Tải bản đầy đủ (.pdf) (11 trang)

Sống chậm ở Luang Prabang potx

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (493.2 KB, 11 trang )

Sống chậm ở Luang Prabang
Luang Prabang – cái tên rất đỗi quen thuộc mỗi lần có người nhắc đến đất nước
Lào láng giềng. Ấp ủ từ lâu, nay tranh thủ Sea Games, chúng tôi mới có dịp đến đây
và khám phá.
Chùa Sala Pha Bang trong khuôn viên hoàng cung ở cố đô Luang Prabang
Luang Prabang nằm ở vùng núi phía bắc
của Lào trên độ cao 300m so với mực
nước biển, bên cạnh hai dòng sông
Mekong và Nậm Khan. Là cố đô của Lan
Xang – đất nước triệu voi – được thành lập
bởi vua Fa Ngum năm 1353. Luang
Prabang là cố đô của Lào từ 1353 – 1563
và là nơi ở của các vua Lào đến năm 1975.
Chúng tôi đến Luang Prabang vào
chớm trưa ngày cuối năm khi thành phố
vẫn còn chìm dưới sương mù. Chiếc
máy bay ATR72 rẽ mây và sương mờ
giăng kín để tiếp giáp mặt đất.
Luang Prabang cũng như thủ đô Vientiane là một thành phố nhỏ và bình yên. Dù du
khách đông hơn nhiều so với Vientiane nhưng cũng không thể gọi đây là một đô thị sầm
uất.
Trên đường về khách sạn The Grand nằm ở ngoại ô Luang Prabang ngược với hướng ra
sân bay, sương vẫn giăng và bầu trời vẫn còn u ám. Phía sau khách sạn là sân cỏ xanh
mướt mát được tỉa tót và chăm sóc cẩn thận nằm ngay sát bờ sông Mekong, nơi bờ bên
kia là những dãy núi trùng điệp.
Chúng tôi có chuyến đi thăm hang Pak Ou cách Luang Prabang chừng 25 km. 12g trưa,
nắng vàng rực rỡ và bầu trời trong xanh, mọi thứ ấm áp hẳn lên và không khí thật dễ
chịu.
Trong động Pak Ou không có gì thật đặc sắc nhưng thú vị ở những câu chuyện kể về
những bức tượng Phật đủ kích cỡ và chất liệu, những bức tượng do chính người dân bình
thường với đức tin không bờ bến mang đến nơi đây từ nhiều thế kỷ trước nhằm tránh xa


các cuộc chiến.
Bữa ăn trưa muộn với bia Lào, cơm lam và cá bên cạnh dòng sông Ou với núi non hùng
vĩ càng làm tăng thêm chất thú vị.
Trở lại Luang Prabang lúc chiều đã muộn, phía sau cửa sổ phòng khách sạn, con sông
chảy về đất mẹ Việt Nam ánh lên trời chiều màu tím hồng rực rỡ. Từ trên sân cỏ nhìn
dòng sông in hình những rặng núi, thấp thoáng đâu đây vài chiếc thuyền con của những
người thợ đánh cá đang thả lưới, phong cảnh quá hữu tình cứ hút hồn.
Hiện nay Luang Prabang vẫn là trung tâm
Phật giáo của Lào với rất nhiều đền chùa
quan trọng, được UNESCO công nhận là
di sản văn hóa thế giới vào năm 1995.

Sông Mekong uốn dòng giữa bình yên của làng quê Luang Prabang

Những gian hàng bán tranh giấy dó

Một nghệ nhân trẻ tuổi vẽ ngay tại chợ

Chợ đêm tấp nập là nét đáng yêu của thành phố bình yên dành cho du khách
Hấp dẫn chợ đêm
Sâm sẩm tối là lúc thích hợp vào trung tâm thành phố đi chợ đêm, thú vui của khách du
lịch bốn phương. Các gian hàng san sát nhau dưới lòng đường chỉ cho người đi bộ, dưới
ánh đèn vàng các sản phẩm như đẹp hơn, long lanh hơn. Các mặt hàng cũng chủ yếu
nhắm vào khách du lịch, nào là lụa Lào, xàrông, các loại quần áo sặc sỡ cho đến đồ thủ
công mỹ nghệ bằng nhiều chất liệu khác nhau (đá, bạc…).
Tôi dừng lại thật lâu ở gian bán tranh được vẽ tương đối cầu kỳ với màu sắc hài hòa trên
giấy dó, được vẽ ngay tại chợ cho du khách thưởng thức. Tranh có nhiều loại, to nhỏ
khác nhau, motip cũng phong phú, về cuộc sống hằng ngày, tranh dân gian, tranh các nhà
sư và các motip về Phật giáo… bày bán la liệt.
Khách du lịch lân la hết sạp hàng này đến sạp hàng khác, cái chính là để thưởng thức

không khí chợ cũng như quan sát kẻ bán người mua. Đi chợ đêm không thể bỏ qua khu
chợ ẩm thực với đủ các món đặc trưng của Lào, phổ biến nhất là món cơm nếp Lào, chỗ
nào cũng có thể mua được. Các món ăn của Lào tương đối rẻ và cay.
Về đêm trong trung tâm thành phố nhộn nhịp hơn hẳn ban ngày, do sức hấp dẫn của chợ
đêm và những hàng quán thơm phức mùi thức ăn. Bạn có thể vừa ăn vừa ngắm khách du
lịch qua lại, rất thú vị.


