Tải bản đầy đủ (.pdf) (6 trang)

CHUYẾN ĐI XA CỦA CHÚ CHUỘT NHỎ ppsx

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (115.71 KB, 6 trang )

CHUYẾN ĐI XA CỦA CHÚ CHUỘT NHỎ

Một buổi sáng, chú Chuột nhỏ lên đường đi du lịch. Chuột bà nướng cho
cháu rất nhiều bánh để ăn đường và tiễn cháu đến cửa hang.
Nhưng ngay buổi chiều hôm đó, chú Chuột đã trở về. Vừa gặp bà, chú
Chuột nhỏ reo lên :
- Bà ơi ! Có lẽ cháu là người khỏe nhất và dũng cảm nhất trong vùng
đồng cỏ đấy ! Thế mà trước đây, cháu không biết điều này.
- Làm sao cháu biết điều ấy ? – Chuột bà hỏi.
- Thế này bà ạ ! – Chú Chuột nhỏ sôi nổi kể. – Cháu ra khỏi hang rồi đi,
đi mãi tới tận biển. Biển rộng ơi là rộng, sóng nhấp nhô nhưng cháu
không sợ. Cháu nhảy xuống nước và bơi qua biển. Cháu ngạc nhiên vì
thấy mình bơi giỏi như vậy.
- Cháu thấy biển ở đâu ? – Chuột bà hỏi.
- Cháu thấy biển ở phía đông cái hang của chúng ta ạ ! – Chú Chuột nhỏ
trả lời.
- Bà biết cái biển đó rồi ! – Chuột bà nói. – Cách đây không lâu có một
con Hươu đi qua đó, nó đã giậm chân xuống đất và nước mưa đọng đầy
trong vết chân hươu.
- Nhưng bà ơi, bà hãy nghe tiếp nhé ! Cháu sưởi ấm dưới ánh nắng mặt
trời và đi tiếp. Cháu nhìn thấy một ngọn núi rất cao, cây trên ngọn núi
chạm cả vào mây. Cháu không đi vòng quanh núi mà nhảy vọt qua đỉnh
núi. Cháu rất ngạc nhiên vì thấy mình có thể nhảy cao như vậy. – Chuột
con vẫn cao hứng kể.
- Bà biết quả núi của cháu rồi ! – Chuột bà nói. – Đó là mô đất nhỏ có
nhiều cỏ mọc nằm ngay sau vũng nước.
Chú Chuột nhỏ hơi buồn nhưng vẫn tiếp tục kể :
- Cháu đi tiếp và nhìn thấy một con gấu trắng và một con gấu nâu đánh
nhau rất dữ dội. Nhưng cháu không sợ, cháu lao vào và đẩy chúng ra hai
phía. Cháu ngạc nhiên vì thấy mình khỏe đến vậy.
- Bà biết hai con gấu của cháu rồi, đó là một con bọ và một con ruồi.


Đến đây thì chú Chuột buồn bã khóc :
- Thì ra cháu chẳng khỏe và cũng chẳng dũng cảm gì. Cháu bơi qua
vũng nước chân hươu, nhảy qua mô đất nhỏ, đẩy con bọ và con ruồi
ra… Tất cả chỉ có vậy !
Chuột bà âu yếm nói :
- Đối với cháu bé bỏng của bà thì vũng nứơc đọng trong vết chân hươu
là biển, mô đất là núi và con bọ, con rùa là những con gấu. Nếu như
cháu không sợ tất cả những cái đó thì cháu thật sự là người khỏe nhất và
dũng cảm nhất trong vùng đồng cỏ này đấy !
Chú Chuột nhỏ nghe bà nói vậy thì cảm thấy rất vui sướng và tự hào về
những điều chú đã làm được trong chuyến đi xa đầu tiên của mình.


