Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (98.68 KB, 4 trang )
CHƯƠNG XIII
LÒNG TỰ ÁI
I. Lòng tự ái nảy nở với trí tuệ . Nó là một đức tính rất quý.
Tất cả những xu hướng ta đã xét ở những chương trên đều phụ thuộc
vào lòng tự ái cả. Lòng tự ái có một tính cách đặc biệt là chỉ xuất hiện ở loài
người thôi. Các loài vật cũng biết cạnh tranh nhau kịch liệt lắm, nhưng
những lúc đó, chúng chỉ theo bản năng của chúng thôi, không có cái tự ngã ý
thức (conscience de soimême) , không biết so sánh, xét định những hành
động của chúng, những trạng thái của chúng, vì chúng không có lòng tự ái.
Lòng tự ái nảy nở với trí tuệ, cho nên trẻ càng lớn càng biết tự ái và những
người ngu độn không biết tự ái.
Phần đông nhận rằng lòng tự ái là một trong những đức tính quý nhất
của ta. Ta dễ có tín nhiệm ngay với người nào biết tự ái, như vậy là phải . Vì
ai cũng có phẩm giá của người ấy . Biết trọng, yêu phẩm giá của người khác,
tất phải biết trọng, yêu phẩm giá của mình. Ta không thể quên nghĩ tới ta
được vì không ai trừ bỏ được “cái tôi” của mình đi, cũng như không ai nhảy
qua bóng của mình được .
Vả lại không biết tự yêu mình thì không yêu được người khác, không
làm tròn được bổn phận. Ta tận tâm, ta yêu đồng bào ta và ta thấy vui ; nếu
bỏ cái vui đó thì không sao giảng được hành vi ấy nữa .
Tự ái là yêu mình. Nhưng nhiều khi cũng là yêu người. Ta sợ người
khác khinh ta vì ta quả có trọng họ. Sau cùng kinh nghiệm cho ta thấy rằng
lòng tự ái tránh cho ta được nhiều điều ác, xui ta làm những điều thiện.
Trước tên lính thủ vệ chăm chỉ đó, tất cả những tình dục đê hạ phải trốn hết.
Nó còn kích thích những năng lực của ta, hưng khởi khí lực của ta, giúp ta tự
thắng ta và thắng những người khác.
II. Tự ái không phải là giả dối như La Rochefoucauld nói .
Vậy tự ái không hẳn là tự yêu mình. Có lòng tự ái là biết giá trị của
mình, nhưng không phải cái gì của mình cũng yêu cả, mà chỉ yêu những cái