy trở thành một
phần hiển nhiên, một phần không thể thiếu của cuộc sống.
Một đêm, khi đang ép mình phải ngủ, tôi bỗng nhận ra một
sự thật, sự thật mà tôi sợ nhất đã xảy đến. Tôi đã yêu Jo.
Tôi đã yêu người bạn thân nhất của tôi. Tôi không biết nói
sao, không biết phải làm sao. Trái tim tôi như ngừng đập khi
nhìn vào tấm hình hai chúng tôi đang cười đùa - tấm hình
mà tôi vẫn để trên bàn học từ trước tới giờ.
Jo là người mà tôi không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ yêu, vậy
mà giờ đây trái tim tôi bỗng nói với tôi rằng điều đó là sự
thật. Tôi không thể lý giải được lý do vì sao, chỉ đơn giản là
trái tim tôi đã tìm thấy một nửa của mình. Tôi có nên nói với
Jo điều ấy Hay nên để mọi chuyện tự nhiên, phẳng lặng
như từ trước tới giờ Tôi ngồi bật dậy, lấy một tờ giấy và
bắt đầu viết. Tôi viết cho Jo một lá thư, nhưng tôi biết mình
sẽ không bao giờ đủ can đảm đưa cho cậu ấy.
Những ngày sau đó, tôi thật khổ sở khi phải giáp mặt Jo. Tôi
không biết phải làm sao, nhưng không thể bình thường với
cậu ấy, không thể nghịch phá cùng cậu ấy như trước được
nữa. Chắc Jo cũng bất ngờ trước điều đó, vì có bao giờ tôi
giấu cậu ấy điều gì đâu.
Những lúc ngồi vu vơ một mình, tôi chợt nhận ra rằng mình
đang nghĩ đến Jo, đang nguệch ngoạc viết tên cậu ấy trên
bàn. Những tâm sự ấy tôi giấu kín trong lòng cho đến một
ngày tôi nhận được một bức thư - thư của Jo:
Casey thân, Ngay từ khi mới gặp nhau, mình biết rằng
chúng ta sẽ mãi mãi là bạn tốt. Cậu đã luôn bên mình những
lúc vui, lúc buồn hay cả những khi đau khổ. Chẳng bao giờ
cậu để mình phải buồn, phải cô đơn một mình. Cậu chính là
nguồn động viên lớn nhất của mình.
Casey à! Mình luôn nghĩ về cậu, luôn nhớ đến cậu ngay cả
khi chúng ta gặp nhau. Mỗi lúc nhìn cậu cười vui, mình thật
hạnh phúc biết bao. Khi nhìn cậu khóc trên vai mình, mình
còn đau đớn hơn chính bản thân cậu nữa. Hình ảnh về cậu
luôn giúp mình hoàn thiện bản thân, nhắc nhở mình phải
thật xứng đáng để luôn là niềm tin và là chỗ dựa tinh thần
của cậu. Mình thật chẳng biết phải diễn tả tất cả như thế
nào, nhưng mình biết rằng trái tim không bao giờ nói dối, và
trái tim mình đang nói rằng - mình rất yêu cậu.
Hơn cả người bạn thân nhất của cậu, Jo
Đọc xong lá thư của Jo, tôi cười trong hạnh phúc mà nước
mắt tuôn rơi bởi những gì Jo viết cũng là những gì tôi viết
cho cậu ấy mấy đêm trước đây. Tình yêu đã đến với tôi như
thế, bằng một cách không ngờ nhất và với một người không
ngờ nhất. Chẳng cần phải tìm kiếm ở đâu xa xôi, bạn hãy
nhìn xung quanh mình xem, biết đâu bạn sẽ nhận ra một
tình yêu hằng mong đợi đang ở ngay bên cạnh mình đấy.