THÌ LÀ
Ngày xửa ngày xưa, ngày mới có các loại rau thì chưa rau nào có tên cả,
thành ra khó gọi quá, cứ nhầm luôn, mất cả thì giờ. Một hôm, các loài
rau rủ nhau đến nhà Trời xin Trời đặt tên cho.
Trời nói :
- À, phải đấy, đặt tên cho dễ gọi, dễ tìm.
Trời ra ngắm nghía từng cây để xem mặt đặt tên.
Một anh Rau đến trước mặt Trời, cúi chào và nói :
- Xin Trời đặt tên cho con !
Trời nhìn anh rồi bảo:
- Con thì cọng trắng lá xanh, nấu canh rất ngọt, xào luộc cũng ngon,
muối dưa cũng giòn, phải không?
- Thưa Trời, vâng ạ!
- Thế con thì là… - Trời nghĩ một lát rồi nói tiếp:
- Con thì là Rau Cải Thìa nhé!
- Cải Thìa ạ ? Vâng, cảm ơn Trời !
Sau Cải Thìa, lần lượt các chị em nhà cải : Cải Cúc, Cải Sen, Cải Củ,

Cải Bắp, Cải Bẹ. Rồi đến Rau Cần, Rau Muống, Rau Bí, Rau Bầu. Lại
đến Rau Húng, Rau Mùi, Rau Răm. Sau là Tía Tô, Kinh Giới, Bạc Hà.
Tiếp theo Rau Sam, Rau Má, Rau Mơ là Rau Rệu, Rau Diếp, Rau Khoai.
Lại còn Hành, Tỏi, Hẹ. Cuối cùng là Cà Rốt, Su Hào, Súp Lơ…bao
nhiêu là thứ rau. Trời đặt tên mãi đến chiều mới xong.
Các bạn về được một quãng xa rồi mới gặp một chú Rau bé, lá nhỏ như
cái kim đang vừa đi vừa chơi giữa đường. Các bạn thấy chú Rau bé đi
muộn quá, liền giục :
- Mau lên, mau lên. Trời sắp đi ngủ rồi !
Thế là chú Rau bé cắm đầu, cắm cổ chạy.
Đến nhà Trời, chú vừa thở vừa nói :
- Xin Trời đặt tên cho con !
- Tên à?
- Tên đặt cho các anh em, bạn bè của con hết cả rồi. Để ta nghĩ thêm cho
con vậy!
- Xin trời nghĩ mau, con còn về ăn mừng.
Trời ngắm nghía chú Rau bé rồi nói:
- Con thì lá nhỏ này…
Chú rau hấp tấp trả lời :
- Vâng! Vâng!
Có mùi thơm này…
- Vâng! Vâng!
- Thế con thì là…
Trời vừa nói đến đây, còn đang nghĩ thêm thì chú Rau bé hấp tấp tưởng
là Trời đã đặt tên xong liền vội vàng nói:
- Vâng, vâng, con Thì Là.
Rồi chú chào Trời và co cẳng chạy một mạch về vườn. Các bạn xúm lại
hỏi tên. Chú Rau bé đáp:
- Thưa các bạn, tôi Thì Là.
- Thì là gì?

- Thưa các bạn, tôi Thì Là.
- Thì là gì?
Các bạn cười ầm lên khiến chú Rau ngượng đỏ cả mặt vì xấu hổ.
Vậy là, chỉ vì hay rong chơi và hấp tấp nên chú Rau phải mang cái tên
“Thì Là” nghe chẳng ra thế nào. Nhưng cũng từ đó, chú Rau cũng không
dám vừa đi vừa rong chơi và ai nói gì, chú cũng nghe đấy đủ từ đấu đến
cuối, không hấp tấp, vội vàng như hôm Trời đặt tên nữa.
Các bạn thấy chú đã biết sửa mình nên không gọi chú bằng cái tên “Thì
Là” nữa mà gọi chệch ra thành “Thìa Là” cho chú khỏi thẹn.

×