Màu vàng của áo cà sa rải khắp các phố, trong sân những ngôi chùa
Những ngôi chùa in dấu
Đến Luang Prabang không thể quên được các quần thể chùa chiền, là trung tâm Phật giáo
của Lào, Luang Prabang có đến 35 đền chùa khác nhau, nơi nào cũng đáng tham quan.
Ấn tượng mạnh nhất với tôi có lẽ là chùa vàng Wat Xieng Thong. Quần thể những ngôi
chùa ở đây hài hòa và mang nét kiến trúc đặc trưng Lào.
Cũng như ở khắp nơi trên đất nước triệu voi, các nhà sư rất được trọng vọng tôn kính.
Dâng thức ăn cho các nhà sư vào mỗi buổi sáng được coi là là niềm hạnh phúc và sự ban
tước phước lộc đối với mỗi người. Mỗi sáng cảnh tượng quanh các chùa chiền ở Luang
Prabang sống động hẳn khi hàng đoàn người quỳ xuống dâng thức ăn cho các vị sư.
Đặc biệt ở Luang Prabang dễ bắt gặp mọi lúc mọi nơi những bóng áo cà sa của sư sãi.
Trên đường, trong chùa hay lênh đênh trên những cây cầu tre nối qua sông Nậm Khan,
chỗ nào cũng thấy hình dáng họ tô điểm thêm một nét rất riêng cho thành phố.
Trèo 300 bậc lên với đỉnh Phou Si là "nghi lễ“ không thể thiếu được khi đến Luang
Prabang của bất kỳ du khách nào. Đỉnh núi thiêng nằm ngay trong trung tâm thành phố,
đối diện với hoàng cung. Từ trên cao nhìn xuống thành phố như một nàng tiên trong giấc
mộng, tha hồ thả cho hồn cho bay bổng. Và khi hoàng hôn xuống, đỉnh Phou Si sẽ nằm
trọn trong tay khách du lịch, mỗi khoảnh khắc thời gian lại mang đến cho cảnh vật những
nét mơ màng khác nhau.
Trên đường xuống núi khách thường ghé khu vườn tượng Phật, nơi có đủ Phật thứ hai
cho đến Phật chủ nhật và vết chân Phật khổng lồ.
Chúng tôi rẽ vào hoàng cung, Bảo tàng Quốc gia… Những không gian yên tĩnh và thoáng

mát với hồ nước nở đầy hoa súng, với những hàng dừa và cọ xen lẫn nhiều loại cây che
mát… Đẹp và hoành tráng hơn trong khuôn viên hoàng cung là ngôi chùa Sala Pha Bang,
nơi tượng Phật Pha Bang, món quà của vua Khơmer dành cho vua Fa Ngum khi ông lên
ngôi, được lưu giữ và trưng bày.
Lòng vòng suốt mấy ngày với một loạt đền chùa những ngày ở Luang Prabang nhưng vẫn
không có cảm giác nhàm chán. Nơi nào cũng để lại những dấu ấn bình yên và rất riêng…

Ấn tượng của Luang Prabang là những tháp chùa cao vút mảnh mai vẽ lên
trời

Du khách vui sướng leo lên đỉnh Phou Si ngắm hoàng hôn
Có đủ Phật cho từng ngày trong tuần
Lang thang trên phố, chúng tôi thường thích sà vào những quán ăn ven đường. Và có một
buổi chiều như thế với món phở kiểu Lào thật cay, ngay bên dòng Nậm Khan.
Bữa ăn khá ngon và rẻ, vừa ăn vừa ngắm bọn trẻ hai bên bờ sông chọc ghẹo lẫn nhau.
Một bên là trẻ trên phố vừa đi học về, một bên bọn trẻ nông thôn đang trần truồng bêu
nắng trên những vạt cát ven sông cạnh những thửa ruộng xanh ngát. Ai nhìn thấy cảnh
tượng huyên náo trên cũng bất giác mỉm cười.
Cuộc sống trôi đi như thật chậm ở những nơi này…

Ngày cứ trôi qua thật chậm rãi và bình yên như thế này ở Luang Prabang

×