Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (122.38 KB, 3 trang )
Ai Cập - Huyền bí pho tượng nhân sư
Tượng Sphinx nằm ở sa mạc Ai Cập cách thủ đô Cairo khoảng 8 dặm,
được người xưa dùng để canh gác ba kim tự tháp lớn ở Gizah. Đó là
một quái vật tạc bằng đá, đầu người mình sư tử với những chân có vuốt
trải ra phía trước.
Hình tượng chạm trổ sơ sài nhưng đầu lại được tạc một cách rất công phu.
Đôi mắt đầy vẻ bí hiểm và có cái nhìn không ai có thể giải thích nổi. Mắt
con Sphinx nhìn chằm chằm ra phía sa mạc với cái vẻ kênh kiệu khó hiểu.
Tượng cao hơn 18 mét và trải dài tới 57 mét, mặt có bề ngang 5 mét, tại 1,57
mét, mũi 1,7mét.
Người ta cho rằng tượng Sphinx đã tồn tại ít nhất 5.000 năm nay! Tại sao lại
thiết kế tượng này? Một bằng chứng mà ta có được xuất phát từ việc tìm
thấy một am thờ nằm giữa những cái chân của quái vật này. Am thờ nhỏ này
có bút tích của hai vị hoàng đế cổ Ai Cập. Hai vị giải thích rằng tượng
Sphinx biểu thị một trong những hình dạng của thần Mặt trời Harmachis. Và
hai vị còn nói rằng mục đích làm tượng Sphinx là để xua đuổi tất cả những
điều bạo ác, tội lỗi khỏi khu nghĩa địa quanh kim tự tháp.
Ở Ai Cập có nhiều tượng Sphinx, ngoài tượng Sphinx lớn ở Gizah. Đầu
tượng biểu thị các vị hoàng đế. Trong các sách thánh của người Ai Cập,
Sphinx có nghĩa là “vua chúa”.
Đối với các tôn giáo nguyên thủy ở Ai Cập cũng như ở các nơi khác, nhà
vua được coi là sức mạnh và sự khôn ngoan của nhiều con thú bằng cách
khoác cái lốt của chúng. Vì vậy người Ai Cập đã chạm các vị thần và các vị
hoàng đế của họ nửa người, nửa thú.
Quan niệm về Sphinx đã từ Ai Cập truyền tới các nền văn minh khác, chẳng
hạn như Assyria và Hy Lạp. Ở các vùng này, Sphinx thường có thêm cánh.
Ở Assyria Sphinx thường là đàn ông, nhưng ở Hy Lạp Sphinx lại có đầu đàn
bà.
Người Hy Lạp có một câu chuyện truyền thuyết về Sphinx như sau: Sphinx